Triệu Tiến cười không có nói tiếp, hai người cùng nhau vào phòng. Trước cửa phòng có lò lửa đun nước, Như Huệ nhấc ấm nước đi vào, bận rộn pha trà. Triệu Tiến đóng cửa lại, sau khi cửa đóng hẳn Triệu Tiến mới mở miệng nói.
- Con người Tiểu Dũng không giống với bất kỳ người nào khác. Tam giáo cửu lưu, tam sơn ngũ nhạc, loại người nào cũng có. Tâm tính cũng nói không rõ được. Vả lại một đám người tự tại lang thang lâu ngày bên ngoài, nghe lệnh phục tùng sai bảo hay không cũng khó nói được, chỉ đành trước nhìn người sau tra rõ nguồn cơn.
Như Huệ mở sổ sách ra nói.
- Đông chủ, thuộc hạ không hiểu lắm việc cỡ này, tuy nhiên cảm thấy vẫn là nên dùng đến người cốt cán của chính chúng ta. Thà rằng để bọn họ từng bước một bắt đầu vào khuôn phép, cũng không nên tìm người ngoài.
Triệu Tiến gật đầu, tiện tay cầm lấy một tờ triều báo lật ra nói.
- Trong triều báo chẳng có tin tức nào hữu dụng. Phiên vương thành thân cũng phải nói, khí trời biến hóa cũng phải nói, đại sự thiên hạ chỉ như là cọng lông gà vỏ tỏi thôi sao?
Như Huệ cười nói.
- Đông chủ nói đùa, triều báo này phải xem nhiều vào. Một tháng hai tháng không có gì cả. Một năm hai năm nhìn lại, thì có lẽ nhìn ra được rất nhiều thứ. Tuy nhiên đông chủ bắt đầu đọc từ năm ngoái. Năm ngoái đích thật là không có gì khẩn yếu và lạ thường cả.
Nói tới nói lui, Triệu Tiến vẫn phải đọc rất tỉ mỉ, sau khi các hạng mục công việc đi vào lề lối, hắn mới sắp xếp được giờ giấc xem triều báo, lúc này mới mở ra tờ thứ nhất.
Mặc dù Như Huệ nói không có gì khẩn yếu lạ thường, tuy nhiên Triệu Tiến lại để mắt tới bọn quan văn từ trước vẫn luôn tranh cãi lễ nghi và tiêu tốn việc thành thân của Phiên vương với Hoàng đế, sau đó chính là xin Vạn Lịch thiên tử cắt giảm các loại thuế khóa, mỗi nơi đều đang ca thán, đều nói dân tâm không ổn, mà Vạn Lịch thiên tử vốn dĩ chẳng cho câu trả lời nào.
Còn về chuyện bổ nhiệm quan viên phẩm bậc thấp, Đô Sát Viện và Lục bộ noi này mặc dù cũng trình lên tờ kê khai, nhưng thiên tử bình thường không rảnh để ý hỏi tới, hoặc là nói tự xử trí lấy không cần tấu lên. Nhìn như là Hoàng đế lười nhác, không muốn để ý tới việc cai trị rườm rà, cũng lý giải được Hoàng đế đã không cách nào khống chế được người bên dưới. Nhưng Triệu Tiến còn để ý tới bổ nhiệm bãi chức các võ tướng biên quan, chỗ này Chiếu thư của triều đình thủy chung vẫn còn rõ ràng, điều này nói rõ chỗ mấu chốt vẫn nắm giữ ở trong tay Hoàng đế.
Hoặc là chiếu theo giảng giải của Vương Triệu Tĩnh năm đó, quân quyền và tài quyền thủy chung được Ti Lễ Giám và Ngự Mã Giám trông coi rất nghiêm, không sẵn lòng nhượng bộ mảy may với quan văn, nhưng sở dĩ trông coi được cẩn thận, vẫn là bởi vì bọn quan văn cánh tay giơ ra chưa quá dài.
Gắn liền với trí nhớ từ trước còn có giải thích kể rõ tỉ mỉ của Vương Triệu Tĩnh, cùng với mấy năm nay tai nghe mắt thấy, trong triều báo Triệu Tiến nhìn ra rất nhiều thứ, mặc dù chưa ra khỏi Từ Châu, nhưng thiên hạ Đại Minh từng chút một rõ ràng hẳn lên.
Như Huệ đánh dấu trên tờ giấy mỏng vài nét bút mở miệng nói.
- Đông chủ, hiện giờ cần gấp nhất vẫn là lương thực. Năm nay không cần lo lắng, thời điểm giáp hạt sang năm cũng chống đỡ qua được. Chỉ là năm sau có chút biến động nhỏ, lương thực sắp căng thẳng rồi, cái này vẫn nên sớm suy xét tới.
Nghe thấy Như Huệ kể lể, Triệu Tiến thả triều báo trong tay ra, trầm ngâm hạ giọng nói.
- Bi Châu bên kia ít nhiều còn bù đắp được chút ít, nhưng hẳn là bù không hết được chỗ thiếu hụt. Cũng may chúng ta có ngân lượng, nếu như thật số mệnh không tốt, vậy thì thu lương ở bên trong địa phận Từ Châu, các nhà tích trữ không ít, chỉ cần ra cái giá vừa vặn đều sẵn lòng bán đi.
Như Huệ cười nói một câu,
- Đông chủ thật đúng là nhân nghĩa.
Tuy nhiên ai cũng nghe ra được lời nói một đằng nghĩa lại một nẻo.
Triệu Tiến cũng cười lắc đầu nói.
- Dù sao vừa mới bắt đầu cùng chung một phe, có một số việc không được làm quá ác, ba năm sau thì không cần phiền toái thế này.
Như Huệ lật hai trang giấy mỏng, sắc mặt trở nên nghiêm túc, có chút trịnh trọng nói.
- Đông chủ, thân sĩ cường hào mỗi người đều có tâm tư riêng. Nhưng đông chủ muốn nắm Từ Châu trong tay còn phải dựa dẫm vào bọn họ cũng không quá ác độc bức ép. Nhân nghĩa lung lạc lòng dạ người khác cũng là nên làm đấy.
Triệu Tiến cười lạnh nói một câu.
- Dựa vào bọn chúng? Trò cười. Đồng tri châu cũng phải dựa vào bọn chúng, vừa xoay người đã bị bán đứng rồi.
Như Huệ không có nói tiếp, dù sao ba năm kế tiếp vẫn phải nên lung lạc, về sau từ từ khuyên nhủ cũng được, dù sao vị đông chủ này cũng mới mười bảy.
Triệu Tiến bên này vừa mới cầm lấy triều báo, đọc được Tuần án chỗ nào đó nói địa phận mình quản hạt nghèo khổ kính xin triều đình cắt giảm miễn trừ thuế khóa, nhịn không được bật cười, bên này Như Huệ lại mở miệng nói.
- Như Huệ, thân tín tâm phúc của Viên Tín phương trượng và Như Nan hòa thượng của Vân Sơn Tự trước kia. Chuyện cơ mật gì cũng để cho Như Nan đi làm. Tuy nhiên nói lý ra cũng có nghe đồn, nói trong tay Viên Tín kia còn có một số người thay ông ta theo dõi Như Nan bên kia. Số người này Như Nan không biết. Ngẫm lại thật là đáng cười.
Triệu Tiên sửng sốt, lập tức trên mặt lộ ra nét cười mỉm, thản nhiên trả lời.
- Viên Tín làm như vậy thật ra rất có đạo lý của ông ta. Chỉ có vẹn toàn đôi đường mới sẽ không gây ra rủi ro hối hận.
- Đông chủ cao kiến.
Sau khi Như Huệ cười nói xong câu này cầm sổ sách cáo từ lui ra.
Trước khi sắp ngủ cũng có quy củ, Triệu Tiến sẽ cùng bọn huynh đệ đi một vòng trạm canh gác và doanh phòng kiểm tra một chút có sơ sót gì không, tranh thủ lúc đó đều phải đi sang mỗi một liên nhìn xem tình hình bên trong. Triệu Tiến không quá tin tưởng người khác tự mình đi làm, hắn cảm thấy chỉ có đốc xúc kiểm tra và quy củ đều phải đầy đủ tất cả mới sẽ không buông lỏng.
Mỗi chỗ doanh phòng kiểm tra qua một lượt, mỗi một chỗ đều có không ít thói xấu. Tân đinh quá nhiều, không tuân thủ quy củ cũng là bình thường, tất cả từng ngày một kiểm tra đã cảm thấy được bọn tân đinh có tiến bộ. Đợi đến lúc bọn huynh đệ phải tự về chỗ của mình, Trần Thăng đột nhiên nói một câu.
- Không biết tiểu tử đó thi cử thế nào rồi!
Triệu Tiến cười nói.
- Mấy ngày nữa đã yết bảng rồi. Học vấn văn chương của lão tam khẳng định không thua sút kẻ nào, trong nhà lại có quen biết như vậy, khẳng định trúng cử.
Kể từ sau ngày xếp định ngôi thứ đó, tất cả đã theo thứ bậc, Triệu Tiến cũng xếp thứ bậc theo lý lẽ mà không cần gọi thẳng tên kẻ đó.
Trần Thăng thanh âm cười nhạo lắc đầu nói.
- Thật nếu như trúng được cử nhân, cái đuôi của tên đó khẳng định vểnh lên trời.
Bọn huynh đệ đều cười vang, Triệu Tiến cũng khoát tay bất đắc dĩ nói.
- Ngoại trừ người trực đêm nay, đều trở về nghỉ ngơi sớm, sáng mai còn phải thức dậy kiểm tra thao luyện.
Tân đinh nhiều như vậy, phía ngoài còn có nơi xây dựng lớn như vậy, nhất định là bận rộn không ngơi tay, quả thật nhàn rỗi không được. Mỗi ngày bận rộn mệt mỏi, cũng không có người than khổ kêu mệt, tất cả đều vui vẻ bởi vì tất cả đều biết đây là sự nghiệp của mình, làm càng nhiều thu hoạch càng nhiều.
Cuộc sống Triệu Tiến hiện giờ có chút tẻ nhạt, sau đó kiểm tra bọn huynh đệ, sau đó nữa mang đội huấn luyện. Lúc cơm trưa Triệu Tiến chỉ dùng nửa canh giờ, cũng không phải nhàn hạ, mà phải nhanh chóng sau khi ăn xong cùng Như Huệ, Chu Học Chí và Lưu Dũng quyết định chỗ dựng doanh và tiêu hao các nơi, khoản sổ sách thu vào cũng phải xem qua, buổi trưa lại không ngừng huấn luyện và xử trí công việc.
Nếu như nói có lúc nào nghỉ ngơi thì phải trong những giờ giấc ít ỏi trong số những việc đó, Triệu Tiến sẽ rút ra khoảng chừng một nén nhang để lật xem triều báo. Hắn không có rời khỏi Từ Châu, đối với bên ngoài cũng không có hứng thú, cũng không phải nói tầm mắt nhỏ hẹp không muốn nhúc nhích mà là hắn cảm thấy bản thân đã rất hiểu rõ. Một số phong tục nhân tình, đất đai buôn bán kia, từ trước giờ đều có va chạm hoặc là tự mình đi qua, hiện giờ thông qua những giảng giải của thương nhân buôn bán khắp nơi kia ấn chứng lại cũng đầy đủ rồi.
Nhưng sau khi bắt đầu đọc triều báo, Triệu Tiến lại nhận ra vẫn có rất nhiều thứ khác, cái này khiến cho hắn rất hứng thú đọc tiếp, lý giải thật tốt.
Hôm nay vẫn phải như những ngày trước đó, người một số nơi đoàn luyện hương dũng giao ra tổng cộng hơn một ngàn ba trăm người, trải qua sàng lọc lựa chọn còn lại tám trăm người được chọn ra. Nhưng một lần không cách nào huấn luyện nhiều như vậy, bởi vì các nơi còn cần đoàn luyện hương dũng trú đóng, cho nên chỉ lưu lại một phần ba, định kỳ hạn luân phiên huấn luyện.
An bài xong những thứ này, lại tới thời điểm cơm trưa, Như Huệ và Chu Học Trí dẫn mấy người chưởng quản và phòng thu chi đang ở bên đó chờ đợi, ngày mai Trần Hồng muốn từ trong thành sang đây, tất cả đều phải hạch toán chi tiêu, về sau kho tiền bên này đã thuộc về Trần Hồng tổng quản rồi.
Xoay xở nửa canh giờ, nhà bếp đưa cơm canh tới, ngoại trừ mấy người Như Huệ và Chu Học Trí, tất cả đều dùng thức ăn làm từ cao lương trộn lẫn với các loại lương thực khác. Triệu Tiến và bọn huynh đệ có chút tốt hơn, lúc ăn cơm riêng từng người sẽ có thêm bát canh thịt.