Trong giới ám sát ở Trường An, thường dấy lên tranh luận rằng rốt cuộc Hồng Tô Thủ cao cường hơn, hay Lưu Vân Hội mạnh mẽ hơn. Vài năm trước, Lưu Vân Hội xứng danh vô địch. Song hai năm gần đây, Hồng Tô Thủ kiểm soát các vụ ám sát ở Trường An, dường như đã ngầm vượt mặt Lưu Vân Hội về thế lực.
Thế nhưng, kẻ tinh tường đều nhận thấy, ấy là vì Lưu Vân Hội không muốn tranh đoạt.
Thế lực ám sát nào khác muốn vùng dậy, chưa kịp ló mặt, đã bị Lưu Vân Hội một gậy đập xuống; gậy gỗ không xong, liền đổi gậy sắt, tuyệt chẳng cho kẻ khác một đường sống. Ấy vậy mà Hồng Tô Thủ mặc sức bành trướng, Lưu Vân Hội vẫn làm ngơ, chẳng hề đoái hoài.
Thế nên có người đem hai nhà ra so sánh, liền có kẻ cười nhạo rằng kẻ so sánh ấy thiển cận, nông cạn, chẳng có chút kiến giải nào. Nếu hai nhà chẳng có quan hệ mật thiết, Lưu Vân Hội há lại dung túng Hồng Tô Thủ phát triển đến vậy?
Cho đến một ngày, trên giới ám sát xuất hiện cáo thị treo thưởng năm vạn lượng bạc cho cái đầu của một người vô danh, khiến lòng người rục rịch. Hồng Tô Thủ liền như cuồng phong cuốn mây tàn, một đêm quét sạch mười tám thế lực ám sát lớn nhỏ trong Trường An. Bấy giờ thiên hạ mới thực sự tỉnh ngộ, thì ra Lưu Vân Hội và Hồng Tô Thủ vốn có quan hệ mật thiết, hai kẻ tranh ngôi đầu kia, chính là một nhà. Vậy thì kẻ khác còn có gì để đùa giỡn?
Đêm đó, mọi sự liền lặng như tờ, còn ai dám mơ tưởng đến khoản năm vạn lượng bạc kia nữa?
Ai ngờ, kẻ ra lệnh ám sát tưởng chừng chỉ nhắm vào một người, mục tiêu há chỉ riêng Diệp Lưu Vân đó thôi?
Diệp Lưu Vân năm vạn lượng, Hàn Hoán Chi năm vạn lượng, Đại Tướng Quân Đạm Đài Viên Thuật cũng là năm vạn lượng.
Tuân Trực từng nói với Bạch Tiểu Lạc: muốn giết Hàn Hoán Chi, trước hết phải giết Diệp Lưu Vân. Thoạt đầu Bạch Tiểu Lạc khó hiểu, mãi sau mới nhận ra hàm ý sâu xa ẩn chứa trong đó. Vì lẽ gì Hàn Hoán Chi có thể đàn áp các thế lực ám sát chuẩn xác mà tàn độc đến thế? Há chẳng phải vì Lưu Vân Hội hiệp trợ? Trong ngoài thành Trường An, phàm là chuyện ám sát, có gì Lưu Vân Hội không hay biết?
Diệp Lưu Vân chính là đôi mắt khác của Hàn Hoán Chi. Mọi động tĩnh trong giới ám sát đều thông qua Diệp Lưu Vân mà truyền đến tai Hàn Hoán Chi. Đình Úy phủ có thể khiến giang hồ nghe tin đã sợ mất mật, há chẳng phải có liên quan mật thiết đến Lưu Vân Hội?
Diệp Lưu Vân chết đi, Hàn Hoán Chi mới có thể khó lòng phòng bị.
Nhưng Hồng Tô Thủ chẳng chút dịu dàng, việc ám sát Diệp Lưu Vân liền trở thành chốn đầm rồng hang hổ.
Xe ngựa rời quán rượu, hướng ngõ Phúc Hi thẳng tiến. Ấy là phủ đệ của Diệp Lưu Vân, nhưng hắn tất nhiên chẳng ngày nào ở mãi trong tửu lâu, cũng chẳng ngày nào ru rú trong nhà. Trong thành Trường An, hắn có đến hơn mười chỗ ở. Chớ nói chi đến giết hắn, muốn tìm ra hắn cũng đã chẳng phải việc dễ dàng.
Tuân Trực đang ngồi trong quán trà đối diện quán rượu. Khi xe ngựa rời quán rượu, hắn chẳng hề mảy may phản ứng, ngay cả liếc nhìn cũng không. Cho đến khi xe ngựa đã khuất dạng xa xa, hắn mới ngẩng đầu nhìn về phía đó, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt.
Cùng ngồi với hắn còn có sáu người khác. Trong đó, kẻ cuối cùng khiến người ta chú ý chính là gã đạo nhân đầu trọc, mình vận đạo bào. Đã không tóc thì thôi, hắn còn chẳng có râu ria, lông mi, trông cả cái đầu tựa như quả trứng trụi lủi.
"Hắn đã buông lỏng."
Đạo nhân đầu trọc cười ha hả: "Hồng Tô Thủ chỉ trong một đêm đã quét sạch mọi mầm mống rục rịch của giới giang hồ, chẳng ai còn dám nhúc nhích. Bởi thế Diệp Lưu Vân đã bắt đầu cảm thấy an toàn."
"Không có đơn giản như vậy."
Tuân Trực mỉm cười đáp: "Đây chính là Diệp Lưu Vân. Nếu hắn dễ dàng bị giết đến thế, há đến lượt chúng ta động thủ?"
"Tiên sinh, nhưng hắn tối nay ắt phải chết."
Đạo nhân đầu trọc dường như vô cùng khâm phục Tuân Trực: "Có tiên sinh thần cơ diệu toán, dẫu hắn mọc cánh cũng khó thoát."
"Nơi này là thành Trường An."
Tuân Trực cúi đầu nhìn hơi nóng bốc lên từ chén trà: "Nếu ở ngoài thành Trường An, ta có mười phần nắm chắc. Nhưng ở nơi này, cho đến giờ này, ta cũng chỉ nắm chắc được sáu phần. Dưới chân thiên tử mà... Huống hồ hắn còn là người của thiên tử."
Trong Trường An, kẻ hay biết Diệp Lưu Vân là Đông Chủ Lưu Vân Hội chẳng nhiều. Dẫu có kẻ suy đoán nhưng chẳng ai chứng thực được. Tuân Trực biết rõ, ấy là vì có người bên Thái hậu đã cung cấp cho hắn tin tức đủ độ chuẩn xác.
"Phong Tuyền hai bộ, Tuế Hàn Tam Hữu."
Tuân Trực đoái nhìn năm người còn lại: "Đến lượt các ngươi rồi."
Năm người đứng dậy, lặng lẽ rời đi. Dẫu khi ngồi đó chẳng hề hé răng nửa lời, song mọi người trong quán trà đều cảm thấy, khi bọn họ có mặt, nhiệt độ nơi đây chợt giảm. Giữa tiết trời hạ oi ả, năm người ấy dường như có thể khiến không khí đóng băng.
Năm người rời đi, những kẻ tưởng chừng như đang chuyện trò phiếm phún lại bất giác nhẹ nhõm thở phào, trong phòng lại càng thêm vài phần oi bức.
"Năm người kia có thể thực hiện?"
Đạo nhân đầu trọc hỏi.
Tuân Trực lắc đầu: "Không thể."
Xe ngựa của Diệp Lưu Vân thẳng tiến trên đường cái, không nhanh không chậm. Trong xe trang hoàng xa hoa đến mức khiến người ta phải trầm trồ, ngồi trong xe hầu như chẳng cảm thấy chòng chành. Lại thêm cách âm tuyệt hảo, mọi tiếng người qua lại trên đường cái đều trở nên xa xăm mơ hồ. Chỉ kẻ nào thân cận Diệp Lưu Vân mới hay, hắn vốn quen ngủ trong xe. Hắn có rất nhiều nhà, song từ khi lập ra Lưu Vân Hội, bất kể ở nơi nào, hắn đều chẳng ngủ được, dẫu giường có mềm mại êm ái đến mấy, dẫu nơi chốn có đủ yên tĩnh đến mấy.
Chính hắn có lẽ cũng chẳng nhớ nổi, đã bao lâu rồi hắn không thể chìm vào giấc ngủ trên giường. Trái lại, trong chiếc xe hơi chòng chành, hắn lại dễ dàng chìm vào giấc ngủ hơn.
Bạch Nha ngồi đối diện Diệp Lưu Vân, tay vẫn đặt trên vật trước mặt. Vật đó trông tựa như nửa cánh cửa, ngoài bọc từng lớp vải bông trắng, nhìn qua vẫn khiến người ta cảm thấy chẳng mấy may mắn. Song đối với kẻ thù của hắn, thứ này từ trước đến nay đều chẳng phải điềm lành.
Giữa hai người là một chiếc bàn thấp. Trên bàn có một bầu rượu nhỏ rỗng, bên cạnh bầu rượu là mấy hạt lạc rang còn sót lại.
"Buông lỏng chút."
Diệp Lưu Vân rõ ràng vừa rồi còn khẽ ngáy, mà giờ lại cất tiếng, khiến Bạch Nha giật mình thon thót.
"Buông lỏng?"
Bạch Nha nhịn không được hỏi: "Đông Chủ ý là, tối nay sẽ chẳng còn ai động thủ ư?"
"Không."
Diệp Lưu Vân vẫn nhắm mắt: "Ý ta là, tối nay cuối cùng cũng sẽ có người động thủ, có lẽ là một toán, có lẽ là vô số toán. Nếu đã định đến, chớ căng thẳng làm gì, cứ buông lỏng mà chờ vậy."
Bạch Nha hít sâu: "Đông Chủ nói thật dễ dàng. Nếu cứ ở trong tửu lâu không ra, có lẽ bọn chúng còn chẳng dám hành động thiếu suy nghĩ. Đằng này Đông Chủ lại muốn về phủ. Trên đường này, nếu ta buông lỏng, e rằng sẽ chết không rõ lí do."
"Đánh giá cao bọn hắn."
Diệp Lưu Vân khẽ cong khóe môi: "Ở trong Đại Ninh, kẻ có thể giết ta, chỉ có chừng ấy thôi."
"Cái kia, bên ngoài Đại Ninh đây?"
Tiếng nói rất lớn. Bạch Nha ở gần Diệp Lưu Vân đến thế, tự nhiên chẳng cần nói lớn tiếng. Bởi vậy, kẻ lên tiếng căn bản chẳng phải Bạch Nha, mà là kẻ đang trên trần xe.
Tức thì, Bạch Nha liền vồ lấy thanh Cửa Đao của mình, thân thể vút lên, trực tiếp phá nát trần xe mà xông ra ngoài. Kẻ kia đã rơi lên trần xe từ lúc nào? Phải chăng vì trước đó có một trận gió hơi lớn, khiến gã phu xe võ nghệ chẳng tầm thường lại chẳng hề hay biết chút nào?
Trần xe vỡ nát, Diệp Lưu Vân liền cảm thấy đôi chút ảo não.
Chiếc xe này, quý giá lắm thay.
Bạch Nha vút ra ngoài, vải trắng vỡ nát bay lả tả về phía sau. Đao của hắn sở dĩ gọi là Cửa Đao, ấy là vì nó quá lớn, quá rộng. Người thường đừng nói múa may, ngay cả cầm lên cũng đã khó nhọc.
Một đao quét ngang, kẻ đang ngồi xổm trên nóc xe liền bị đánh văng về phía sau. Hai cánh tay giăng áo choàng ra, người y như một con Dơi lớn quái dị.
Bạch Nha vận đao càng quái dị hơn kẻ kia. Hắn một đao nhìn như quét sạch sẽ, nhưng vì đao quá nặng, lại tự khiến mình văng ra ngoài. Khi người tới gần mũi đao, tay cầm đao chợt kéo xuống, chuôi đao đột nhiên kéo dài ra một đoạn, bên trong chuôi đao giấu một đoạn xích sắt dài chừng ba thước, rất nhỏ nhưng cực chắc chắn.
Giữa không trung, Bạch Nha nương theo quán tính lao về phía trước vài thước. Người đang giữa không trung, song đao lại ở sau lưng vài thước. Thế nhưng...
Tại thời khắc này, xiềng xích đã duỗi hết mức, hắn giữa không trung thét lớn một tiếng!
"Bắt đầu!"
Thanh đao từ phía sau vài thước bị kéo ngược lại, vẽ ra một đường bán nguyệt hoàn mỹ. Đao vút lên, vượt qua đỉnh đầu Bạch Nha, theo quỹ tích hình bán nguyệt mà bổ mạnh xuống cách hắn vài thước!
Một đao kia, bị xích sắt kéo vung ra một đường bán nguyệt đường kính sáu bảy thước, sức mạnh ấy há có thể lường?
Kẻ trước đó ngồi xổm trên mui xe, trông có vẻ tiêu sái còn đôi phần tự mãn, nhưng lúc này lại thực sự hoảng sợ. Khinh công thân pháp của hắn vô cùng tốt, thuộc Phong Bộ trong Phong Tuyền nhị bộ. Hắn vốn có ý trêu đùa kẻ trong xe, vả lại đối phương quả thực đuổi không kịp hắn... Ấy vậy mà đao lại đuổi kịp.
Một đao kia từ trời rơi xuống, khí thế ngút trời.
Phong Bộ vội lao tới trước, giữa không trung chẳng có chỗ nào để mượn lực, bởi vậy chẳng thể tránh thoát. Tức thì đành cưỡng ép quay người, rút trường kiếm ra, hai tay giương cao ngang đỉnh đầu. Vừa kịp giương lên, đao đã ập tới.
Đao vẽ lên một đường bán nguyệt hoàn mỹ, bởi thế kiếm chẳng còn tác dụng.
Đại đao lớn tựa nửa tấm ván cửa chém xuống mặt đường lát đá xanh, trực tiếp bổ vỡ nát tảng đá xanh!
Đá vụn, gạch vỡ bắn tung tóe khắp bốn phía, còn tóe ra từng mảng lửa nhỏ. Bạch Nha rơi xuống đất cách đó vài thước, tay nắm một nửa chuôi đao. Xích sắt 'Rầm ào ào' cũng theo đó rơi xuống đất, sau đó là hai mảnh thi thể.
Phong Bộ bị một đao kia trực tiếp chém đôi người, máu me, nội tạng vương vãi khắp nơi, cảnh tượng trước mặt vô cùng máu tanh, thê thảm.
Mà giờ khắc này, Diệp Lưu Vân vẫn còn đau lòng vì nóc xe của mình.
Ngựa xe dừng lại, Bạch Nha ở cách đó hơn mười thước.
Đột nhiên, gầm xe vỡ vụn, một thanh loan đao từ gầm xe đâm xuyên lên. Diệp Lưu Vân trong khoảnh khắc gầm xe vỡ nát, người liền phiêu nhiên bật dậy. Một thân bạch y, hắn tựa như sương tuyết bay lên không trung. Mà loan đao, dẫu lìa tay, vẫn truy đuổi không thôi. Diệp Lưu Vân giữa không trung cong ngón búng ra, một vật nhỏ xíu bắn đi, vừa chạm liền vỡ. Một nửa trúng loan đao, phát ra tiếng vang nhỏ rồi khiến loan đao chệch hướng bay đi. Nửa còn lại lại trúng vào mắt kẻ cầm đao, trực tiếp bắn ra một vệt máu.
Đó là một viên củ lạc, khi bắn đi liền tách làm đôi.
Khi rời quán rượu, Diệp Lưu Vân trong xe có uống chút rượu, món nhắm chỉ có một đĩa lạc rang ngũ vị hương. Một lão bản lớn như vậy, lại có vẻ đạm bạc.
Kẻ thích khách che mắt lùi nhanh về phía sau, hắn cảm thấy mắt mình dường như đã bị đánh lún vào trong đầu. Trong hốc mắt lúc này, thứ lấp đầy lại là vật của kẻ khác. Từng trận sưng đau khiến lòng hắn tràn ngập sợ hãi.
Hắn vừa dứt chân, tay đang che mắt còn chưa kịp buông xuống, một chiếc roi ngựa đã quăng tới, chuẩn xác quấn lấy cổ hắn. Gã phu xe liền kéo mạnh về phía sau, cổ kẻ thích khách liền bị cắt ra một vết máu. Roi ngựa ấy, trên gân roi cột rất nhiều đồng tiền, sắc bén tựa như đao.
Gió từ chân trời, suối từ lòng đất tuôn trào.
Bạch Nha hừ một tiếng: "Xem ra chính là người của Động Trại Nam Cương, nghe đồn giết người chẳng tính toán mưu mô. Phong Tuyền nhị bộ đã ra tay, vậy Tuế Hàn Tam Hữu ở đâu?"
Hắn quay người nhìn khắp bốn phía, liền thấy ba người từ ba phương hướng ập đến.
. . .
. . .