Như Huệ vốn thần sắc tối sầm, nghe thấy động tĩnh bên ngoài, đầu tiên là giật mình, lập tức mừng rỡ, chỉ vào Chung Công Huy còn chưa biết xảy ra chuyện gì mà cười lớn, cười đến chảy nước mắt.
Bọn lưu dân chết lặng, bất kể là đám đạo tặc, đoàn luyện bao vây bọn họ lúc trước hay là đám người đột nhiên tới này, đối với bọn họ mà nói cũng không có gì khác biệt.
Đám thanh niên cường tráng cưỡi ngựa cầm mâu chia làm hai đội, mỗi đội đều hơn trăm người. Hai đội này kẹp lưu dân vào giữa, sau đó dừng lại bất động, lại có mười mấy kỵ mã vây quanh vài người trẻ tuổi đang tới, có người ở trên lưng ngựa hô lớn.
- Tào tổng quản ở đâu?
- Ở đây.
Như Huệ lớn tiếng trả lời, mấy tên hộ vệ bên cạnh cũng đều vui mừng, mấy người rẽ đám lưu dân đứng trước mặt, tiến về bên kia nghênh đón.
Lúc mấy người Như Huệ thoát thân, có mấy tên lưu dân cường tráng nhìn về phía Chung Công Huy, giống như chờ chủ ý của gã, tuy nhiên Chung Công Huy sắc mặt đờ đần, không có chút biểu tình gì.
Triệu Tiến cười nói.
- Trần Thăng trấn thủ ở Hà Gia Trang, ta mang theo thân binh biết cưỡi ngựa và đội nhân mã tới trước, Thạch Đầu dẫn đội thứ hai theo sau.
Cát Hương, Lưu Dũng, Vương Triệu Tĩnh và Đổng Băng Phong đứng hai bên tả hữu hắn, sắc mặt mỗi người đều đỏ bừng vì giá rét.
Như Huệ trước giờ luôn trấn định vào lúc này cũng vạn phần xúc động, mở miệng mấy lần cũng không nói được lời nào, cuối cùng hổ thẹn nói.
- Đông chủ, thuộc hạ làm việc bất lực.
Triệu Tiến an ủi vài câu.
- Cái này không can hệ tới ngươi, là chúng ta quá coi nhẹ việc này, nghĩ rằng chỉ cần dùng bạc là được việc.
Như Huệ cũng rất nhanh khôi phục, không dám trễ nải, vội vàng đem biểu hiện mới rồi của Chung Công Huy thuật lại một lượt.
Không cần Triệu Tiến phân phó, đã có gia đinh đưa Chung Công Huy tới. Nhìn gia đinh của Triệu Tự Doanh trong tay cầm trường mâu sắc bén, đội ngũ khí thế, tinh nhuệ, những người bên cạnh Chung Công Huy không muốn và cũng không dám có dị động gì.
Triệu Tiến và các huynh đệ nghe Như Huệ thuật xong chuyện mới rồi, đối với người của Chung Công Huy lẽ dĩ nhiên sẽ có sắc mặt không tốt. Chung Công Huy sắc mặt buồn khổ, do dự, chần chừ vài lần cũng không nói được gì, cuối cùng quỳ luôn trên mặt đất, dập đầu lạy ba cái, sau đó mới thành khẩn nói.
- Tiến gia, dân chúng Phượng Dương cực khổ, mọi người chỉ là muốn tìm đường sống, hiện tại lưu lại cũng sống được rồi. Cầu xin Tiến gia khai ân, buông tha cho mọi người được không. Chết ít một người chính là tích đức, chết ít một người chính là ân đức. Tiến gia khai ân a!
Chung Công Huy nói vô cùng thê lương, bi ai. Nói xong lời cuối cùng bèn dập đầu khẩn cầu, chẳng mấy chốc trán đã chảy máu, máu và nước mắt hòa chung với nhau, quả là rất thảm thiết. Gã vừa dập đầu, trong đội ngũ và đám người thân cận của Chung Công Huy cũng có không ít người cũng theo đó mà quỳ xuống dập đầu.
Chung Công Huy khóc không thành tiếng, vẫn nói tình cảnh thê thảm của lưu dân.
- Tiến gia, lúc gặp họa, lưu dân có mấy chục vạn, nhưng hiện tại chỉ có mấy vạn. Tiến gia, không nên có thêm người chết.
Trong mấy người đứng cạnh Triệu Tiến, Như Huệ sắc mặt khó coi, Đổng Băng Phong và Vương Triệu Tĩnh đều biến đổi sắc mặt, Cát Hương và Lưu Dũng vẫn là sắc mặt không có chút biểu tình, Lưu Dũng càng không ngừng đưa tay ra hiệu, điều động người của mình tới gần chỗ những người đang dập đầu đó.
Triệu Tiến cười nói.
- Lão Chung, ngươi thật là một người tốt.
Chung Công Huy phía dưới đang dập đầu dừng lại, sau đó lại tiếp tục, bởi vì nghe thấy âm thanh tiếng cười đó rõ ràng là cười lạnh.
Triệu Tiến thần sắc thản nhiên, bình tĩnh mở miệng nói.
- Chuyện này từ lúc bắt đầu không phải là ân đức gì mà là ta có việc cần dùng những người này, tiện thể mang lại cho họ một con đường sống chứ không phải là vì từ bi thương hại gì. Chính vì thế mà ta mới bỏ ra nhiều khí lực cứu viện như vậy. Ngươi hãy thức thời chút, tập hợp càng nhiều người của ngươi đi Từ Châu thì ngươi càng cứu sống được nhiều người. Ngươi nếu như vẫn mang theo cái thiện tâm đáng cười, vô dụng như vậy thì sẽ có càng nhiều người Phượng Dương bị chết.
Chung Công Huy thanh âm khàn khàn nói.
- Tiến gia, Tiến gia, hiện tại thân hào trên đất này cũng sẵn lòng thu dùng. Bọn họ lưu lại ít nhiều còn có chút cơm ăn, ít nhiều có đường sống, nhưng đi trên đường sẽ không biết có bao nhiêu người bị chết rét, chết đói phơi thây ngoài đường.
Triệu Tiến cười lạnh hai tiếng, nói.
- Để phòng ngừa lưu tặc lại vào Từ Châu, Triệu Tự Doanh sẽ giết tuyệt hậu họa, đến lúc đó, các ngươi muốn đói rét mà chết cũng không được. Hiện tại người của ta không tới ba trăm, ngươi hô một tiếng liền có hai ngàn người. Ngươi có tin trong vòng nửa canh giờ ta sẽ giết sạch các ngươi.
Thân thể Chung Công Huy đầu tiên là cứng đờ, sau đó lập tức run rẩy. Gã mang người từ Phượng Dương tới Từ Châu, trước tiên là tới Hà Gia Trang. Trước giờ gã chưa từng thấy qua cường hào dân binh như thế này. Đội ngũ như thế này cơ hồ còn mạnh hơn so với quan binh mà gã đã từng thấy qua. Đội ngũ tinh nhuệ như vậy, lại là đội nhân mã trường mâu, nếu thật muốn động thủ, hai ngàn lưu dân này sẽ giống như gà đất, chó kiểng, mà lời nói của Triệu Tiến càng làm cho gã hoảng sợ. Nếu Triệu Tự Doanh bắt giết lưu dân, có lẽ chẳng mấy chốc sẽ bị quan phủ ngăn cản, thậm chí còn sẽ nảy sinh xung đột, nhưng trước đó, lưu dân vô tội không biết phải chết bao nhiêu, thậm chí ngay cả dân lành không phải lưu dân cũng sẽ gặp họa.
Cầm thú, lấy dân làm thức ăn, đại gian đại ác, chỉ trách mình ngày đó còn đi tìm hắn giúp đỡ. Chung Công Huy lửa giận công tâm, ngẩng đầu phẫn nộ quát.
- Ngươi!
Tuy nhiên gã cũng chỉ nói ra một chữ như vậy. Gã vừa ngẩng đầu, Cát Hương và Vương Triệu Tĩnh đều đều đặt tay lên binh khí, sát khí này ép tới làm gã lập tức nói không ra lời.
Bị sát khí đè ép, Chung Công Huy cuối cùng cũng bình tĩnh lại, trước mắt gã không có lựa chọn gì, hơn nữa gã biết rằng Triệu Tiến nói được làm được.
Vừa ngẩng đầu lên đã bị ấn xuống, cổ họng của Chung Công Huy đột nhiên trở nên vô cùng khàn khàn, chua chát nói.
- Tiến gia chỉ bảo thế nào, tiểu nhân liền làm như vậy.
Triệu Tiến không nhiều lời, quay đầu lại nói với Như Huệ.
- Tào tiên sinh, để lão Chung giúp ngươi. Trước tiên đem những người này về Từ Châu, đi được hai ba canh giờ phía trước sẽ có người tiếp ứng. Đại Hương, an bài một liên đội hộ tống, sau khi giao người xong thì quay lại.
Những người được phân phó đều vâng dạ. Mấy người Triệu Tiến lại đi về chỗ ở của điền trang này. Cái gọi là chỗ ở bất quá là nhà nông dân coi như gọn gàng, chỉnh tề. Đám người Như Huệ ở đây, bên ngoài dựng một đám túp lều, mặt trên lợp cỏ khô, bên trong cũng phủ cỏ khô, mấy thứ này, vào mùa đông đều có rất nhiều.
Từ trong túp lều đi qua, Triệu Tiến hài lòng tấm tắc khen.
- Ái chà, đều là theo khuôn phép mà làm, không có chỗ nào lẫn lộn.
Lưu dân tụ tập, nếu như tùy tiện đi tiêu tiện, bất kể là chết vì bệnh hay chết vì lạnh thì rất nhanh sẽ có dịch bệnh lan truyền, Triệu Tiến chỉ bảo riêng vạch rõ nơi đóng quân, chỗ hỏa thiêu và nhà vệ sinh đều có quy củ. Lúc mới bắt đầu làm theo, mọi người đều cảm thấy phiền toái, nhưng hiện tại cũng cảm thấy được chỗ hay, lẽ dĩ nhiên giữ vững làm theo.