Nghe thấy còn bảo mình làm việc, lòng Lương tam như treo trên sợi dây cũng buông thỏng xuống, vội vàng xoay người ra cửa. Khi y vừa ra cửa, mấy hán tử đứng ở phía sau cũng đều lui trở lại.
Đều ở bên trong Hà Gia Trang, sắp xếp những việc này vẫn rất là dễ dàng. Không mất bao lâu, Từ Trân Trân ngồi kiệu nhỏ đi đến thư phòng của Triệu Tiến. Tới nước như hiện nay thì Từ đại tiểu thư cũng không cần quá để ý che dấu hành tung của mình.
Vốn dĩ Triệu Tiến còn muốn sắp đặt bình phong che chắn, chính Từ Trân Trân lại ra ý bảo không cần, nhưng vẫn mang theo nón tre treo dãi lụa che mặt.
Từ Trân Trân khom người vấn an, sau khi thẳng người lên nói thẳng vào chuyện cần nói.
- Đại ân đại đức của Triệu công tử, thiếp đây nhớ mãi không quên.
Triệu Tiến bình tĩnh trả lời nói.
- Làm chuyện này ta cũng là vì chính mình, chớ đừng nói tới ân đức gì cả.
Sau khi Từ Trân Trân thẳng người lên không có ngồi xuống lại tiếp tục ôn nhu nói.
- Triệu công tử, thiếp đây lần này đi ra ngoài, xuất đầu lộ diện mong rằng Triệu công tử chớ ghét bỏ thiếp đây hèn hạ.
Triệu Tiến rất nhanh gọn dứt khoát lắc đầu trả lời.
- Triệu mỗ sẽ không nghĩ như vậy.
Từ Trân Trân bên kia khẽ khàng gật đầu, có một tầng lụa mỏng ngăn cách, khuôn mặt và vẻ mặt đều nhìn không rõ lắm, tuy nhiên Triệu Tiến lại có phán đoán rất mới lạ với nữ nhân này.
Sát phạt quyết đoán không bị lễ phép thế tục trói buộc, một cô gái liễu yếu đào tơ chấn hưng sản nghiệp Từ gia lớn đến như vậy, không bị vướng bận cũng không màn để ý tới, nhưng chính nàng vẫn luôn cảm thấy hổ thẹn, vẫn luôn cảm thấy sẽ bị người khác xem thường. Thật ra nói đến cùng thì tuổi tác này chưa gả cho ai, trông nom sản nghiệp như một nam nhân, có lẽ trong mắt người đời, xưng hô ngoài mặt là nữ trung hào kiệt, bên trong lại khinh thường. Nữ trung hào kiệt cái danh hiệu này, ở thời đại này bản thân nó chỉ có thâm ý chọc nguấy nữ nhân.
Nữ nhi này vẫn luôn cố nén tâm tình chống đỡ gia nghiệp, cũng không phải nàng đã làm nên điều gì sai trái mà là thời đại này có hạn mức của nó.
Trong phòng an tĩnh chốc lát, Từ Trân Trân lại mở miệng nói.
- Triệu công tử hẳn là đã sắp sẵn người mai mối đi nhà thiếp cầu thân rồi chăng?
Nhìn thấy Triệu Tiến gật đầu, Từ Trân Trân trầm ngâm mở miệng nói.
- Thiếp đây biết nói như vậy mạo muội thất lễ, nhưng trước khi người mai mối tới cửa vẫn xin Triệu công tử đây đồng ý một việc.
Lông mày Triệu Tiến nhăn lại, lời này có một ý khác đó là nếu không chấp thuận, người mai mối tới cửa e rằng bị đuổi cổ ra ngoài. Trên mặt Triệu Tiến lộ ra nét cười lạnh, chuyện cho tới bây giờ, đã không phải việc Từ gia này làm chủ được nữa rồi. Triệu Tiến vẻ mặt tươi cười nhưng trong giọng nói lại không có một chút vui đùa nào.
- Đại tiểu thư chỉ giáo?
- Thiếp đây chỉ có một đệ đệ. Tánh tình đệ đệ nhu nhược. Thiếp mười bốn tuổi đã bắt đầu theo quản gia học tập trông nom gia sản, nhưng đứa em trai này phải được mười tám tuổi. Nó hiện giờ sáu tuổi, đến lúc đó còn mười hai năm nữa. Trong vòng mười hai năm đó Từ gia chỉ đành nhờ Triệu công tử rồi.
Giọng điệu Từ Trân Trân không giống như vẻ bình tĩnh trước đó, người nghe ra được trong lời nói tâm tình rất xúc động.
Trong mười hai năm đó, gia nghiệp Từ gia là của mình ư? Triệu Tiến sửng sốt, đây quả thật là một phần của hồi môn vô cùng hậu hĩnh. Vốn trước đó chính hắn cũng muốn thông qua cuộc hôn thú này nắm vào trong tay, nhưng hiện giờ có người đưa đến tận tay cho mình, so với tính toán trước đó còn tốt hơn rất nhiều.
Lời Từ Trân Trân còn chưa nói hết.
- Sau mười hai năm, nếu như em trai của thiếp đây thi đậu khoa cử có tiền đồ công danh. Phần gia nghiệp này vẫn xin Triệu công tử tiếp tục giữ lấy. Còn nếu như em trai thiếp con đường sách vở không xong, mười hai năm sau xin Triệu công tử đưa trả phần sản nghiệp Từ gia này cho nó. Hết thảy của Từ gia, Triệu công tử xin hãy giữ lấy ba phần.
Hóa ra là thay mặt trông coi, tuy nhiên đây cũng coi như là đãi ngộ sâu dày rồi, nhưng với Triệu Tiến phần đãi ngộ này nói ra không tính vào đâu, hắn chỉ đành cười hỏi.
- Nếu như ta không chấp thuận, có phải người mai mối tới cửa sẽ bị từ chối hay không?
- Với thực lực của Triệu công tử như vậy, Từ gia không dám cự tuyệt. Nhưng thiếp đây dám đảm bảo, hết thảy những gì của Từ gia, Triệu công tử đây không cách nào nắm hết vào trong tay được. Hoặc phải nói là dưới mũi đao ngọn kiếm cũng phải mất tới năm năm mới chỉnh lý hết lại được. Trừ những điều này ra, thiếp cũng làm không được cái gì nữa rồi.
Giọng điệu của Từ Trân Trân linh lợi, sắc bén.
Triệu Tiến mỉm cười không nói lên lời, chỉ đành đứng nhìn cô gái ở trước mặt. Hai người cách nhau một tầng lụa mỏng che lại tầm mắt, nhưng Triệu Tiến vẫn nhận ra được đôi mắt Từ Trân Trân rất có thần thái.
- Nàng đề xuất điều kiện này còn tốt hơn nhiều so với ta suy tính. Ta vốn còn cho là, sau khi lấy nàng, Triệu Tử Doanh dùng danh nghĩa Từ gia làm việc cũng sẽ thuận lợi hơn đôi chút. Lại không ngờ được cả gia sản đều nắm được vào trong tay. Mười hai năm. Mười hai năm làm ra được rất nhiều việc.
- Thiếp gả vào Triệu gia, trông coi Từ gia chính là ngôn bất chính ngôn bất thuận. Còn đao thương của Triệu công tử chính là để cho hạng người tâm địa bất chính an phận chớ có lên tiếng. Mười hai năm đó Triệu công tử nhất định phải coi sóc bằng không gia phụ của em trai nhỏ tuổi khẳng định sẽ bị người khác gia hại lừa gạt. Sau mười hai năm, vẫn xin Triệu công tử ra mặt nhường lại. Thiếp đây biết mình mong cầu quá phận, nhưng vẫn phải xin Triệu công tử chấp thuận.
Nghe thấy Từ Trân Trân nói xong, trên mặt Triệu Tiến thu lại nụ cười, chậm rãi lắc đầu nói.
- Sau mười hai năm sẽ có rất nhiều biến cố, sao nàng biết được ta nhất định sẽ nhường lại hay không?
Từ Trân Trân cứng cỏi nói.
- Thiếp đây cảm thấy Triệu công tử là kẻ hào kiệt nói lời giữ lấy lời.
Trên mặt Triệu Tiến lại có nét cười đùa bỡn, ngạo nghễ nói.
- Nàng nhìn nhầm người rồi. Nàng dùng lời nói như nay không dùng được ở chỗ ta. Đến lúc đó, nàng không làm chủ được, Từ gia của các người cũng đành bất lực. Đến lúc đó nhường hoặc không nhường, không phải do các người nói là được.
- Nói được như thế với thiếp đây đã nói rõ Triệu công tử lòng dạ ngay thẳng.
Mặc dù cách tấm lụa mỏng, Triệu Tiến vẫn cảm nhận được đối phương đang nhìn thẳng vào ruột gan của mình.
Triệu Tiến cũng phải đứng lên, Từ Trân Trân dường như hơi hoảng hốt lùi về sau hai bước mới dừng lại. Triệu Tiến nhìn Từ Trân Trân nói.
- Trước khi thành thân định ra quy củ, sau khi thành thân ít nhiều sẽ bị sợi dây này trói buộc. Nàng nghĩ không sai. Cuộc hôn thú giữa ta và nàng không có tâm đầu ý hợp gì, giống nhất chính là kết làm đồng minh. Cái này nàng cũng không sai. Nhưng nàng có nghĩ qua hay không, ta lúc này trở mặt không thèm gì nữa hết. Nàng có cách gì nữa nào. Không cần giảng giải những lời hư ảo vô dụng, nàng có nghĩ kỹ hay chưa?
Từ Trân Trân cúi đầu, Triệu Tiến lại nói.
- Tuy nhiên nàng hãy yên lòng. Ta chấp thuận cái này rồi. Cho dù mười hai năm sau cũng sẽ không chơi trò hai mặt gì với nàng. Mặc kệ nàng tin hay không tin, ta hứa trước lời này rồi.