Vừa mới cảm than một câu, Vương Hữu Sơn lắc đầu nói.
- Ngươi nghĩ như vậy cũng không thể nói là sai, con người nhất định phải có lòng dạ ngẩng cao đầu hướng về phía trước, một khi muốn giữ gìn thành tựu đã có thì cuối cùng vẫn là đi xuống dốc thôi.
Sau khi nói hết câu, Vương Hữu Sơn thở dài, lại đứng lên khỏi ghế, đi được hai bước đi quay người nói.
- Ngươi tự lo liệu cho tốt, Tiểu Tĩnh và ngươi là huynh đệ bằng hữu tốt, ta xem ngươi như con. Nên giúp ta nhất định không giúp không được, nhưng nếu ngươi làm quá, nhà họ Vương cũng rút lui, sẽ không dính dáng quá nhiều. Lời nói không dễ nghe, nhưng đã nói trước rồi, không còn sớm nữa, giờ về thành vẫn còn kịp, ta đi trước đây.
Triệu Tiến vội vàng đứng dậy trịnh trọng trước nay chưa từng có đáp tạ.
- Lời của Vương thúc không phải là người thân sẽ không nói, Tiểu điệt nhất định ghi nhớ trong lòng.
Lời nói tuy không dễ nghe nhưng đúng là thành tâm nhắc nhở, cảnh cáo, cuối cùng mặc dù nghe có lợi ích, nhưng đã là người nhà thì mới nói vậy, phía Vương Triệu Tĩnh mặc dù cả mặt cười khổ xấu hổ, nhưng Triệu Tiến lại hiểu rõ lẽ thiệt hơn.
Lúc đưa tiễn, Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều tới. Tiễn đến ngoài Hà Gia Trang chừng ba dặm, Vương Hữu Sơn cũng cưỡi được ngựa, mấy tên gia đinh hộ vệ cũng đi theo, lúc sắp đi, Vương Hữu Sơn nhìn Vương Triệu Tĩnh đang đứng cạnh Triệu Tiến, thuận miệng hỏi.
- Con không đi theo về nhà ư?”
Vương Triệu Tĩnh trả lời vô cùng thản nhiên.
- Phụ thân, bên Triệu Tự Doanh nhiều việc phức tạp, còn nhiều sự tình bận rộn, hài nhi không về đâu.
Vương Hữu Sơn đang trên ngựa gật đầu, cũng không nói nhiều, giật dây cương thúc ngựa rời khỏi.
Lúc đám người quay về Hà Gia Trang, Cát Hương không kìm được tò mò dò hỏi.
- Đại ca, vừa nãy Vương thúc phụ đã nói những gì?
Triệu Tiến cao giọng trả lời.
- Cho chúng ta tự lập, tự cường, không được buông lỏng, lười biếng, không vì cục diện trước mắt đang có lợi đã đi hưởng thụ.
Cát Hương gật đầu, có chút nghiêm nghị nói.
- Có các đại ca quản lý, sức lực của mỗi người chúng ta đều được dùng đến, sẽ không buông lỏng.
Vương Triệu Tĩnh ở bên cạnh muốn nói, suy nghĩ chút rồi vẫn nói.
- Đại ca, ngày cưới của huynh đã cận kề, vẫn nên về nhà nhiều một chút để giúp đỡ Triệu thúc, việc đại sự của đời người, không nên xem nhẹ.
Triệu Tiến tùy tiện trả lời.
- Hôn sự là để cho người khác nhìn vào, ngày thường là nhà mình sống, làm những việc vô nghĩa ấy làm gì, dù sao nhà cũng phải yên ở Hà Gia Trang.
Lưu Dũng vừa ho khan vừa nói.
- Từ gia muốn sửa một căn nhà lớn ở Hà Gia Trang để cho Đại ca và đại tẩu ở, nhưng bị đại ca hồi lại.
Triệu Tiến chẳng hề để ý nói.
- Mỗi tấc đất ở Hà gia trang này đều có việc dùng đến, đặt một căn nhà lớn ở giữa chẳng phải thêm loạn. Tường xung quanh ở căn nhà của ta phải hữu dụng. Chỗ làm việc của nhà nàng, xây thêm ở bên phía chợ là được.
Mọi người đều cười vang một trận, kề vai sát cánh đi vào trong trang.
Buổi tối sau khi cùng nhau ăn cơm, Như Huệ bắt đầu giao một số thứ cho Vương Triệu Tĩnh.
- Đông chủ bên này muốn xem toàn bộ văn tự trên triều báo liên can đến tù trưởng Đông Di Nỗ Nhĩ Cáp Xích, thuộc hạ đã đánh dấu ra một số. Giờ tam gia đến, vậy do tam gia làm.
Mặc dù dáng vẻ Như Huệ cúi mình thật thấp, Vương Triệu Tĩnh đối với Như Huệ cũng rất khách sáo, cười nói.
- Đến nay công việc to nhỏ trong ngoài của Triệu Tự Doanh đều do Tào tiên sinh lo lắng vất vả không ít. Một năm nay của ta đều dồn tâm sức vào đèn sách, những điều không hiểu nhất định rất nhiều, đến lúc đó vẫn phải nhờ Tào tiên sinh dạy ta.
Điệu bộ này của Vương Triệu Tĩnh khiến nét cười trên mặt của Tào Như Huệ biến thành chân thành hơn, ôn hòa nói.
- Tam gia khách khí rồi, sự tình đáng dấu triều báo này nhìn thì là việc nhỏ, nhưng lại được đông chủ rất xem trọng, khiến cho thuộc hạ bỏ hết những việc khác để làm, cho nên nói trước với tam gia.
Những lời này thực ra là giải thích, liên quan đến Triệu Tự Doanh, đến nay là một căn tiệm buôn cực lớn, quản lý trong tay ngàn vạn lần phức tạp, nhận sự, tài vụ đều rất quan trọng, giao trước sự tình chỉnh lý triều báo, khó tránh khỏi khiến cho người khác nghĩ nhiều.
Như Huệ cũng đã chỉnh lý ra được không ít tin tức.
- Nỗ Nhĩ cáp Xích này hẳn là Kiến Châu vệ của Nữ Chân, bậc tổ tông hẳn là chỉ huy hạng nhất của Kiến Châu vệ, mấy năm nay đều thường thượng kinh triều cống, thường xuyên xuất hiện trong danh sách tên của Bộ Lễ. Mấy năm nay dường như buôn bán nhân sâm đều trong tay những người này.
Người đọc sách nói chuyện với nhau đúng là không giống bình thường, Như Huệ vừa nói, Vương Triệu Tĩnh đã hiểu, nhíu mày lắc đầu nói.
- Loại quan lại địa phương này có giá trị gì, hơn nữa Kiến Châu gần Liêu Trấn. Hơn mười vạn đại quân Liêu Trấn không phải ngồi không, hắn có động tĩnh thì liền bị nghiền nát luôn rồi, chẳng lẽ đại ca muốn buôn bán nhân sâm và hàng da?
Nhân sâm và hàng da đều là hàng hóa quan trọng được đưa từ Liêu Trấn vào trong nước, mọi người cũng đều biết hàng hóa này được đến từ Nữ Chân và Triều Tiên, suy đi nghĩ lại, chỉ có mỗi nguyên nhân này.
Như Huệ cười nói.
- Đông chủ làm việc tự có lý do, thuộc hạ không dám hỏi nhiều.
- Quen biết giữa Vương Triệu Tĩnh và Triệu Tiến với y bên này lại không giống nhau, tuy nhiên Như Huệ cũng biết buổi sáng hôm đó Triệu Tiến đột nhiên gầm thét hô người có chút cổ quái, những việc này không nói được thì vẫn không nên nói là tốt hơn.
Đối với Triệu Tiến mà nói, hôn sự này không cần phải lo lắng gì cả, hàng ngày hắn chỉ việc luyện võ và huấn luyện, Từ gia bên đó gánh vác rất nhiều việc, ví như nói quản gia dẫn thợ may đến, đo kích cỡ thân thể Triệu Tiến, tùy theo vóc dáng mà cắt áo, làm quần áo cưới.
Vương Triệu Tĩnh có mặt, khiến cho Hà Gia Trang thêm phần náo nhiệt, Từ Châu xuất ra thêm một vị cử nhân trẻ mười bảy tuổi, lại là con độc nhất của nhà họ Vương dòng dõi danh giá, lại còn là huynh đệ kết nghĩa của Triệu Tiến, nhân vật như vậy, thật đáng để giao hảo.
Nhân vật các nơi đều đến cửa chúc mừng. Khác với lúc Triệu Tự Doanh chỉnh biên, lần này những người đến đều là những hạng người có thân phận, nhiều nhất là tú tài, lại có cả những vị cử nhân vẻ ngoài già dặn. Mọi người gặp nhau như vậy, chào hỏi nhau, sau này cũng có chút ít gần gũi chiếu cố cho nhau.
Trong lúc Vương Triệu Tĩnh đang tiếp khách, có khoái mã đến gần Hà Gia Trang, những tên lính gác nhìn thấy trong tay người cưỡi ngựa có cầm cờ ba góc, lập tức cho đi vào, đây chính là tiêu ký của người đưa tin và thám tử của Triệu Tự Doanh.
Có mười mấy người lớn tuổi, không muốn cầm đao đi chém giết người giang hồ nữa, thêm mười mấy hán tử lanh lợi biết cưỡi ngựa, hàng này đều phân bố các nơi trong Từ Châu, có tin tức khẩn yếu gì có liên quan đến Triệu Tự Doanh thì lập tức thông qua bọn họ để báo tin.
Tề Tam đã đến điều khiển đội nhân mã, Tề Đại Tề Nhị đều ở trong thành Từ Châu, dẫn theo bốn năm người, ngày nào cũng đi thám thính tình hình, đảm báo chuyển thông tin nhanh nhất đến trong tay Triệu Tiến.
Tin tức nghe được rất tỉ mỉ.
- Lão gia, hôm qua có hơn chục tên quan sai đến ngoài thành nghỉ chân, sáng sớm hôm nay đã đi đến Vân Sơn Tự, đã phái người đi đến trạm nghỉ chân đó để hỏi thăm tin tức rồi. Đám quan sai này là ở bên phủ Phượng Dương, người bên trạm nghỉ chân còn nói loại thiếu nợ gì đó, nói là đưa ra công văn của phủ Phượng Dương chi trả, nhưng nhìn dáng vẻ, không giống như quan sai trong nha môn đi ra.
Triệu Tiến dặn dò thám tử nghỉ ngơi xong về thành, có tin tức gì lập tức thông báo, sau đó ngay lập tức hỏi Như Huệ ngay cạnh nói.
- Tai mắt của ngươi ở Vân Sơn Tự có trông cậy được không?
Như Huệ nhạo báng nói.
- Đông chủ yên tâm, ngoại trừ Chân Trí, còn mấy tên sư điệt, đồ tôn là người khác không biết. Nhưng, cho dù tai mắt của thuộc hạ có không đáng tin, đông chủ nhất định có sắp đặt khác.
Triệu Tiến cười lên, tiếp tục xem tờ giấy mỏng. Lúc này đã muốn nhập đông, quần áo và đồ ăn của lưu dân qua mùa đông bắt đầu chuyển ra bên ngoài rồi, thậm chí củi đốt sưởi ấm cũng phải suy xét, song than đá bên nhà họ Từ, cái này cũng thuận tiện được chút.
Như Huệ không tiếp tục, Chu Học Trí lại có điểm lo lắng.
- Đông chủ, bên Vân Sơn Tự có phải sắp xếp gì không ạ?
Triệu Tiến thuận miệng nói.
- Chẳng làm nổi sóng gió gì, kể cả có làm được gì, ở đất từ Châu này, chúng ta cũng đè nén bằng hết xuống.”
Sau khi người tới trước báo tin kia tới hơn hai canh giờ, thời điểm vùng xung quanh tối đen, lại có một con ngựa tới Hà Gia Trang. Chỉ có điều người cưỡi ngựa lần này không có được cho đi qua, lũ lính gác dung trường mâu bức ngựa dừng lại, soát người trước, sau mới dẫn dang chỗ Lưu Dũng bên kia, sau nữa mới dẫn đến nơi ở của Triệu Tiến.
Lưu Dũng mở miệng nói.
- Đại ca, người Vân Sơn Tự tới, nói có chuyện gấp cầu kiến, đích xác là người của Vân Sơn Tự.
Người cưỡi ngựa quỳ ở trên mặt đất khăn trùm đầu bị tháo xuống lộ ra đầu trọc mang thọ giới, một bộ mặt mày xám mặt tro.
- Có việc gì gấp thế?
Tăng nhân trẻ tuổi quỳ trên mặt đất vội vàng nói.
- Tiến gia, Chân Trí sư tổ sai tiểu nhân tới báo tin, nói là Thủ Bị Thái Giám ở Phượng Dương phái người lại đây coi sổ sách. Kẻ dẫn đầu là một Bả tổng ở trong chùa lớn tiếng rống giận, bên phía sư tổ khuyên can mãi mới vỗ về yên được. Hôm nay bày tiệc rượu còn ở trong thành kêu người tới bồi rượu.
Như Huệ có chút nôn nóng thúc giục.
- Ít nói lời vô ích, những người đó nói khi nào thì đi?