Liễu Khuynh Thành cũng mày giãn mắt cười, ít nhất cô sẽ không còn cảm thấy tội lỗi nữa.
Hứa Nhạc như một báu vật quốc gia bị mọi người nhìn chằm chằm, bị hỏi đông hỏi tây, cũng may kỹ năng diễn xuất của cậu đủ tốt.
Lời giải thích của cậu, Long Hành Địa không hề tin. Long Hành Địa cảm thấy trong chuyện này có bí mật gì đó, đan dược ư? Liệu có phải do Minh Vương ban cho không?
An Thế Trạch đã ổn thỏa, nhưng An Tình hiện tại bị gia tộc cưỡng ép bắt về để chấp nhận hôn ước đã được sắp đặt. Họ cũng đã nghe tin về việc An Tình bị công ty bôi nhọ, cộng thêm công ty của An Quốc Dân hiện đang gặp khủng hoảng, cần sự hỗ trợ từ gia tộc của vị hôn phu An Tình.
An Tình cười lạnh, đây vẫn là cái gia tộc vô tình ấy. Đối mặt với An Quốc Dân, An Tình không hề thỏa hiệp, cô luôn phản đối cuộc hôn nhân kiểu này, từ nhỏ cô đã khao khát tự do yêu đương.
"Tiểu Tình, cha có nỗi khổ tâm riêng."
"Nỗi khổ tâm? Con không cho là vậy, cha chỉ vì lợi ích của chính mình thôi." An Tình buông một câu rồi bỏ đi.
"Con gái à, cha có những mảng tối mà con không thể nhìn thấy." An Quốc Dân bất lực lẩm bẩm, đáng tiếc là An Tình không nghe thấy.
"Đại tiểu thư, ông chủ đã dặn, nhất định phải đưa cô về An gia." Một bảo vệ chặn đường An Tình ở cổng bệnh viện.
"Cút ngay."
"Tôi chỉ nghe lời ông chủ thôi."
"Chị Tình, chị đi đi, để em chặn hắn lại." Hứa Nhạc vẫn luôn theo sát An Tình.
An Tình gật đầu với Hứa Nhạc tỏ ý cảm ơn, sau đó nhìn thoáng qua bệnh viện rồi rời đi.
Tên bảo vệ kia cũng không dám cản nữa, chặn người trước mặt Hứa Nhạc, hắn biết là không thể nào, khoảng cách thực lực quá lớn.
Nhóc tỳ ở Đế Hào ngủ dậy, không thấy An Tình đâu, đôi mắt liền đỏ hoe. Trẻ con mà, tính ỷ lại rất cao, Lăng Vân vội vàng giải thích với cô bé rằng lát nữa là về thôi, lúc này cô bé mới không quấy khóc nữa...
Lăng Vân đã chuẩn bị sẵn hai phần cơm rang trứng cho Thiến Thiến, ngay cả Bối Bối cũng được gọi tới. Hai đứa nhỏ vừa ngủ dậy, giờ vừa ăn ngon lại vừa tinh nghịch.
"Ba ba, biến pháo hoa đi, hạng nhất, hạng nhất!" Thiến Thiến vẫn chưa quên lời hứa của Lăng Vân về việc sẽ đốt pháo hoa sau khi giành hạng nhất, miệng ngậm cơm nắm nói không rõ chữ.
"Được rồi, ba không quên đâu." Lăng Vân thản nhiên, chuyển chỗ ăn của hai đứa ra ban công...
Lăng Vân lại nói tiếp: "Thiến Thiến và Bối Bối xem ảo thuật nhất định phải nhắm mắt lại nhé, như vậy mới thần bí."
Nhóc tỳ chớp chớp mắt, là vậy sao? Nhưng tối qua cô bé đâu có nhắm mắt? Vẫn thần bí như thường mà, tuy nhiên cô bé vẫn làm theo.
Hai đứa nhỏ nghe thấy một tiếng búng tay, liền lập tức mở mắt nhìn lên bầu trời.
Pháo hoa ngũ sắc rực rỡ lại nở rộ, đẹp đẽ đến mức khiến chúng tạm thời vứt bỏ bát cơm rang, cùng nhau nằm rạp trên ban công ngắm nhìn.
"Oa, đó là con hổ kìa."
"Không phải đâu, là con mèo đó."
Hai nhóc tỳ nhìn những đóa pháo hoa biến hóa, thấy giống cái này lại giống cái kia.
"Ba ba giỏi quá, là Tiểu Thái, là Tiểu Thái kìa!"
"Thật luôn nè." Bối Bối cũng nhìn thấy, hình ảnh đó chính là chim Thiên Đường.
An Tình vừa về đến khách sạn, nghe thấy tiếng hai đứa nhỏ ríu rít cười đùa, mọi phiền muộn lập tức tan biến.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra.
Ngày hôm sau, đến lúc nói lời tạm biệt với Ma Đô. Thiến Thiến và Bối Bối không nỡ rời xa những con vật nhỏ ở Hải Dương Quán, khiến người ta dở khóc dở cười.
An Tình không chọn trở về Giang Bắc cùng Lăng Vân, cô phải về Kim Lăng để giải quyết vấn đề vi phạm hợp đồng, còn phải mang theo hành lý và tiện thể chiêu mộ thêm nhân sự.
Thiến Thiến nắm chặt tay cô không cho đi, cuối cùng phải nhờ Lăng Vân dỗ dành lừa gạt mới khiến cô bé chịu buông tay.
Bối Bối cũng không về Giang Bắc, cô bé cùng Tần Hương Liên, An Tình, Long Yên Nhiên trở về Kim Lăng. Thế là Thiến Thiến buồn bã, ỉu xìu hẳn đi.
Ngược lại, lúc ngồi máy bay về Giang Bắc, Thiến Thiến được mấy cô tiếp viên hàng không nhận ra, lại bị xoa đầu, đòi chụp ảnh chung, véo má. Giờ chắc cô bé nổi tiếng lắm rồi, tối qua là phát sóng trực tiếp toàn quốc mà.
Tại khách sạn Nguyệt Hạ, Lăng Vân chọn đến đây trước, tối mới về biệt thự. Vừa vào khách sạn, đã nghe thấy một tràng pháo tay, đều là chúc mừng con gái Lăng Vân đoạt giải quán quân. Lăng Vân cũng không keo kiệt, hôm nay toàn bộ khách sạn giảm giá 30%.
"Thiến Thiến bị sao vậy?"
"Ba ba, con nhớ mẹ rồi."
"Nhớ thì gọi video cho mẹ, tối rồi nói chuyện tiếp."
"Dạ."
"Thiến Thiến, đến giờ vẽ tranh rồi, còn nhớ mấy chú cá ở Hải Dương Quán không?"
"Dạ, đẹp lắm luôn."
"Hôm nay Thiến Thiến phải vẽ hết chúng ra nhé."
Thời gian tiếp theo, Thiến Thiến toàn tâm toàn ý vẽ tranh, còn cún con cuối cùng cũng đợi được chủ nhân trở về, cứ dụi dụi vào gấu quần Lăng Vân.
"Được rồi, nể tình mấy ngày nay ngươi giúp trông coi khách sạn rất cố gắng, cho ngươi ba chén."
"Hù hù."
"Ta nhất định sẽ nỗ lực hơn nữa!" Cún con vui mừng khôn xiết, ba chén đấy!
Lăng Vân cạn lời, giờ hắn thấy chim Thiên Đường còn dễ nuôi hơn, chỉ thích xem phim Hàn Quốc. Nhìn kìa, nó đang chăm chú xem phim cùng Lâm Nguyệt Yên, hoàn toàn nhập tâm, chắc giờ đến tên mình là gì nó cũng quên mất rồi!