Sau khi từ biệt Thẩm Đan Đan, Lăng Vân trở về khách sạn Đế Hào. Khi đi ngang qua tầng một, hắn nghe thấy đám nhân viên phục vụ đang bàn tán về An Tình. Lăng Vân khẽ nhíu mày, không dừng lại mà đi thẳng về phòng.
"Tức chết mất, Tiểu Ái, sao mọi chuyện lại có thể phát triển thành thế này?"
Vừa vào phòng, Lăng Vân đã nghe thấy giọng nói đầy giận dữ của An Tình.
"Ba ba, mẹ đang giận kìa." Cô bé chưa từng thấy An Tình nổi nóng bao giờ nên có chút sợ hãi.
"Không sao đâu, mẹ con đâu có giận con." Lăng Vân xoa đầu cô bé.
"Nhưng mà, sao mẹ lại nổi giận lớn như vậy ạ?" Cô bé ngây thơ hỏi.
"Trẻ con không cần hiểu nhiều thế đâu."
"Mẹ không vui, con cũng không vui." Cô bé bĩu môi.
"Mẹ con rồi sẽ vui thôi." Lăng Vân mỉm cười với cô bé.
Nửa giờ sau, An Tình tức giận cúp điện thoại, đôi mắt đỏ hoe. Thiến Thiến nhìn thấy cũng muốn khóc theo.
"Qua đây nói chuyện chút đi." Lăng Vân vỗ vỗ lên ghế sofa, ra hiệu cho cô ngồi xuống.
"Anh đều biết cả rồi sao?"
"Cũng gần như vậy. Cô có dự tính gì không?"
"Tôi không biết nữa."
"Nghe thử ý kiến của tôi xem. Mấy công ty kia chẳng có gì tốt cả. Nếu đó là giấc mơ cô không thể buông bỏ, chi bằng tự mở một công ty. Cô có thể tự mình làm chủ, cũng có thể phát triển các tuyến đường khác, đào tạo nghệ sĩ mới."
"Tôi cũng từng nghĩ đến, nhưng lấy đâu ra số tiền lớn như thế chứ." An Tình chán nản thở dài.
"Mẹ ơi, chúng ta bán viên kim cương đi là có tiền mà." Cô bé nhìn vẻ mặt ủ rũ của An Tình, có chút không đành lòng, nếu không thì cô bé cũng chẳng nỡ nói đến chuyện bán viên kim cương yêu quý của mình.
Lăng Vân: "............"
"Bảo bối, mẹ biết con có lòng là được rồi, viên thủy tinh đó của con bán chẳng được bao nhiêu tiền đâu." An Tình dở khóc dở cười.
Cô bé ngẩn người, không đáng tiền sao? Sao có thể chứ, cô bé nhớ rõ người chú kia đã cho cô bé rất nhiều tiền, muốn mua viên kim cương xanh của cô bé mà!
"Tiền, tôi ở đây có không ít, cô cứ lấy mà dùng."
"Ừm, ba ba có rất nhiều tiền." Cô bé luôn biết điều đó. Dì Trần ở khách sạn ngày nào cũng báo cáo với ba mình, từ lúc khai trương mỗi ngày trung bình đều thu hơn mười triệu. Cô bé không biết nhiều hay ít, nhưng nhìn vẻ mặt phấn khích của dì ấy, chắc là nhiều lắm!
"Đừng do dự nữa." Lăng Vân nhìn vẻ mặt xoắn xuýt của cô, cảm thấy thật cạn lời.
"Nhưng tôi không biết làm." An Tình hoàn toàn mù tịt về những chuyện này.
Lăng Vân bất lực cầm điện thoại gọi cho Tần Lam. Nếu nói về đầu óc kinh doanh, trong số những người Lăng Vân quen biết, cô ấy là người giỏi nhất.
"Alo."
"Là tôi."
"Có chuyện gì thế?"
"Giúp tôi nghe ngóng xem, hiện tại công ty giải trí nào tệ nhất?"
"Cái gì... tệ nhất? Tự dưng lại đi hỏi chuyện này làm gì?"
"Thu mua."
"A, đầu óc anh bị úng nước à? Lại đi thu mua cái tệ nhất?"
"Bảo cô đi nghe ngóng thì cứ đi, hỏi nhiều làm gì."
"Được rồi, cho tôi nửa tiếng."
Lăng Vân cúp máy: "Giải quyết xong rồi. Chúng ta sẽ trực tiếp thu mua một công ty, rồi tạo ra một cái hoàn hảo."
"Cái này... có được không?" An Tình hơi không tin tưởng, biến cái tệ nhất thành hoàn hảo sao?
"Sao lại không được chứ. Cô cứ kéo hết mấy nghệ sĩ hạng tư, hạng năm mà cô quen biết về đây." Lăng Vân đảo mắt.
"Tôi sẽ thử xem. Vậy chuyện trên mạng bây giờ giải quyết thế nào?" An Tình lo lắng hỏi. Cô cũng chẳng hiểu vì sao mình lại đi hỏi Lăng Vân nữa.
"Tối nay người nói cô ăn cắp bài hát của ả sẽ đứng ra đính chính thôi."
"Có chuyện tốt thế sao?"
"Cứ chờ xem là biết."
Tối nay Lăng Vân định thi triển huyễn thuật lên người ả, bắt ả phải tự mình nói ra sự thật.
Đêm nay trời tối như mực, đúng là đêm đen gió lớn thích hợp để hành sự. Ma Sinh Cửu Mỹ Tử bắt đầu hành động.
Tại Khốn Long Ngục.
"Lăng Ngọc Dương, đi theo ta." Một tên cai ngục bước tới.
"Ôi, cai ngục Kim, đêm hôm khuya khoắt thế này có chuyện gì vậy?" Lăng Ngọc Dương thắc mắc. Đêm hôm còn tìm hắn, chẳng lẽ là ngục trưởng có việc tìm hắn?
"Bảo đi thì cứ đi, hỏi lắm thế." Cai ngục Kim trừng mắt.
Lăng Ngọc Dương nhún vai, đi theo sau, nhưng càng đi hắn càng thấy có gì đó không ổn.
"Cai ngục Kim, ông đưa tôi đến đây làm gì?" Đến nơi, Lăng Ngọc Dương cuối cùng cũng hỏi ra nghi vấn trong lòng.
"Huynh đệ, chuyện của cậu ta đã nghe qua. Ta thấy cậu là một nhân tài, không nên lãng phí cuộc đời ở nơi này. Cậu là chim ưng, bầu trời bên ngoài mới là thế giới của cậu." Cai ngục Kim bắt đầu bài diễn văn dài dòng.
"Dừng, dừng, mấy lời sáo rỗng đó không cần nói nữa đâu. Tôi ít nhiều cũng hiểu ông, nói thẳng vào việc chính đi." Lăng Ngọc Dương nhíu mày, chuyện này càng lúc càng kỳ lạ, cai ngục Kim hôm nay khác hẳn ngày thường.
"Này cậu em, anh không thể nhìn cậu chết được." Cai ngục Kim nghiêm túc nói.
"Ý ông là sao?" Lăng Ngọc Dương lắc đầu, tỏ ý vẫn chưa hiểu.
Cai ngục Kim không nói thêm gì nữa, đi thẳng tới cửa, dùng chìa khóa mở một cánh cửa ra.
Bên ngoài tối đen như mực, nhưng Lăng Ngọc Dương vẫn nhận ra, đó là khu vực bên ngoài Khốn Long Ngục.
"Đi đi, đi rồi thì đừng quay lại nữa." Cai ngục Kim thở dài.
"Đi? Ông muốn thả tôi ra ngoài?" Lăng Ngọc Dương kinh ngạc.
"Đi nhanh đi."
Lăng Ngọc Dương vẫn không hiểu nổi: "Nhưng tôi đi rồi sẽ liên lụy đến ông đấy."
"Chuyện nhỏ ấy mà, cậu đi thì cùng lắm ta không làm cai ngục nữa thôi. Nhưng cậu thì khác, cậu ở lại là sẽ chết đấy."
Lăng Ngọc Dương cứ thế bị cai ngục Kim đẩy ra ngoài cửa. Đột nhiên, một kết cục mà hắn không thể ngờ tới đã xảy ra.