Triệu Tiến và đám huynh đệ trao đổi ánh mắt cho nhau, lúc này mới có chút lạ lẫm gật đầu đồng ý. Trần Thăng đặt thanh trường đao ở cạnh ghế. Vương Triệu Tĩnh cũng đặt thanh kiếm ở ngang đầu gối. Vưu Chấn Vinh và hai người trung niên lăn lộn giang hồ kia thì rất mực cung kính đứng ở phía sau Triệu Tiến. Hai trung niên lưu manh này nét mặt có vẻ sáng lên, niềm vinh hạnh này thì khỏi phải nói, đây chính là đứng ở ngay sau Tiến gia.
Lưu Dũng lúc đi vào, vẻ mặt cũng là lạ lẫm không hiểu nói.
- Đại ca, trước khi vào cửa, cái tên Chung Công Huy kia còn xin nước cho bốn cô gái lau rửa.
Đánh tiếng chào trước, Chung Công Huy dẫn bốn cô gái đi vào. Vừa vào phòng, không có điều gì khác, ánh mắt của mọi người đều không kìm nổi hướng vào người bốn cô gái và dừng ở đó.
Mọi người đều là kẻ trẻ tuổi, đương nhiên là thích những cô gái trẻ đẹp. Bốn cô gái đi theo Chung Công Huy lúc ở trong đại lao mặt mũi đều đen nhẻm vì bụi đất, bây giờ rửa sạch rồi, cho dù không trang điểm gì, nhưng lại khiến cho mặt mũi sáng sủa lên.
Nếu nói tướng mạo nghiêng nước nghiêng thành là mười phần, vậy thì mấy cô gái ở trước mặt này kiểu gì cũng có được bảy, tám phần, trắng trẻo, yếu đuối, mỏng manh, sợ hãi, ở đó đầu cũng không dám ngẩng lên, càng làm cho người khác không kìm nổi nhìn chăm chú hơn.
Triệu Tiến liếc nhìn một cái, đẹp quả thật là đẹp, nhưng sự tình càng trở nên lạ lùng. Hắn quay đầu nhìn hai tên lưu manh này hỏi.
- Nhìn thấy cái gì rồi?
Vốn hai vị này mắt hùm hụp đang nhìn soi mói, nghe thấy Triệu Tiến hỏi đều là linh cảm được, đều là nghiêm túc nhìn sang.
- Những ngày sống khổ cực hẳn là chưa phải chịu nhiều, trước kia cuộc sống cũng tạm được, chẳng qua là con cái trong nhà có ruộng, có tá điền, có gia súc lớn.
- Chưa biết chừng còn là những người có học, có lẽ là tú tài.
- Mấy cô gái này một năm nay không được ăn cơm no cũng đều là con những nhà tử tế mà ra.
Nói đến đây, hai tên lưu manh nhìn nhau, hơi ngần ngừ nói.
- Mấy cô gái này giống như là được nuôi dưỡng riêng biệt, tuy là cũng phải chịu khổ cực.
- Giống như mấy ả gái lẳng lơ.
Vưu Chấn Vinh quát một tiếng.
- Trước mặt Tiến gia, không được nói xằng nói bậy.
Hai tên lưu manh trung niên đang hí hửng nói co rụt lại, nhìn thấy vẻ mặt như thường kia của Triệu Tiến mới dám tiếp tục nói. Bọn họ kiếm cơm ở những nhà trọ. Từ Châu lại là nơi đường xá thuận tiện, những người qua lại, thương nhân buôn bán khắp nơi rất nhiều. Người nào dám ra tay, người nào không dám động thủ, đám người lưu manh này đều phải nắm chắc được trong lòng bàn tay, bằng không rất dễ chết mà không có chỗ chôn, dần dà, lẽ dĩ nhiên luyện ra được một cặp mắt tinh diệu.
Một người ngần ngừ nói.
- Người đàn ông kia sợ là đã từng chém giết.
Một người khác tiến sát về phía trước. Triệu Tiến phẩy phẩy ta, ra ý không quá ràng buộc. Hai người này bước nhanh qua, lần này chỉ để mắt nhìn vào Chung Công Huy. Chung Công Huy và bốn cô gái kia đều không dám ngẩng đầu lên.
Lại nhìn một lát, hai tên lưu manh quay lại khá là trịnh trọng nói.
- Người này đã từng nhìn thấy máu, giết qua người rồi.
Triệu Tiến gật đầu, có người cầm ra hai thỏi bạc nhỏ đưa cho, hai tên lưu manh cảm ơn rối rít rời khỏi. Vưu Chấn Vinh chào hỏi một tiếng, cũng đi ra theo. Bọn họ bằng tháng ngày dạn dày của mình nhìn ra một số tin tức, nhưng những tin tức này lọt vào tai Triệu Tiến, lại phân giải ra rất nhiều tình huống khác nhau.
Chung Công Huy này hẳn là nhà giàu có bên kia phủ Phượng Dương, chưa biết chừng còn là nhân vật thân sĩ bậc nhất. Nhưng vì chuyện gì mà bị phá sản, từng trải rất nhiều, còn có một số thủ đoạn sống mái chém giết nhau. Phủ Phượng Dương bên kia vẫn có lưu dân lẩn lút. Vị này rất có khả năng là thủ lĩnh đầu mục của lưu dân. Tuy nhiên, nhân vật như vậy đến tìm mình quả thật là lạ lùng. Lưu dân tới Từ Châu bị mình giết thây chất thành núi, máu chảy thành sông. Lưu dân bên kia phủ Phượng Dương thật ra không đến bên này. Nhưng ở bên Bi Châu đó, cường hào bản địa phủ Hoài An và Chu tham tướng thật sự giết không ít, cho dù nói thế nào, đều không nên lại đây.
Nghĩ thì nghĩ, Triệu Tiến vẻ mặt thản nhiên hỏi.
- Ngươi tới tìm ta làm gì?
Chung Công Huy ngẩng đầu lên, vừa rồi cúi đầu quá lâu đã có chút choáng váng. Gã nhìn một đám người ngồi trên ghế trong phòng. Nếu như đám người kia chính là các huynh đệ của Triệu Tiến, so ra với những chuyện lớn mà bọn họ làm ra, tuổi tác của bọn họ quả thật là quá trẻ.
Tuy nhiên nhìn thấy biểu hiện thần thái của từng người, Chung Công Huy liền cảm thấy chẳng có gì là sai. Cái loại sát khí và uy thế lạnh lùng không phải người nào cũng có được.
Chung Công Huy dập đầu thật mạnh xuống đất, vô cùng khẩn thiết nói.
- Tiến gia, xin hãy cứu lấy dân chúng Phượng Dương.
Bốn cô gái ở bên cạnh gã cũng dập đầu xuống đất theo, đồng loạt nói.
- Mong Tiến gia hãy cứu lấy dân chúng Phượng Dương.
Triệu Tiến sửng sốt, đám huynh đệ ở trong phòng cũng ngạc nhiên, thân phận quan chức của mình chẳng qua chỉ là một Bảo Chính, có lẽ còn có cái thân phận sai dịch trong nha môn Tri châu chưa có bị mất đi, dựa vào cái gì mà đi cứu dân chúng Phượng Dương. Vả lại mình thân ở Từ Châu là người Từ Châu, thì có liên can gì với Phượng Dương.
Nghe thấy bọn Triệu Tiến im lặng không nói gì, Chung Công Huy ngẩng đầu lên nhìn, nước mắt chảy ròng ròng, vẻ mặt đầy bi thương, giọng khản đặc nói.
- Tiến gia, mười vạn dân chúng Phủ Phượng Dương không có nhà để mà về, tai họa sắp giáng xuống đầu, Tiến gia hãy cứu lấy bọn họ đi.
Nghe đến con số này, ánh mặt của Triệu Tiến ngưng lại, trong miệng lại buột ra một câu.
- Mười vạn. Ngươi có biết ta đã giết bao nhiêu lưu dân không? Dưới thành Từ Châu, thây chất thành núi, máu chảy thành sông, đều là huynh đệ bọn ta làm cả đấy. Ngươi thân là lưu dân lại đến cầu cứu ta, óc có còn tốt không?
Trong giọng nói có chút hài hước, trong lúc nói Triệu Tiến lại ra hiệu. Lưu Dũng lập tức đi tới bên cửa, chỉ ra phía ngoài với những người bên ngoài, sau đó cũng là ra hiệu. Đám người trông giữ bên ngoài không nói một tiếng đều đi ra ngoài, trước khi không được gọi, sẽ không có người nào lại gần xung quanh sân.
- Tiến gia, ngài giết người vô số, nhưng ngài cũng để cho vô số người được sống. Nếu như Tiến gia không ra tay, thì gần như là hai vạn dân chúng ở Sơn Đông này đều bị đẩy xuống sông Hoàng Hà mà chết rồi, ngay đến mùa đông này cũng không thể qua nổi, bây giờ lại có thể có cơm ăn, có chỗ ở. Đây là đại ân đại đức từ bi của Tiến gia. Chính là nhìn thấy cái đại ân đại đức từ bi này của Tiến gia, tiểu nhân mới cả gan lại đây để cầu cứu ngài tương cứu.
Những lời hùng biện này hẳn là sớm đã được sắp xếp sẵn, Chung Công Huy nói thao thao bất tuyệt.
Lúc nói, bốn cô gái đang quỳ ở đó chốc chốc lại ngẩng đầu nhìn Triệu Tiến, giống như là đang suy đoán rốt cuộc Triệu Tiến là người thế nào, mỗi khi gặp ánh mắt của Triệu Tiến, luôn là e thẹn rụt lại.