An Tình từ trên lầu đi xuống, có chút hoảng hốt. Trong phòng ăn có khá nhiều người, họ đều là bạn của Lăng Vân sao? Liệu thân phận của mình có bị bại lộ không?
"Mẹ ơi, mau qua đây, bảo bảo đói rồi." Thiến Thiến nhìn thấy An Tình, liền đợi cô đút cho mình ăn.
"Đến đây, đến đây, đừng giục." An Tình lúc này muốn không đối mặt cũng không được.
"Biểu tẩu, chào buổi sáng." Lâm Nguyệt Yên rất lễ phép với An Tình.
"Tình tỷ, cái này ngon... ngon quá." Hàn Tiểu Ái miệng nhét đầy thức ăn, nói năng không rõ ràng, trong lòng thầm cảm thán món này ngon hơn ở khách sạn Nguyệt Hạ nhiều.
"Phụt."
Dạ Phi đang uống sữa nghe thấy đối thoại này liền phun ra ngoài, là phun sang bên cạnh. Cậu ta vừa nghe thấy cái gì vậy? Sau đó suy nghĩ một chút, lại nhìn Thiến Thiến, một ý nghĩ lóe lên trong đầu: Minh Vương kết hôn rồi? Vừa nãy ở sân trước cậu ta còn tưởng cô bé này là con nuôi của Minh Vương, giờ nhìn kỹ lại thấy giống thật!
"Xin lỗi." Nhận ra mình thất lễ, Dạ Phi vội vàng xin lỗi.
"Không sao."
Lăng Vân chưa kịp lên tiếng, An Tình đã thay mặt nữ chủ nhân của căn nhà này trả lời.
Sau khi dùng bữa sáng xong, Thiến Thiến và Bối Bối được An Tình cùng Hàn Tiểu Ái dẫn lên lầu hai, nói là muốn dạy các bé vài điệu nhảy đơn giản để chuẩn bị cho cuộc thi sắp tới.
"Hai vị, lại đây nếm thử trà này, đạo đãi khách không thể qua loa được." Lăng Vân vừa pha trà vừa mở tivi.
"Đại nhân, đây là..." Dạ Phi cũng có chút kiến thức, vừa nhìn đã nhận ra lai lịch của trà này.
"Ừm."
Nhận được sự khẳng định của Lăng Vân, Dạ Phi lập tức cầm lấy một chén, ừng ực uống cạn, còn lộ ra vẻ mặt tận hưởng.
Long Hành Thiên nuốt nước bọt, cũng cầm lấy một chén, nhưng bị Lăng Vân ngăn lại. Long Hành Thiên không hiểu ý, đang định mở miệng.
"Được rồi." Lăng Vân nói xong còn làm một động tác mời.
"Uống đi, Hành Thiên, chúng ta gặp may lớn rồi." Dạ Phi biết trà đó Long Hành Thiên không chịu nổi, nhưng sau khi được Lăng Vân chạm vào, công hiệu đã giảm đi nhiều, song vẫn khiến Long Hành Thiên được hưởng lợi vô cùng.
Long Hành Thiên không giấu nổi vẻ kinh ngạc, đây đúng là hàng tốt, tu vi của ông đã có chút nới lỏng, tinh thần lực cũng tăng lên.
Đúng lúc này, toàn bộ máy tính, màn hình lớn nơi đô thị, tivi tại nhà của tất cả mọi người trên Lam Tinh đều bị Lăng Vân chiếm sóng. Tối qua anh đã biết chuyện gì xảy ra, vừa nãy lại có thêm một sát thủ tới, xem ra Bach thực sự không coi anh ra gì, hết lần này tới lần khác thách thức giới hạn của anh.
Dạ Phi và Long Hành Thiên nhìn chằm chằm vào tivi không chớp mắt, màn hình đang phát lại những gì họ vừa chứng kiến không lâu trước đó...
Tại căn cứ lính đánh thuê Huyết Sắc ở Úc, toàn bộ căn cứ là một thị trấn được xây dựng, trung tâm bao quanh bởi một bức tường tròn cao lớn, một bên dựa vào biển, một bên dựa vào núi.
"Ầm, rầm."
Các thành viên Huyết Sắc đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhất thời ngẩn người. Tình hình gì vậy? Tất cả công trình đều đổ sập, chẳng lẽ là địch tập kích?
Bach tức giận bò ra từ đống đổ nát, trên người không hề có vết thương nào.
"Người đâu, ai nói cho ta biết, đã xảy ra chuyện gì?" Đôi mắt Bach rực lửa.
"Thủ lĩnh, không rõ ạ, tất cả nhà cửa đều đổ sập rồi."
"Không xong rồi, lão đại, nhân viên vòng ngoài báo cáo rằng có một màn chắn vô hình bao vây tất cả chúng ta lại."
"Cái quỷ gì vậy?"
Bach bắt đầu hoảng sợ. Không ra được? Lâu đài của mình trong chớp mắt đã sụp đổ, người nào có thể làm được điều này? Chẳng lẽ là kẻ bí ẩn đeo mặt nạ khỉ đêm đó?
"Lão đại, mau tới đây xem, tôi dùng hết sức cũng không phá nổi."
"Để ta thử xem."
"Bầu trời tối sầm lại rồi."
"Thời tiết này, sắp mưa rồi sao?"
Những người xem qua màn hình, ai biết đến căn cứ lính đánh thuê Huyết Sắc đều vô cùng kinh ngạc. Nơi được mệnh danh là không thể công phá lại sụp đổ, là do vũ khí mới sao?
"Xèo xèo."
"Mây đen trên trời, nhiều quá, nhiều sấm sét quá." Người nói câu này chưa từng thấy cảnh tượng đó, răng môi run cầm cập.
"Ầm ầm."
Trên bầu trời truyền đến những tiếng sấm rền, chỉ riêng âm thanh này thôi đã khiến không ít người sợ hãi.
Amake quỳ trên mặt đất không ngừng run rẩy, ngày này cuối cùng cũng tới. Hắn lấy ra một khẩu súng, chính là khẩu mà Tiến sĩ M đã phát minh ban đầu, rồi không chút do dự chĩa vào đầu mình.
"Đoàng."
Hắn cuối cùng cũng được giải thoát. Kể từ khi trở về, hắn luôn sống trong sợ hãi, chưa từng có một giấc ngủ ngon. Hắn không muốn đối mặt với thảm kịch sắp tới, sợ mình không chịu nổi, càng sợ bị tra tấn.
"Là tiếng súng, ở đâu ra vậy?" Bach nghe tiếng súng thì nhíu mày, chẳng lẽ kẻ địch đã giết vào trong?
"Lão đại, Amake tự sát rồi." Một thành viên Huyết Sắc nói với vẻ đau buồn, họ đều là anh em, là bạn tốt cùng nhau vào sinh ra tử.
Bach đã giận đến cực điểm, không ngừng đấm vào màn chắn.
"Á!"
Bach nghe thấy từng tiếng kêu thảm thiết, ngẩng đầu nhìn lên, từng đạo sấm sét giáng xuống, tạo thành cảnh tượng vạn lôi tề lạc (ngàn sấm cùng rơi), thuộc hạ của hắn căn bản không còn chỗ trốn.
Đây là thiên tai hay nhân họa? Bach sợ hãi, đây là thiên nộ nhân oán? Là sự trừng phạt của ông trời dành cho hắn sao?
Bach mất trí lấy từ đống đổ nát ra khẩu súng hỏa tiễn mới nhất mà Tiến sĩ M phát minh, nghe nói một phát có thể tiêu diệt cao thủ Thiên Nhân Cảnh sơ kỳ, sau đó điên cuồng nã vài phát về phía đám mây sấm sét đó.
Mọi người xem qua màn hình đều chấn động, có người chân run rẩy, có người da đầu tê dại. Căn cứ Huyết Sắc giống như ngày tận thế, đâu đâu cũng thấy những thi thể cháy đen, còn mấy phát đạn của Bach trong mắt họ chính là hành động tuyên chiến với trời cao.