Thú vị nhất chính là, kẻ dưới quyền thế lực Khổng Gia Trang cũng có không ít binh lính tản mác lại đây đầu nhập vào. Bọn họ tự mang ngựa và trang bị, dũng khí chưa chắc có, từng trải dạn dày cũng không thiếu, đều là kẻ giảo hoạt, nhưng không có thù hận với bên phía Triệu Tiến, ngược lại muốn nương nhờ Triệu Tự Doanh che chở được thoải mái hơn đôi chút.
Đối với những người này, Triệu Tự Doanh cũng không có chối từ trước cửa, loại người này dĩ nhiên sẽ không có văn thư bảo lãnh gì, nhưng cũng không phải không có cach nào tra cho rõ ngọn nguồn. Trong bọn giang hồ thảo mãng, tuy rằng giấu diếm người bên ngoài, nhưng tin tức bị người ngoài biết cũng cực kỳ nhiều, tìm một số người giao du rộng rãi hỏi thử liền biết được ngay. Hơn nữa những người không có văn thư bảo lãnh này, cũng tìm được một số chủ chứa, thổ hào ra mặt làm chứng, đây cũng đáng được tin cậy.
Đối với loại người này, Triệu Tự Doanh vẫn có quy củ định sẵn. Danh tiếng xấu cũng coi như chiêu mộ được, nhưng làm chuyện trời đất khó dung, lẽ trời khó tha không cần tới, mất trí cuồng dại không cần. Triệu Tự Doanh lẽ dĩ nhiên có quy củ và cứng nhắc của mình, nhưng nguyên do chân chính không cần những người này, là bởi vì bọn họ đã khuyết mất tánh tình tuân theo mệnh lệnh và huấn luyện, kẻ đánh mất nhân tính thì không có cách nào khống chế được.
Khoản đãi những người này chính là Triệu Tiến và Lưu Dũng, vì rút bớt thì giờ tới lui, trong mấy ngày gần đây Triệu Tiến đều hết sức chống đỡ làm việc, mỏi mệt đến mức ngồi xuống là ngủ được ngay.
Sau khi loại người này được thu nạp, sẽ được Lưu Dũng đề tên vào danh sách, sẽ ước hẹn định sẵn một vài ngày ngắn ngủi phải tới bên này lần nữa. Ở chỗ riêng biệt huấn luyện, sau đó tiếp nhận mệnh lệnh, cũng không thể nào khiến hầu hết mọi người sẵn lòng cam chịu đãi ngộ như thế. Tuy nhiên không có văn thư bảo chứng, thân phận lại không lộ ra ngoài sáng, cũng chỉ đành như vậy. Về phần những kẻ cam chịu bằng lòng, bọn họ cũng không phải mỗi canh giờ mỗi thời khắc đều làm việc cho Triệu Tự Doanh, chẳng qua chỉ là lấy một phần tiền ngân lượng lót tay, thời khắc mấu chốt giúp đỡ mà thôi.
Ngoại trừ những người này trở lên, còn có một số người học vấn chưa có công danh cũng tới, tuổi đám người này phần đông là không đúng với đòi hỏi, đây cũng khó trách. Người trẻ tuổi đọc sách còn có ảo tưởng muốn mình có công danh miễn thuế khóa lao dịch, làm rạng rỡ tổ tông, thậm chí trên đường khoa cử công danh khổ tận cam lai vẫn cố gắng giỏi hơn. Đợi tuổi tác lớn rồi, mới nhận ra hết thảy là trống không vô ích, lúc này phải vì kế sinh nhai và tính toán cho nhà mình lẽ dĩ nhiên cũng mặc kệ văn võ gì gì đó.
Tuy nhiên loại người đọc sách này đều có bệnh căn, đó chính là không buông bỏ được thân phận của mình, tựu chung cảm thấy văn trọng võ khinh, xem Triệu Tiến đơn thuần chỉ là kẻ võ phu, có được bậc sĩ tử ta đây tới đầu nhập khẳng định sẽ cực kỳ vui sướng, không chừng còn muốn cúi thấp người mời vào gặp mặt, sau đó bản thân mình khiêm nhường đưa đẩy một phen, cũng phải tùng quyền thôi.
Đối với hạng người như vậy, Triệu Tự Doanh dĩ nhiên lười để ý tới, tuy nhiên cũng có mấy kẻ thật thà một lòng một dạ tìm cơm không màn tới mặt mũi nho nhã, người như vậy, Triệu Tiến cũng phải để cho bọn họ đăng tên vào sổ, sau sẽ có sắp xếp.
Mấy ngàn người chen chân ứng tuyển, ngày đầu tiên đã xong gần một nửa, cần thêm một ngày nữa là chấm dứt, người để mắt tới tiểu tiết này đều kinh ngạc vô cùng thán phục, cho rằng làm được một điểm này tất nhiên là kẻ đại năng có diệu kế. Vào thời đại này, khó nhìn thấy được sự tình hiệu nghiệm thế này.
Tuy nhiên, những người kinh ngạc thán phục đó thường thường không có nghĩ ra được là Triệu Tự Doanh để làm ra được bao nhiêu việc như thế, trước đó bận rộn bấy lâu.
Bọn gia đinh được trúng tuyển cũng không phải cứ như vậy vào được trong Triệu Tự Doanh, còn phải được phát cho một mức lương thực và tiền cọc, để cho bọn họ về thăm nhà cũng căn cứ theo đường xá xa gần định ra ngày trở lại. Nếu như không quay về đúng ngày hạn định như vậy sẽ mất đi thân phận tiến vào Triệu Tự Doanh, lương thực và tiền cọc cũng sẽ bị truy thu trở lại.
Đây thực ra là một khảo nghiệm vào doanh khác, để cho tráng niên bá tánh bình thường, tản mát khắp nơi học cách tuân thủ giờ giấc và quy củ, kiểm chứng xem bọn họ rốt cuộc có phải người nhà chân chính đồng ý cho tới hay không. Nếu như không trở về được đúng hạn, mặc kệ họ bởi vì không tuân mệnh lệnh hay là bởi vì người nhà không đồng ý, người đó đều không đáng để được chiêu mộ. Kẻ không về đúng hạn là người vô dụng, kẻ không được người nhà đồng ý thì không đáng để dân chúng sinh ra tức giận với mình. Triệu Tự Doanh dù sao vẫn còn trên đất Từ Châu, nhất định phải giữ gìn thanh danh.
Nhận lấy lương thực và tiền cọc bọn gia đinh dự khuyết đều rất hưng phấn, lương thực nặng trịch, tiền đồng mới tinh sáng chói lọi, những thứ đồ này bản thân nó đã nói rõ thực lực của Triệu Tự Doanh, mình lựa chọn gia nhập vào cái này quả nhiên không sai nhất định phải nắm chặt quay lại, ngàn vạn làn chớ bị người khác chiếm mất.
Bên ngoài chiêu mộ tân đinh khí thế ngất trời, còn trong đại viện Hà gia thì xây đắp các lều trại lớn. Việc cưới hỏi phải làm thiệt trôi chảy, phải có chúng tăng làm pháp sự, phòng ốc không dỡ xuống được thì phải dựng lều lớn che gió che mưa ở trong sân, có thầy thợ riêng biệt làm cái này. Hiện giờ những người này bận rộn đằng trước căn phòng đang ở của Triệu Tiến. Dựng căn lều như thế, bàn ghế các nơi trong Hà Gia Trang đều được trưng dụng mượn dùng, bày đặt ở bên trong lều lớn.
Thời điểm chiêu mộ tân đinh, lúc trước nhân mã các phương chạy tới người về nhà thì về nhà, người nghỉ ngơi phải nghỉ ngơi dường như náo nhiệt bên ngoài không có một chút can hệ tới bản thân mình. Nhưng lúc bọn gia đinh dự khuyết trúng tuyển vui sướng reo hò về nhà, bọn họ lại lục tục kéo trở lại.
Trong khoảng mấy ngày đó, Vương Triệu Tĩnh mấy lần đưa thư tới cho Triệu Tiến, mỗi lần đều là tôi tớ tâm phúc nhà y cưỡi khoái mã đưa tin tới. Khoảng cách Nam Kinh và Từ Châu không gần, đường bộ, đường thủy cho dù là khoái mã cũng phải đi ba ngày trở lên, người cũng rất mỏi mệt.
Phụ tử Vương gia đối đãi kẻ hầu hạ đầy tớ cũng rất phúc hậu, người bên dưới cũng đều rất trung thành tận tâm, nhưng vất vả như thế ai cũng chịu không nổi. Người đưa tin đó khó tránh khỏi có câu oán hận.
- Các vị công tử gia, các vị phải khuyên nhủ thiếu gia nhà ta. Sắp tới phải thi khoa cử rồi cũng nên dồn hết tâm tư.
Những lời này nghe qua thì chẳng sao, không ai để ở trong lòng, cũng sẽ không có người trách tội người đưa tin này vô lễ. Tuy nhiên trước khi Vương Triệu Tĩnh thi Hương còn bận tâm bên này như thế, thành tích thi Hương đạt được thật sự không khiến cho người ta mở mày mở mặt.
Trong thư nói đến đều là cách nghĩ và đề xuất của chính Vương Triệu Tĩnh, vài lần thư từ tới lui, cộng thêm chính Vương gia cũng có một số sắp đặt trước đó, y đối với sự tình xảy ra ở Hà Gia Trang có biết qua sơ lược.