Lý bả tổng tất nhiên không cảm thấy có gì không hợp, ngược lại cảm thấy uy phong. Bọn chúng dĩ nhiên sẽ không để mắt thấy người đi trên đường có gì không đúng, bọn chúng cũng không có để mắt thấy đằng trước có một đội người đi trên đường nhìn thấy bọn chúng ở trước mặt đi tới, không chỉ là né tránh sang hai bên đường, thậm chí trốn luôn lên núi.
Một hán tử hơn bốn mươi tuổi nhỏ giọng hỏi.
- Đám chó má kia lại đi tới sao?
Một người trẻ tuổi khoảng chừng hai mươi một chút vừa từ dưới núi chạy lên tới vội vàng gật đầu nói.
- Không phải chạy tới chỗ chúng ta, đi thẳng về hướng Túc Châu bên kia.
Hán tử đó thở dài ra một hơi, lại nhướn người trông về phía quan đạo dưới chân núi mấy lượt, xoay đầu nói với bọn người bên cạnh.
- Không cần hoảng, chờ đến Từ Châu bên kia thì tốt rồi.
Ở bên cạnh y có bốn người trẻ tuổi thân hình ốm yếu, xa hơn chút nữa còn có năm hán tử khỏe mạnh. Bốn người trẻ tuổi ốm yêu kia đều rất thấp bé, thân thể cũng rất nhỏ gọn, sắc mặt cũng đen đủi, mặc dù mặt trời không phải nắng lắm, nhưng mỗi người đều mang nón che.
Mấy hán tử khác đều tuổi chừng hai mấy ba mươi, trên mặt có chút ương ngạnh, trên lưng hai gã còn vác phác đao. Hán tử đang nói kia nhìn có chút quái dị, sắc mặt không đậm lắm, vết chai sạn trên tay cũng không dầy, thậm chí còn nhìn ra được vết tích máu bầm. Nếu nói xuất thân lại không giống nhau, nói là người gia đình giàu có cũng sẽ không có dáng vẻ này. Những người khác mặc kệ là bọn hán tử hay là người trẻ tuổi ốm yếu, đều xem hán tử đó như thủ lĩnh.
Mười mấy người này có điểm chung, đó chúng là sắc mặt đói kém, người nào người nấy đều có chút yếu nhược, hình như đã lâu không được ăn no.
Một người trẻ tuổi ốm yếu rụt rè hỏi.
- Chung bá, chúng ta thật phải đi Từ Châu sao?
Câu hỏi này của y vừa ra khỏi miệng, những người khác đồng loạt nhìn sang, một hán tử trông còn khỏe mạnh cũng mở miệng nói.
- Đi Lư Châu. Đi bên phía Dương Châu. Những nơi đó đều là đất đai màu mỡ. Đi Từ Châu, chốn khỉ ho cò gáy đó. Đi tới đó có người sống được sao?
- Đi phủ Lư Châu, đi phủ Dương Châu, e là chẳng ai dám thu nhận chúng ta. Mấy kẻ nhà giàu có ở Dương Châu nắm giữa trên dưới mấy ngàn, gần vạn đoàn luyện. Chúng ta vừa đi sang, quan binh và hương dũng chỉ muốn bắt cho bằng sạch giết cho bằng hết chúng ta. Đến lúc đó làm nô làm đĩ, nhiều đời thoát thân không được. Lư Châu bên kia thì binh lính còn nhiều hơn. Vả lại quan phủ và Dư thái giám thông đồng chặt chẽ, tới lúc đó e rằng là bị xé xác làm hai.
Có người lập tức nói.
- Bên phía Từ Châu kia, không phải nói đoàn luyện bên đó rất hung ác giết chết gần mười vạn dân chúng sao?
Hán tử được gọi là "Chung bá" cười nói.
- Giết người thì quả thật giết không ít nhưng ở đâu có mười vạn. Hơn nữa bởi vì đám mọi rợ Sơn Đông tới kia bị người ta xúi giục vây công thành trì mới bị quan binh và đoàn luyện giết nhiều như thế. Nhưng các ngươi biết không? Những lưu dân bá tính còn lại kia chẳng những không bị giết ngược lại còn được cho chỗ ở. Hiện giờ sống rất là tốt đó.
Nói tới đây, Chung bá thở dài, đứng ở trên sườn núi nhướn người trông về phía xa, buồn bã nói.
- Hiện giờ chỗ chúng ta đi được, nơi chúng ta tới được cũng chỉ có Từ Châu là thu nạp dân chúng. Chúng ta cũng chỉ có đi nơi đó xem thử thời vận thôi.
Tất cả mọi người đều trầm mặc hẳn đi, mấy người trẻ tuổi ốm yếu phát ra tiếng khóc nức nở bị đè nén, nước mắt tuôn rơi, trên khuôn mặt đen nhẻm tuôn ào ào từng đường rãnh trắng lấp loáng.
Chung bá xoay người về hướng mấy người trẻ tuổi ốm yếu kia, trầm mặc chốc lát nói.
- Chỉ có điều khổ cực cho các ngươi rồi. Nếu như mùa màng tốt tươi, các ngươi sao lại phải như vậy.
- Chung bá, chúng tôi bằng lòng. Mấy người chúng ta nếu như đổi lại được nhiều người như thế...
Chung bá kia đột nhiên nghiến răng nghiến lợi nói một câu.
- Trời giết hết bọn bị thiến chó má, trời hãy giết họ nhà Chu, bọn chúng đều là muốn ăn thịt người đó.
Ngày thành hôn của Triệu Tiến từng ngày tới gần, phụ mẫu hắn lần đầu có lời oán giận với hắn. Gia nhân họ Hà sang đây giúp mẫu thân Hà Thúy Hoa chuyển lời oán giận nói.
- Nào có đứa con nào như vậy. Hôn sự của bản thân ngay cả mặt cũng không lộ ra, việc gì cũng giao cho cha mẹ nó lo liệu bộn bề. Sinh rồi còn mệt xác.
Người cậu Hà Hữu Phúc nhìn lễ vật đầy cả sân, nhìn đám đông xếp hàng bên ngoài tặng lễ chúc tụng cũng không biết nên trả lời như thế nào, chỉ đành theo đó cười khổ mà thôi.
Không riêng gì Triệu Tiến không lộ mặt, ngay cả Từ Trân Trân cũng không hé môi một tiếng. Tuy nói nhà gái vốn cũng không phải làm gì cả, nhưng Từ Trân Trân chủ trì việc nhà Từ gia bốn năm năm rồi, sự tình lần này rõ ràng không giúp đỡ khó tránh khỏi khiến cho người ta nghĩ tới trốn tránh mọi việc. Chạy tới chạy lui các nơi chỉ có mỗi mình Từ Bản Đức của Từ gia.
Ngày ba mươi tháng chín, Triệu Tiến theo hộ vệ của đội nhân mã về tới thành Từ Châu, Từ Trân Trân cũng đã tới ở trong trạch viện trong thành của Từ gia, cũng không cần sang Hoàng Hà đi đón dâu, sửa soạn sơ sài chuyển nhà gái tới trong thành Từ Châu, đến lúc đó bớt chút cực khổ cho mọi người.
Sau khi đi vào Từ Châu, một khắc Triệu Tiến cũng không nhàn rỗi, đắp giao tình, nối quen biết gần như đều là không sớm thì là tối. Các tân khách các nơi chờ đợi đã lâu ở trong thành lập tức chen chúc mà tới cửa.
Trạch viện Triệu gia ở mé bắc thành đông, từ chính ngọ ngày ba mươi tháng chính tới buổi tối ngày một tháng mười, hai con đường xung quanh đều bị ngựa xe tôi tớ chen lấn chật chội, ngược lại những người ra vào lo liệu hôn sự rất khó đi lại. Triệu Chấn Đường vẫn luôn treo cánh tay ra vào nha môn chưa từng nói qua thân thể không tốt, hai ngày nay lần đầu tiên nói miệng vết thương trên bả vai sinh đau nhức, phải nghỉ ngơi tĩnh đưỡng, để cho Triệu Tiến tiếp đãi khách tới.
Thời điểm trời tối đen ngày một tháng mười, Thái cử nhân và mấy Thư biện Lục phòng cũng coi như không nhịn được nữa, tự mình ra mặt đuổi khách khứa đi. Người ta ngày hôm sau thành thân, để cho nghỉ ngơi sớm chút cũng nên làm. Lúc này mới khiến cho Triệu Tiến yên tĩnh lại. Phu phụ Triệu Tam, huynh muội Mạnh gia đều mệt mỏi rệu rã. Triệu gia tới bây giờ cũng chỉ có mấy người tôi tớ, sự tình hầu hạ trong nhà chỉ do bốn người bọn họ chạy ngược chạy xuôi.
Người vừa đi, miệng vết thương cũ của phụ thân Triệu Tiến, Triệu Chấn Đường không đau nữa, Hà Thúy Hoa dìu đi ra chính đường. Chính đường bên này vừa rồi còn vô cùng náo nhiệt, bây giờ yên tĩnh, vắng ngắt. Hai người phu phụ bọn họ liếc mắt nhìn nhau, cũng đều không thốt nên lời. Triệu Tiến ngồi ở ghế dưới cũng yên lặng. Hai ngày nay đón người tiếp khách còn phải mệt nhọc hơn chiến đấu trên sa trường, lúc này vừa hay thở được một hơi.
Triệu Chấn Đường đột nhiên có chút nóng giận nói.
- Cuộc sống đang tốt đẹp, bà khóc cái gì.
Tuy nhiên thanh âm cũng rất thấp.