Sau sự việc chen ngang ấy, trên dưới Hà Gia Trang đều lập tức động tay động chân, gia súc được đóng vào từng chiếc xe một, đồ đạc cũng được xếp lên xe, binh lính xếp thành từng hàng chờ lệnh, tất cả đều sẵn sàng để khởi hành, vậy nên rất ít người lưu tâm đến không ít người lạ mặt trong đội ngũ của Triệu Tử Doanh, và cũng chẳng mấy ai nghi ngờ đến việc sửa soạng có phần hơi quá của đồ đạc.
Đoàn luyện hương dũng từ khắp các nơi liên trang liên bảo được triệu tập đến Hà Gia Trang để canh giữ. Sau khi dặn dò sơ sài, Triệu Tử Doanh thừa dịp trời tối lên đường.
- Tiến gia dẫn người đến, Vân Sơn tự có loạn hơn nữa cũng đều sẽ được dẹp yên.
- Tiến gia thật sự là thần bảo hộ của thành Từ Châu chúng ta.
Trời tối là thời điểm về nhà nghỉ ngơi, dù vẫn còn tò mò nhưng dù sao ngày hôm sau vẫn cần phải kiếm cái ăn nên đám đông cũng rút đi dần. Xung quanh Hà Gia Trang yên ắng trong bóng tối. Theo ánh sáng chiếu rọi dẫn đường của vài chiếc đền lồng, Triệu Tử Doanh rời khỏi Hà Gia Trang.
Đi được khoảng một canh giờ dọc theo quan đạo, xung quanh càng ngày càng tĩnh lặng, ánh lửa trong thôn làng cũng dần dần biến mất.
Lương khô vận chuyển trên xe được phân chia đến trong tay từng gia đinh của Triệu Tử Doanh. Nhìn qua, trọng lượng của mỗi bao chắc chắn cũng không hề nhẹ.
Triễu Tiến sẵng giọng nói.
- Lương tam, mỗi người trong Triệu Tử Doanh chỉ cần cầm hai ngày lương khô. Nếu chiều ngày mai đồ đạc của các ngươi không đưa tới kịp, ta sẽ lập tức mang người trở về, ngươi rõ rồi chứ?
Vốn nên ở bên cạnh Từ Trân Trân thì lúc này Lương tam lại ăn mặc giống như gia đinh của Triệu Tử Doanh, đứng phía sau Triệu Tiến gật đầu chắc chắn.
- Xin Triệu gia yên tâm, đại tiểu thư đã phái người đến Từ gia thu xếp lo liệu rồi.
- Sẽ không để lộ tin tức chứ?
- Xin Triệu gia yên tâm, công xưởng của Từ gia có rất nhiều. Chỉ nói là lương khô bọn họ trù bị trong mấy ngày sắp tới, giữa đường chuyển hướng cũng sẽ không ai hay biết gì.
Lương Tam chắc chắn khẳng định.
Triệu Tiến gật đầu, hiện nay ngay cả khôi giáp trên xe đều cũng đã được phân phát cho mọi người. Mỗi người của Triệu Tử Doanh đều cố gắng hết sức để vác đồ. Lần này Triệu Tử Doanh cũng chỉ có hai mươi người cưỡi ngựa. Ngoài bọn tiểu nhị Thát tử ở chợ lừa ngựa bên kia ra còn lại đều là người của Triệu Tử Doanh.
Chuyển đồ xong, xe ngựa chuyển hướng chạy về phía đông. Những chiếc xe lớn này chạy suốt đêm mãi cho đến khi đến núi Vân Long tiến vào Vân Sơn Tự.
Đêm khuya, Triệu Tử Doanh đến bờ Hoàng Hà, nơi này sớm đã có thuyền chờ sẵn, bờ phia bắc cũng lấp lóe ánh lửa.
Gã lái thuyền dõng rạc nói.
- Hoàng Hà ban đêm không cho phép đi thuyền, lần này tiểu nhân cũng không có cách. Nếu các vị có việc thì chỉ có thể trách Long Vương thôi.
Lương tam vội vàng giải thích.
- Những thuyền và người ở đây đều là người đáng tin. Lời quái lạ như vậy cũng chỉ là nói theo qui củ mà thôi. Mỗi lần qua sông họ sẽ đều nói như vậy.
Nói là ban đêm không cho phép qua sông nhưng nếu muốn đi cũng không phải việc khó khăn gì. Vùng trung du và hạ duHoàng Hà đều đang hạn hán, ven đường lại dẫn không ít nước tưới tiêu, ban đêm cũng không có gió, nước chảy cũng rất chậm, đi thuyền vô cùng ổn định, rất nhanh sẽ sang đến bờ bên kia.
Đội quân bên bờ một lần nữa tập hợp, sau khi điểm danh lại quân số thì tiếp tục lên đường. Lúc qua sông việc phiền toái nhất chính là hai mươi mấy con ngựa, ở trên thuyền vẫn luôn nhiễu loạn không yên. Cuối cùng nhà thuyền mới đưa ra một cách đó là bịt hết mắt và tai của ngựa lại thì chúng mới yên tĩnh qua sông.
Ngươi từ gia đi cùng Triệu Tự Doanh chính là mấy tên tên hộ vệ Từ Trân Trân mang tới. Trọng đó có hai tên hộ vệ đã qua sông trước từ bến đò khác về Từ gia báo tin.
Lương tam xuất thân vốn dĩ chính là trộm độc hành, những người khác tất nhiên cũng không phải là người có xuất thân trong sạch gì. Dân chúng bá tánh ở đây đi đường đêm thành thục như vậy, hơn nữa đường đi đều là đường nhỏ vắng lặng.
Vùng phía bắc sông Hoàng Hà của Từ Châu khác hẳn với vùng phía nam, có không ít đồi núi, sườn dốc, phải cố hết sức mới có thể vượt qua, đi bộ còn dễ chứ những người cưỡi ngựa thì luôn bị tụt lại phía sau, bọn họ so với người đi bộ càng phải cẩn thận hơn để bảo vệ ngựa không bị tổn thương.
Khi trời tờ mờ sáng, kị binh liền vượt lên phía trước dò đường. Không bao lâu thì người dẫn đường của Từ gia dẫn họ vào trong một hang núi. Trong đó là một thung lũng nhỏ, bốn phía đều được đồi núi che lấp. Nếu không xem xét kĩ càng chắc chắn không thể phát hiện ra đây là chỗ ẩn nấp của mấy trăm người.
Những tên Thát Tử mượn Vương Tử Dương đưa đến đều mang theo cung tên binh khí, đóng giả thợ săn. Bọn họ và vài người Từ gia chia nhau làm việc hoặc là ở bên ngoài canh gác, hoặc là đi trước dò đường.
Gia đinh Triệu Tử Doanh đều cởi bỏ áo giáp và túi lương xuống, sau khi ăn một chút lương khô thì tranh thủ trước tìm chỗ râm mát nghỉ ngơi một lát, đợi trời nóng lên thì ngủ không được nữa.
Lúc mặt trời lặn, Triệu Tử Doanh lại bắt đầu thu dọn lên đường. Mà lúc đó người được phái đi Từ gia thông báo trước cũng đã cưỡi ngựa đuổi đến.
Lương tam giải thích.
- Tiến gia, năm nay nước sông Trọc Thủy sâu không quá đầu gối, chúng ta lội nước qua sông, đến Thích Sơn Và Hoa Sơn, đoàn xe của Từ gia liền đuổi kịp.
Trọc Thủy là một nhánh sông của Hoàng Hà, chảy qua địa phận vùng phía bắc sông Hoàng Hà của Từ Châu, Thích Sơn và Hoa Sơn chính là hai ngọn núi nhỏ giữa Bái huyện và Phong huyện.
Người mới được cử đến nói thêm.
- Không dám giấu Tiến gia, hiện nay Từ gia bên đó có thám tử của Khổng Cửu Anh, chính trong nội bộ Tư gia cũng có vài kẻ cặn bã báo tin cho bên ngoài. Vì thế đoàn xe này phải nói là đoàn xe mang lương thực và đồ vật tiếp viện đến Phong huyện. Sau đó bọn tiểu nhân sẽ phái ngươi đến Bái huyện chọn mua đồ. Đến lúc đó, sẽ đưa đồ sang cho Tiến gia.
Bọn huynh đệ và Triệu Tiến tụm lại một chỗ, vẽ một địa đồ sơ sài trên đất, mấy người bọn Lương tam chỉ chỉ troe trỏ nói.
Trần Thăng mở miệng hỏi.
- Các ngươi có nghe được động tĩnh gì phía Khổng Gia Trang mấy ngày vừa qua không?
Lương tam vội vàng trả lời.
- Hẳn là không có gì thay đổi. Xin nhị gia yên tâm, đợi các vị qua sông Trọc Thủy rồi, tin tức mới nhất từ bên đó chắc chắn sẽ đến.
Nghe hắn gọi mình là “nhị gia”, Trần Hoảng giật mình sửng sốt. Triệu Tiến vẫn nhìn chằm chằm bản đồ, những hunh đệ khác cũng không có bất cứ cử chỉ gì. Ngay đến Lưu Dũng cũng chỉ liếc sang bên này một cái rồi lại lập tức cúi đầu.
Trời tối, bên này, đội thám thính của Triệu Tiến cũng đã đi dò hai mươi dặm đường phía trước, không có gì khác lạ.
- Nơi này, hầu như tất cả thanh niên trai tráng đều đến Cảnh Sơn làm việc kiếm tiền, trong nhà hiện giờ cũng chỉ toàn là phụ nữ và trẻ nhỏ yếu đuối, làm việc nhà xong cũng không dám ra khỏi cửa.
Điều này vô hình trung càng tạo điều kiện thuận lợi cho Triệu Tự Doanh lên đường.
Đi đường ban đêm thật sự vô cùng khó khăn. Nếu không phải đây là việc quen thuộc của những người ở Triệu Tử Doanh, một đường tối đen như vậy chắc chắn sẽ có người bị lạc.
Nhưng cũng không phải tất cả đều thuận buồm xuôi gió. Ban đêm có hai người cưỡi ngựa không cẩn thận giẫm phải hố, kết cuộc là chân ngựa bị gẫy. Vì không muốn để vật cưỡi phải chịu đau đớn cho nên chỉ đành dùng đao giết bỏ.
Đêm đầu tiên hành quân, mỗi người đều cảm thấy tò mò và mới lạ. Nhưng đến đêm thứ hai thì tất cả đều cảm giác nhàm chán. Ban ngày lúc nghỉ ngơi, Triệu Tử Doanh một mảnh yên lặng, mọi người đều nhanh chóng tiến vào mộng đẹp.
Bọn huynh đệ Triệu Tiến thì lại không rảnh rỗi như thế. Cởi bỏ bộ giáp nặng nề, họ còn phải đi tuần tra bên ngoài, sau đó lại đi xem xét tình hình chỉnh đốn và sắp xếp của mỗi đội. Lúc này thì Lương tam và những người mà Từ gia phái đến cũng không đi theo.
Lưu Dũng thấp giọng nói.
- Đại ca, lộ trình chắc chắn không sai, mấy người kia cũng không nhìn ra cái gì không ổn. Lúc họ nói chuyện riêng với nhau cũng không hề kiêng dè chúng ta.
Triệu Tiến gật đầu, cũng thấp giọng trả lời.
- Mỗi ngày đều phải phái người đến bến thuyền bên kia xem xét, có cái gì bất thường phải lập tức báo tin. Việc này có liên quan đến đường rút lui của chúng ta, tuyệt đối không được xem nhẹ.
Trần Thăng đột nhiên nói.
Vân Sơn Tự bên kia liệu có bị nghi ngờ không?
Triệu Tiến lại thấp giọng trả lời.
- Bên trong thành Từ Châu cũng dặn dò trước rồi. Việc nhỏ này sẽ không có ai đi quản. Vân Sơn Tự bên kia cũng luôn đóng chặt cửa lớn không cho người ra vào, Vậy nên những ngày này không cần bận tâm, sẽ không có ai hoài nghi gì hết.
Đoàn xe đi theo Triệu Tử Doanh cùng nhau ra khỏi Hà Gia Trang sẽ chạy suốt đêm đến Vân Sơn Tự, tính toán thời gian, bọn họ sẽ nhân thời điểm cổng thành vừa mở lên núi tiến vào trong tự. Sau đó Vân Sơn Tự sẽ lập tức đóng chặt cửa lớn, không tiếp khách hành hương, cũng sẽ không cho chúng tăng ra khỏi tự. Nói với người ngoài rẳng Triệu Tử Doanh đang tìm kiểm kẻ không tuân phép tắc trên núi Vân Long.
Hễ là người từng biết qua hành tung của Triệu Tử Doanh hiện tại đều bị giam lỏng. Những tin tức mà người ngoài nghe được cũng chỉ biết phán đoán Triệu Tử Doanh đã đi đến Vân Sơn Tự.
Triệu Tiến cũng không lo lắng Vân Sơn Tự bên kia sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn bởii vì một đám người Như Huệ kia trông coi vô cùng chặt chẽ hơn nữa Vân Sơn Tự cũng đã bị Triệu Tử Doanh giết đến sợ rồi, bọn họ sẽ không dám làm ra chuyện liều lĩnh gì.
Triệu Tiến nói tình hình hiện nay với bọn huynh đệ.
- Khổng Cửu Anh sẽ không thể ngờ được chúng ta đánh bất ngờ, càng không thể ngờ được chúng ta hiện nay cách hắn không quá hai ngày đường. Hai điều không thể ngờ đến này chính là cơ hội thắng của chúng ta. Điều lo lắng duy nhất chỉ là việc tin tức bị lộ.
Trải qua hai ngày, Triệu Tử Doanh và mấy người bọn Lương tam trở nên quen thuộc lẫn nhau hơn, nói chuyện cũng nhiều hơn so với lúc đầu.
- Đại tiểu thư là ân nhân của bọn ta. Cái mạng này cũng là của đại tiểu thư. Chỉ là đại tiểu thư sống cũng quá cực khổ. Nếu người thành gia từ sớm thì cũng đã không cần một mình vất vả như vậy.
Những người giang hồ này đều đối với Từ Trân Trân hết mực trung thành, tất cả đều hi vọng Triệu Tiến có thể cùng Từ Trân Trân thành đôi, bởi cũng chỉ có Triệu Tiến có thể xứng đôi với đại tiểu thư nhà bọn họ.
Tới sông Trọc Thủy, đã có người đợi sẵn tiếp ứng, lội qua sông sâu không quá nửa thước, đoàn người Triệu Tử Doanh cuối cùng cũng đến được bờ bên kia.
Thuộc hạ của Từ Trân Trân đều bị người của Triệu Tử Doanh bám sát. Nếu đoàn xe đã nói trước đó không thể đến được bên này, sẽ có kết cục gì, trong lòng mọi người đều tự hiểu.
Thôn xóm ở Sông Trọc Thủy, Hoa Sơn, Thích Sơn còn nhiều hơn bờ phía bắc của sông Hoàng Hà rất nhiều, người dân hai bên đường từ lâu đều đã nhìn quen đoàn xe vận chuyển hàng hóa của Từ gia, thường sẽ luôn là xe lớn do trâu, ngựa kéo, trên đỉnh mỗi chiếc xe đều cắm hai lá cờ, một lá một mặt là chữ “Từ”, mặt còn lại thêu hình đầu hổ, một lá khác có một chữ Khổng.
Cờ của Từ gia không cần phải nói, thế lực của Từ gia cho dù đi đến đâu thì cũng đều phải cho vài phần mặt mũi. Thậm chí, nhìn hình và chữ trên một mặt cờ khác mọi ngươi cũng biết được là có việc gì xảy ra, đó là cờ nhận biết của Khổng Gia Trang. Thương nhân vài trăm dặm quanh đây, mở sòng bạc, kĩ viện trong thành đều phải mua một lá cờ này, nếu không thương nhân giữa đường sẽ gặp nạn, ở các nhánh Hoàng Hà sẽ gặp phải độc thủ, nhưng nếu có lá cờ này rồi thì mọi chuyện đều sẽ bình an, thuận lợi.
Hình dạng và màu sắc của cờ nhận biết Khổng gia đều không giống nhau. Từ một lá một năm mấy chục, mấy trăm lượng đến một lá một lần mấy chục lượng, giá tiền nào cũng có.
Những người lớn tuổi đều còn nhớ, lúc Khổng Gia Trang làm ra lá cờ này, Hảo hán Từ Châu ở các nơi, đầu tiên không ai để ý đến nhưng rồi tất cả những người đó đều gặp xui xẻo hết.