Triệu Tiến nói.
- Đêm nay người cùng ta đi gặp người của Từ gia, cũng gọi Đại Thăng theo.
Như Huệ gật gật đầu, trầm ngâm một hồi lại nói.
- Đông chủ vẫn nên gọi Đổng công tử và mấy vị công tử khác tốt hơn, bằng không sẽ có chút xa cách.
Triệu Tiến cười nói.
- Tiểu Dũng phải đi sắp xếp chuyện trong chốn chợ búa giang hồ, thuận tiện điều tra một chút rốt cuộc Từ gia làm gì. Thạch Đầu và Đại Hương ai nấy đều trấn thủ một nơi không thể rời khỏi. Về phần Băng Phong, tối nay hắn còn phải trở về Vệ sở, lúc bị vây thành Vệ sở không phát một người đến trợ giúp. Xem chừng là muốn kết thúc chuyện này.
Lưu dân vây thành, Triệu Tiến suất lĩnh Triệu Tự Doanh đến cứu viện, trong kế sách lúc bấy giờ, Từ Châu vệ là sự trợ lực lớn nhất. Không nói đến quan hệ thân phận của Động Băng Phong, cho dù là bản thân Triệu Tiến cũng có thân phận quân hộ của Từ Châu vệ. Kết quả là một binh một tốt cũng không thấy, các nơi khác không liên can lại có không ít người đến.
Bởi vì chuyện này mà Đổng Băng Phong luôn cảm thấy không ngẩng đầu lên được, cũng may mà mấy huynh đệ Triệu Tiến cũng không xem là gì. Nhưng điều khiến đám Triệu Tiến cảm thấy kỳ lạ là hiện tại chuyện sắp kết thúc rồi, không ngờ Từ Châu vệ lại không có chút biểu hiện nào. Ngay cả phụ thân của Đổng Băng Phong, Đổng Cát Khoa cũng chưa ra mặt, điều này không khỏi quá mức khó hiểu.
Nhưng hiện tại Đổng Băng Phong không có việc gì cũng xuất thành về nhà, mọi người cũng có thể đoán được một chút, phỏng chừng sẽ có một phen hục hặc với Vệ sở.
- Ta và Băng Phong xuất thân từ đó, trưởng bối trong nhà lại còn là làm quan Vệ Sở nhiều đời. Cho nên chờ bên đó phúc đáp lại nói tiếp, nếu như vẫn không có câu trả lời, thì không biết sống chết rồi, đến lúc đó lại đi tính toán sau.
Triệu Tiến sớm đã nói qua với những huynh đệ về chuyện này.
Thấy sắc trời đã chuyển tối, Triệu Tiến lấy cây súng ra xem một hồi, thì dẫn người đi vào trong nhà. Hắn dẫn hai mươi gia đinh thay phiên canh chừng, đến khi đến cửa nhà thì thấy Trần Thăng cũng dẫn theo hai mươi người, Lưu Dũng cũng đến đây, cả đám tụ lại một chỗ nói.
- Trong ngoài có ba mươi mấy người canh gác, có gió thổi cỏ lay gì cũng không qua mắt được.
So với thoải mái của Triệu Tiến, bọn họ rất thận trọng về việc Từ gia đến chơi, Trần Thăng và Lưu Dũng ăn cơm ngay ở Triệu gia.
Cha mẹ của Triệu Tiến biết bọn nhỏ bận rộn chính sự, nên sắp xếp riêng một bàn cho đám Triệu Tiến, còn mình thì ăn cơm trong phòng.
Lúc ăn cơm, Như Huệ lại nói về nỗi lo đã nói với Triệu Tiến lúc ban ngày, thần sắc của Trần Thăng và Lưu Dũng cũng đều trở nên thận trọng. Chuyện khác khoan hãy nói, lần này lưu dân vây thành, dưới thành đen nghịt một biển người mênh mông như vô cùng vô tận, khiến mỗi người tận mắt nhìn thấy đều sẽ không quên, nếu có một số lượng lưu dân lớn hơn đổ về, quả thật là đại họa.
Triệu Tiến ăn xong cái bánh trong tay, nhìn thấy vẻ mặt của đồng bọn, hắn lắc lắc đầu nói.
- Nghĩ quá nhiều cũng vô dụng. Trên đường về nhà ta cũng đã suy nghĩ rõ ràng, nếu đã muốn đến thì không ai ngăn cản được. Đến thì chúng ta thu nhận, địa bàn không đủ, thì tìm thêm địa bàn.
Lưu Dũng thuận miệng nói.
- Lương thực điền sản nhà mình, không ai bằng lòng lấy ra dâng lên.
Triệu Tiến thản nhiên nói.
- Vậy thì để bọn họ biết lợi hại của Triệu Tự Doanh.
Trần Thăng chậm rãi gật đầu, Lưu Dũng ngây người, trên mặt cũng nở một nụ cười tươi.
Cảnh Sơn Từ gia đã kinh doanh than đá thiết khoáng ở Từ Châu được gần trăm năm, thâm căn cố đế, đã có khí thế của thế gia, lễ nghi quy củ các thứ đều đầy đủ, thời cơ đến nhà bái kiến cũng nắm bắt rất chuẩn. Sau khi bọn họ ăn xong, bên ngoài đã có người thông truyền vào.
Có qua có lại mới toại lòng nhau, Từ gia khách khí như vậy, Triệu Tiến cũng rất nhiệt tình, hắn dẫn theo tất cả huynh đệ trực tiếp ra cửa đón tiếp.
Phô trương phơi bày của Từ gia quả thật không nhỏ, mười mấy người cưỡi ngựa hộ tống một chiếc xe ngựa, một chiếc kiệu bốn người khiêng. Mười mấy người cưỡi ngựa kia bị gia đinh của Triệu Tự Doanh không chút khách khí chặn ở ngoài đường. Xe ngựa đến trước mặt, Từ Bản Đức từ bên trong bước xuống, vẻ mặt tươi cười ôm quyền chào.
Lễ nghi xong xuôi, Từ Bản Đức có chút xấu hổ thấp giọng nói.
- Triệu công tử, có thể tạm thời để nam đinh trong sân và trong phòng khách tạm lánh đi không, tại hạ muốn bố trí mấy tấm bình phong ở trong phòng khách.
Triệu Tiến sửng sốt, lập tức kịp hieru ra, tám chín là người trong kiệu sai bảo, lập tức cười đáp ứng, quay đầu căn dặn mấy câu với người trong sân.
Người Từ gia làm chuyện này đã quen đường thuộc lối, có người từ trên xe ngựa dỡ tấm bình phong xuống, chuyển vào trong sân, đến lúc làm xong, có người ra nói một tiếng, kiệu liền được đưa vào sân Triệu gia.
Như Huệ mở miệng hỏi.
- Nhân vật quý giá như Đại tiểu thư Từ gia, quý phủ cũng cho nhìn mặt?
Tuy nói thời đại này phụ nữ xuất đầu lộ diện cũng không ít, nhưng dòng dõi phú quý thì lại khác, quy củ đều rất nghiêm khắc.
Đương nhiên vấn đề này vốn không thích hợp mở miệng nói ra, cũng chỉ có người tánh tình như Như Huệ mới hỏi.
Từ Bản Đức thuận miệng nói.
- Cũng chỉ có thể xem mặt thôi, ai dám quản sao?
Mấy người Triệu Tiến đều nhìn sang y, trong lời nói dường như có oán khí, tuy nhiên điều này cũng nằm trong dự liệu. Gia nghiệp to lớn như vậy lại do một nữ tử trẻ tuổi làm chủ, thân làm nam đinh trưởng bối chỉ có thể làm chân chạy, tâm tình có thể bình tĩnh cũng thật kỳ quái.
Phát hiện mọi người nhìn sang, Từ Bản Đức ho hai tiếng, nghiêm mặt nói.
- Nếu như không có đứa cháu gái này của ta, Từ gia hiện giờ đã sớm chia năm xẻ bảy, chỉ sợ một nửa phải rơi vào tay Vân Sơn Tự rồi. Trên dưới cả Từ gia đều tâm phục khẩu phục.
Lợi nhuận từ than đá thiết khoáng lớn hơn cày ruộng nhiều, hơn nữa chế tạo binh khí lại càng lãi to, Vân Sơn Tự chắc chắn sẽ không buông tha, chỉ có Từ gia đoàn kết mới tạo nên uy hiếp, còn nếu phân liệt, thì nhất định sẽ bị người ta áp chế. Đương nhiên, Triệu Tiến nhất định cũng muốn cắn một cái.
- Các vị lão gia, đã bố trí xong.
Có một nha hoàn đi ra mời, nha hoàn này từ đầu đến cuối đều đi theo bên cạnh chiếc kiệu.
Triệu Tiến cười trêu chọc.
- Đây rốt cuộc là đang ở Từ gia hay là ở Triệu gia vậy.
Mọi người đều cười vang rồi đi vào bên trong, Lưu Dũng lại theo sát mấy bước hạ giọng nói.
- Nha hoàn này mang theo binh khí, hẳn lã có luyện võ, đệ cho người để ý ả.
Triệu Tiến gật gật đầu. Mọi người đi vào phòng, nhà hoàn kia không có thân phận để đi vào, chỉ ở lại trong sân chờ sai phái. Triệu Tự Doanh cũng có mấy gia đinh đi vào, chỉ nói là chờ căn dặn.
Phòng khách đã thay đổi dáng vẻ, mấy tấm bình phong tách biệt một không gian, bên cạnh bình phòng đặt một cái ghế, bàn ghế đều được dời về một phía khác.
Từ Bản Đức cười cười, y đi đến bên cạnh tấm bình phong, lúc này chỉ nghe giọng nói thánh thót vang lên, có thể nghe ra là một người con gái, nhưng lại không có nét quyến rũ nhu mì.
- Người làm chủ một cục diện lớn như Triệu Tiến lại chi tiêu đơn giản như thế, quả thật là khiến cho thiếp thân khâm phục.
Triệu Tiến sửng sốt, những lời này nếu như không có hai chữ "thiếp thân", nếu như không phải là giọng nói của một người con gái, nhất định hắn sẽ cho rằng là lời một vị thân sĩ nổi tiếng nói ra.
Đây không phải nói đến trọng nam khinh nữ gì, mà là con gái bình thường không xuất đầu lộ diện, học vấn từng trải lẽ dĩ nhiên ít, tâm tư và lời nói cử chỉ cũng có giới hạn, có những câu nói căn bản không nói ra được, cũng không nghĩ ra được.
Triệu Tiến cười cười rồi đáp.
- Sự vụ bận rộn, không bận tâm được những chuyện này, nhưng sau này vẫn phải để cho phụ mẫu sống thoải mái một chút.
- Thiếp thân Từ Trân Trân, bái kiến Triệu công tử, bái kiến chư vị.
Người con gái sau bình phong dường như đang đứng lên, Từ Bản Đức bên kia cũng đứng lên theo.
Triệu Tiến chỉ cảm thấy trường diện này cổ quái kỳ quặc, nhưng vẫn đứng lên theo, ôm quyền chắp tay thi lễ, mấy người Trần Thăng cũng làm theo, xem như lễ ra mắt nhau. Tấm bình phong kia thiết kế có khoảng trống, Từ Trân Trân có thể nhìn thấy bên này, nhưng bên này lại không nhìn thấy phía sau tấm bình phong.
Lúc này cửa mở ra, huynh muội Mạnh gia bưng trà đi vào, muội muôi bưng ra sau tấm bình phong, ca ca bưng trà cho những người khách khác.
Mạnh Tử Kỳ nuôi mấy ngày nay, đã trắng ra không ít, nếu nói mỹ nhân thì là khen ngợi, nhưng lớn lên tuyệt sẽ không xấu xí, điều hiếm có chính là hai mắt linh động, trông rất đáng yêu, nữ nhân trong nhà đều muốn khen mấy câu, nhưng Từ Trân Trân sau tấm bình phong không nói gì.