Đường phố Nha Thành về đêm tuy lạnh nhưng không thể sánh với Bắc Cương. Nơi đây dẫu có lạnh, máu rơi vãi trên đất cũng sẽ không mau chóng hóa thành băng vụn. Mạnh Trường An kinh qua sát phạt còn nhiều hơn cả Thẩm Lãnh, chuyện chém giết ngày đêm, nếu không tìm đến Mạnh Trường An thì hắn cũng tự mình tìm đến. Dẫu vậy, không thể vì thế mà vội vàng kết luận Mạnh Trường An sống gian nan hơn Thẩm Lãnh. Kỳ thực, chính Thẩm Lãnh mới là người phải chịu nhiều vất vả hơn.
Môi trường Bắc Cương tuy lạnh lẽo, hoang vu, tiêu điều nhưng lại thuần túy hơn. Chuyện quân sự chính là chuyện quân sự, không bị vấy bẩn bởi những điều xấu xa. Đặc biệt sau khi Bùi Khiếu chết, cuộc sống của Mạnh Trường An không còn bị những chuyện ngoài quân đội quấy nhiễu nữa. Việc Đại Tướng Quân Thiết Lưu Lê nhận hắn làm con nuôi chính là minh chứng cho thái độ của ngài. Chẳng mấy ai ngu ngốc đến mức dám dò xét thái độ ấy, bởi lẽ, phần lớn thời gian, thái độ của Đại Tướng Quân thường chính là thái độ của Bệ Hạ.
Về phần Thẩm Lãnh, lại hoàn toàn khác. Hắn muốn đối mặt không chỉ là kẻ địch trên chiến trường, mà những kẻ địch mắt thường không thể thấy được lại đáng sợ hơn.
Vì vậy, Thẩm Lãnh cảm thấy những kẻ Cầu Lập nhân lẻn vào Nha Thành này thật sự chẳng đáng kể gì. Kẻ địch mà hắn phải đối mặt không hề tầm thường như vậy. Thử nghĩ xem, lúc trước Cầu Lập quốc vì sao lại có tên là Cầu Lập quốc? Há chẳng phải vì sau đại chiến Ninh-Sở, những kẻ chạy trốn đến mảnh đất ấy đã cầu nguyện bản thân có thể đứng vững ở hải ngoại? Ngay sau đó mới có tên Cầu Lập. Hai chữ này chẳng phải ẩn chứa ý nghĩa cầu nguyện khó nói thành lời hay sao?
Cầu Lập, Cầu Lập. Chỉ một chữ "Cầu" đã đủ nói rõ mọi điều.
Nếu như giáp giới với Đại Ninh, e rằng lời cầu nguyện của Cầu Lập nhân sẽ trực tiếp và trơ trẽn hơn gấp bội so với những kẻ nịnh hót khác, thậm chí quỳ liếm một cách nồng nhiệt hơn. Nhưng mà cách biệt biển cả, Cầu Lập nhân cũng có thể giả vờ mạnh mẽ. Cái nền tảng của sự mạnh mẽ này, nói ra thật nực cười, ấy là: ngươi tuy mạnh mẽ, tài giỏi, bá đạo đến mấy, nhưng ngươi không thể đánh tới ta thì làm được gì ta?
Thẩm Lãnh đứng ở đầu phố như đang trầm tư điều gì. Vừa mới bắt được hai mươi mấy kẻ Cầu Lập, hắn liền chìm vào trầm tư. Trần Nhiễm cho rằng hắn lại nghĩ tới điều gì đại sự khó lường.
"Làm sao vậy?"
Trần Nhiễm đi đến bên cạnh Thẩm Lãnh nói: "Trông huynh như có điều gì không nghĩ thông suốt?"
Thẩm Lãnh gật đầu: "Thật đúng là có chút chuyện không nghĩ thông suốt. Ngươi nói xem, từ xưa đến nay..."
Trần Nhiễm nghe được bốn chữ "từ xưa đến nay" thì càng thêm nghiêm túc lên, bởi vì hắn vẫn luôn cho rằng, hễ câu nói nào thêm vào bốn chữ này đều sẽ trở nên vô cùng trang trọng và nghiêm túc.
"Ngươi nói, từ xưa đến nay, nam nhân đi tiểu đều phải tìm góc tường hay góc khuất sao?"
Trần Nhiễm đáp: "Chó cũng vậy..."
Thẩm Lãnh suy nghĩ một chút, quả đúng là như vậy. Vì vậy, bèn rút ra kết luận: đôi khi nam nhân cùng chó... Kết luận vừa nói được một nửa, Thẩm Lãnh liền không muốn nghĩ thêm nữa. Việc gì phải tự mình hạ thấp như vậy? Hổ cũng đâu có như thế? Tự dưng nói chi đến chó!
Cầu Lập nhân đều bị áp giải về huyện nha Nha Thành. Thẩm Lãnh cùng Trần Nhiễm hai người đứng ở cửa nha môn, nghĩ bụng có lẽ nên rời đi một lát thì hơn. Bằng không, nếu ngày mai giữa trưa Nguyễn Thanh Phong thực sự đến, thì còn tinh thần đâu mà ứng phó?
"Hắn sẽ đi Vọng Hương Tiều đem trinh sát của hắn mang về nhà sao?"
"Sẽ không."
"Vậy những sự chuẩn bị này chẳng phải vô ích sao?"
"Chuyện này vốn không phải để bắt Nguyễn Thanh Phong hay trực tiếp đánh bại thủy sư Cầu Lập nhân. Nếu đơn giản như vậy thì cũng tốt. Mục đích làm vậy chỉ là để đả kích quân tâm của kẻ thù Cầu Lập, khiến bọn Cầu Lập ấy không khỏi phải nghĩ suy rằng một khi có chuyện, Đại Tướng Quân vốn không có ý định cứu chúng."
"Nếu như là người của chúng ta bị bắt giữ thì sao?"
Trần Nhiễm lại nhịn không được hỏi một câu, hỏi xong lại hối hận ngay.
Vấn đề này quá nhói lòng. Hắn và Thẩm Lãnh có tình cảm huynh đệ. Với hắn, Thẩm Lãnh ắt sẽ liều mạng cứu hắn. Nhưng nếu một binh sĩ thủy sư bất kỳ nào đó bị bắt, Thẩm Lãnh cũng đều phải liều mình cứu giúp sao?
Thẩm Lãnh lại đứng đó trầm tư hồi lâu, sau đó lắc đầu: "Ta cũng không biết."
Đây đúng là một vấn đề rất khó trả lời, nhưng đối với Thẩm Lãnh mà nói, quả thật có chút khó khăn. Nếu hỏi Thạch Phá Đương, ông ta đương nhiên sẽ không vì một hai chiến binh Lang Viên mà đi mạo hiểm. Ông ta sẽ đợi đến cơ hội thích hợp sau này để tiêu diệt địch nhân không còn manh giáp. Ngay cả Mạnh Trường An, e rằng lựa chọn cũng chẳng khác Thạch Phá Đương là bao.
Nhưng Thẩm Lãnh sẽ xoắn xuýt.
Hoàng Đế cũng sẽ xoắn xuýt.
Một năm nọ tại Bắc Cương, năm trinh sát trong đội quân của ngài bị Hắc Vũ nhân bắt. Hắc Vũ nhân đem những trinh sát này trói vào cọc gỗ giữa đồng hoang, được trọng binh canh giữ, sau đó phái người đi đưa tin cho Hoàng Đế: nếu không đến cứu, mỗi ngày sẽ chặt đầu một trinh sát.
Phản ứng đầu tiên của Hoàng Đế khi ấy là muốn khoác giáp ra trận, nhưng lại bị cấp dưới gắt gao giữ lại, không chỉ bởi ngài là chủ tướng, mà còn bởi ngài là Hoàng Tử.
"Đừng suy nghĩ."
Trần Nhiễm vỗ vỗ bả vai Thẩm Lãnh: "Huynh là Tướng Quân mà, điều huynh cần làm chẳng phải là dốc hết sức để chúng ta không bị địch bắt giữ hay sao?"
Thẩm Lãnh cười khẽ, nhưng nụ cười lại có chút gượng gạo.
Tình cảm con người rốt cuộc cũng có xa gần thân sơ. Chính như Trần Nhiễm nghĩ vậy, như hắn mà bị Cầu Lập nhân bắt giữ, Thẩm Lãnh ắt sẽ nghĩ mọi cách để cứu hắn. Nhưng nếu một binh sĩ bình thường bị bắt, phàm là một vị Tướng Quân tỉnh táo, đều sẽ cân nhắc liệu có tổn thất lớn hơn không. Đem mạng mấy người lính ra đổi lấy cái chết của hàng trăm nghìn binh sĩ, có đáng không?
Đúng lúc này, trên đường phố xuất hiện hai người. Bóng họ dưới ánh trăng kéo dài lê thê. Hai người kia còn cách xa, nhưng Thẩm Lãnh đã nhận ra ngay. Lòng hắn bỗng ấm áp trở lại.
Trà Gia tay xách hộp đựng thức ăn, cùng Thẩm tiên sinh sóng vai mà đến. Thẩm tiên sinh trông có vẻ buồn ngủ, vừa đi vừa oán trách: "Cái thằng nhóc ngốc nhà ngươi, nửa đêm không ngủ lại học làm cái món điểm tâm quái quỷ gì vậy!"
Trà Gia cười hắc hắc, Thẩm tiên sinh bất đắc dĩ lắc đầu.
Lời này tự nhiên không thật sự oán trách, mà là Thẩm tiên sinh nói cho cái thằng nhóc ngốc ấy nghe.
Trà Gia đi đến trước mặt Thẩm Lãnh đứng lại, giơ đầu lên nhìn hắn, trong ánh mắt lấp lánh thứ gì đó thật đặc biệt, thật tươi đẹp.
Thẩm Lãnh đưa tay nhận lấy hộp cơm, tiện thể nắm chặt tay Trà Gia, đoạn hỏi: "Con đã mang cơm đến cho nghĩa phụ hiền đức của con rồi sao?"
Trà Gia suy nghĩ trong chốc lát về mối quan hệ trong lời nói của Thẩm Lãnh, sau đó cảm thấy hắn quả đúng là có chút trơ trẽn.
Trần Nhiễm cũng cười nói: "Hay quá, hay quá, đúng lúc đang đói bụng rồi! Ta cũng muốn ăn, tẩu tẩu, có phần của ta không?"
Trà Gia nói: "Huynh gọi một tiếng 'tẩu tẩu' này hơi qua loa đó."
"Tẩu tẩu!"
"Hả?"
"Tẩu tẩu!"
"Hả?"
"Tẩu tẩu, tẩu tẩu, tẩu tẩu!"
"Ừm... Ăn đi."
Trà Gia cảm giác mình được lời, Thẩm Lãnh cười giống như kẻ si ngốc.
Bốn người ngay tại bậc thang cửa huyện nha ngồi xuống. Thẩm tiên sinh cứ ngáp mãi, như thể không chống lại nổi cơn buồn ngủ. Gần đây thân thể tiên sinh quả thật có chút không được khỏe, dù sao vẫn có vẻ tinh thần uể oải, liên quan đến việc không hợp khí hậu khi đến phương nam. Xem ra cần phải tĩnh dưỡng thêm một thời gian mới được.
"Tẩu tẩu, đây là món gì vậy?"
Trần Nhiễm mở hộp cơm, từ bên trong bưng ra món điểm tâm đầu tiên. Màu sắc trông thật phức tạp. Trà Gia rất nghiêm túc nói: "Đây là bánh khoai tím. Ta vừa cho thêm chút mật ong vào. Ta thấy người ở đạo Bình Việt này làm điểm tâm cũng thích cho lòng đỏ trứng vào, ta cũng thả một cái. Không biết ăn có ngon không."
Thẩm tiên sinh: "Hãy bỏ ngay năm chữ 'không biết ăn có ngon không' đi."
Thẩm Lãnh: "Chuyện đó chưa hẳn đã đúng. Trà Gia thông minh như vậy, làm gì cũng giỏi."
Thẩm tiên sinh: "Ngươi vuốt ngực mình mà nói lại lần nữa xem?"
Thẩm Lãnh đưa tay sờ lên ngực Trần Nhiễm: "Dù sao thì cũng là tốt."
Trần Nhiễm nhìn về phía Trà Gia, phát hiện trong ánh mắt nàng có chút sát khí lóe lên. Ngay sau đó lập tức cảm thấy mình thật vô tội.
Thẩm tiên sinh hừ một tiếng: "Người ở đạo Bình Việt này làm điểm tâm quả thực thích cho lòng đỏ trứng vào, nhưng đó là lòng đỏ trứng muối! Ngươi đã từng thấy ai cẩn thận bóc tách lòng đỏ trứng gà tươi sống ra rồi cho vào đó chưa? Làm xong còn hỏi ta vì sao lòng đỏ trứng không thấy đâu, có phải nó trốn rồi không? Ngươi làm cái lòng đỏ trứng ấy có linh hồn của gà sao!"
Trần Nhiễm phụt một tiếng bật cười. Thẩm Lãnh lại đưa tay nắm lấy tay Trà Gia mà nhìn ngắm: "Tay không sao chứ?"
Trà Gia hơi hơi cúi đầu: "Chỉ là làm thứ gì lâu thì đầu ngón tay hơi có chút đau."
Thẩm tiên sinh che mặt: "Ngươi mỗi ngày luyện kiếm hơn bốn canh giờ, tay của ngươi sẽ đau sao?"
Trà Gia quay đầu lại nhìn về phía Thẩm tiên sinh, trong ánh mắt như có một luồng kiếm ý sắc bén bắn ra. Thẩm tiên sinh xê dịch mông sang một bên: "Cứ coi như ta chưa nói gì."
Thẩm Lãnh đang cầm hai cánh tay Trà Gia ở đó hà hơi làm ấm. Trà Gia lập tức cười giống như đứa bé.
Thẩm tiên sinh: "Còn hà hơi sưởi ấm tay cơ đấy... Tình cảm này của hai ngươi thật là nồng nhiệt!"
Trà Gia quay đầu lại nhìn về phía Thẩm tiên sinh: "Lão nhân nếu như mệt nhọc, vì sao còn không về nghỉ ngơi đi?"
Thẩm tiên sinh: "Ta không đi. Ta liền muốn nhìn một chút đứa trẻ ta nuôi dưỡng có thể biến thành bộ dáng gì nữa."
Ông nhìn sang Trần Nhiễm: "Ngươi nói xem... ngươi sao lại thật sự ăn chứ?"
Trần Nhiễm bên kia đã nhét đầy miệng đồ ăn, hai má phồng lên. Trong ánh mắt hắn cũng lộ ra vẻ thành thật: "Tiên sinh ngươi nếm thử. Tiên sinh đừng vội nói, Trà Gia làm món điểm tâm này thật sự có một hương vị khác lạ, thật sự rất ngon."
Thẩm tiên sinh bán tín bán nghi nhìn hắn một cái: "Ngươi xác định?"
Trần Nhiễm chỉ vào miệng mình lấp bấp nói: "Nếu không ăn được, ta có thể ăn nhiều đến thế sao?"
Thẩm tiên sinh ngắt một miếng điểm tâm nhét vào trong miệng. Vừa nhai, sắc mặt liền thay đổi. Ông nhìn về phía Trần Nhiễm, trong ánh mắt lộ ra sát khí như thể có mối thù không đội trời chung. Trần Nhiễm thật sự nhịn không được, buộc phải nuốt thứ trong miệng xuống, rồi quay đầu bỏ chạy: "Không thể để một mình miệng ta chịu nạn được!"
Thẩm tiên sinh há miệng, Trà Gia nhìn hắn: "Nuốt!"
Thẩm tiên sinh: "Á..."
Mãi mới nuốt trôi xuống, ông đứng dậy đuổi theo Trần Nhiễm. Thẩm Lãnh cảm thấy Trần Nhiễm làm cái kiểu chuyện giết địch tám trăm, tự tổn một nghìn này thật ngu xuẩn. Điều mấu chốt là còn có thể chịu một trận đòn.
Hắn ngắt một miếng điểm tâm muốn ăn. Trà Gia một tay đã túm lấy tay hắn: "Chớ ăn! Ta biết chắc là không ăn được, lại nhịn không được muốn làm cho huynh. Chỉ là thiếp thật sự rất vụng về..."
Thẩm Lãnh nhét miếng điểm tâm vào miệng, tinh tế nhấm nháp: "Nào có chuyện không hợp khẩu vị như bọn họ nói? Mùi vị chỉ là có chút phức tạp... Để ta thông qua mùi vị mà đoán xem nàng đã cho những gì vào. Có mứt táo, đúng không?"
"Vâng."
"Khoai tím nghiền thành bột, thêm mứt táo. Ý tưởng này quả thật rất độc đáo."
Trà Gia cười ngượng nghịu: "Huynh còn có thể nếm ra được những gì nữa?"
Thẩm Lãnh nuốt miếng điểm tâm trong miệng xuống: "Ngoài mứt táo và lòng đỏ trứng ra, tựa hồ còn có hành tây, gừng, tỏi, đậu phụ, đậu phụ thối..."
Hắn nhìn Trà Gia rất nghiêm túc hỏi: "Nói đi, nàng có phải có tình nhân mới rồi không? Từ khẩu vị này mà đoán, nàng đang có ý định hủy diệt ta."
Trà Gia cúi đầu, vùi mặt vào giữa hai đầu gối, bờ vai khẽ run rẩy. Thẩm Lãnh cho rằng mình nói nặng lời, lay tay nàng: "Đừng giận, đừng giận, đừng khóc có được không?"
Trà Gia ngẩng đầu, trong mắt nàng trào ra những giọt nước mắt vì cười.
"Ha ha ha ha ha... Kỳ thật ta còn bỏ thêm chuối và thịt sầu riêng."
Thẩm Lãnh: "Nàng quả nhiên là đến để tiêu diệt ta..."
Trà Gia ngắt một miếng bỏ vào miệng nếm thử, sau đó nhổ ra.
"Ta lần sau nhất định sẽ làm thật ngon."
Thẩm Lãnh gật đầu: "Ta tin chắc."
Đúng lúc này, chó đen Meow Meow vui vẻ vẫy đuôi từ đằng xa đã chạy tới, chẳng biết trước đó đã đi đâu. Trà Gia ngắt một miếng điểm tâm đưa cho chó đen: "Miếng này thưởng cho ngươi đó."
Chó đen tiến đến ngửi ngửi, sau đó ói ra một bãi. Chưa chịu bỏ cuộc lại ngửi ngửi, cố nén gì đó, ngậm miếng điểm tâm này trong mồm đi đến đặt trên mặt đất, sau đó quay mông về phía miếng điểm tâm ấy, bắt đầu bới đất. Như thể một con chó chôn bánh của mình, muốn chôn nó đi vậy...
Thẩm Lãnh ngửa đầu nhìn lên trời xanh, khóe môi hắn gắng gượng kéo ra: "Meow Meow đối với nàng thật tốt, rõ ràng không chê miếng 'phân' nàng đút cho nó từ tay. Chắc nó cũng phải nghi ngờ nàng có phải muốn hại nó không, rõ ràng là hạ độc vào trong 'phân' đó."
Trà Gia nhìn về phía chó đen: "Ngươi thích thế à? Còn muốn giấu đi để sau này ăn dần sao? Vậy sau này ta sẽ làm cho ngươi ăn mỗi ngày."
Chó đen mãnh liệt ngẩng đầu, chăm chăm nhìn Thẩm Lãnh, như muốn trào ra những giọt nước mắt oan ức.
Hai người ngồi ở bậc thang cửa huyện nha hàn huyên hồi lâu. Chẳng biết vì sao trước đó Thẩm Lãnh còn có chút buồn ngủ, thế nhưng khi trò chuyện cùng Trà Gia, lại cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, mà tinh thần thì ngày càng phấn chấn. Khoảng hơn một canh giờ sau, Thẩm tiên sinh từ xa trở về. Trần Nhiễm cúi đầu đi theo sau, không biết từ đâu tìm được một cây cọc gỗ ôm vào lòng, vừa đi vừa dùng gáy đụng vào cọc gỗ.
Trần Nhiễm lẩm bẩm: "Về sau phải tôn kính lão nhân, phải tôn kính lão nhân..."
Trà Gia đứng dậy, đưa tay vuốt vuốt đầu Thẩm Lãnh: "Về nghỉ ngơi đi, huynh còn có thể ngủ thêm một lát. Ngày mai nếu huynh còn ở trong thành, ta sẽ làm thêm chút điểm tâm mang đến cho huynh."
Thẩm Lãnh ngẩng đầu lên: "Được."
Trà Gia đi ra ngoài vài bước, rồi quay đầu lại: "Ta biết rõ mình làm khó ăn như vậy, vì sao còn muốn làm?"
Thẩm Lãnh cười.
Trà Gia cũng cười: "Ta nếu như không nói là đến đưa cơm cho huynh, có lý do gì để tới tìm huynh chứ..."
Thẩm Lãnh đưa tay lấy cây cọc gỗ trong lòng Trần Nhiễm, rồi tự mình dùng trán đụng vào một cái. Trà Gia cười ngả nghiêng, trong ánh mắt lại sáng lấp lánh trở lại.