Triệu Tiến ở trước mặt phụ mẫu cũng không cần giấu diếm tính toán của mình, ngay trên bàn cơm nói thẳng ra. Triệu Chấn Đường nghe thấy sau đó chỉ gật đầu tán đồng.
- Trong tam vệ Từ Châu, Bi Châu vệ con với không tới, Từ Châu tả vệ quá nghèo. Chỉ có Từ Châu vệ này có đất đai có người. Con cầm ở trong tay tựu chung sẽ không bạc đãi những quân hộ nghèo bên trong đó. Khẳng định mạnh mẽ hơn so với kẻ quản sự bên đó.
Cuộc huyết chiến dưới thành kia lúc ấy khiến mẫu thân Hà Thúy Hoa lo lắng bất an, tuy nhiên số lượng cách xa như vậy lại lấy ít thắng nhiều quả thật là khiến cho bà có chút yên dạ trong lòng. Đến nay biết rõ ngày hôm sau Triệu Tiến lên đường, cũng không có nói quá nhiều lời dặn dò bảo trọng cẩn thận.
- Tiểu Tiến, cha ngươi và mẹ ở trong thành sống thật rất tốt. Con cũng không cần mong nhớ nhiều làm gì, làm cho thật tốt việc chính của con. Tuy nhiên nếu như có chuyện liên can đến việc đại sự thành thân, con phải trở về nhất định nên trở về. Đây là đại sự bậc nhất.
Hà Thúy Hoa vẫn phải nhắc đến việc hôn sự.
Triệu Chấn Đường gật đầu tán đồng nói.
- Mẹ con nói rất đúng, thành gia lập nghiệp. Con hiện tại tuổi cũng không nhỏ, thành gia là đại sự đứng đầu.
Triệu Tiến trả lời dứt khoát lưu loát.
- Xin cha mẹ yên lòng, côn nhất định sẽ không chậm trễ.
Điều này làm cho Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa có chút kinh ngạc, bọn họ còn cho rằng Triệu Tiến sẽ nhăn nhó một phen, không ngờ tới dứt khoát, nhanh nhẩu như vậy.
Mẫu thân Hà Thúy Hoa cười dài nói.
- Đợi con thành thân, mau chóng cho cha mẹ một đứa cháu. Con đầu là cháu gái cũng được.
Nói đến cái này, Triệu Tiến rốt cuộc có chút chịu không nổi, ho khan hai tiếng nói.
- Không vội, không vội.
Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa liếc nhìn nhau, đều phải bật cười.
Bởi vì khí trời nóng bức, thời điểm chính ngọ đi trên đường sẽ có nguy hiểm bị cảm nắng cho nên phải gắng sức đi cho sớm. Triệu Tiến dậy thật sớm hơn thường ngày, hắn mặc đồ chỉnh tề trong phòng, tới chính dường lại sửng sốt bởi vì phụ mẫu sớm đã ngồi đợi ở đó, trên bàn bày biện đồ ăn nóng bốc khói hôi hổi.
Mẫu thân Hà Thúy Hoa cười nói.
- Biết rõ con phải đi sớm, cho nên thức dậy sửa soạn điểm tâm cho con.
Thật giống như nói một chuyện bình thường.
Triệu Tiến ngồi xuống mở rộng miệng tha hồ ăn uống, Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa cứ ngồi ở đó mỉm cười nhìn. Đợi Triệu Tiến ăn xong, xách trường mâu ra cửa.
Đằng sau truyền đến Hà Thúy Hoa dặn dò.
- Ngàn vạn lần cẩn thận! Ngàn vạn lần phải cẩn thận!
Triệu Tiến gật đầu thật mạnh.
Vợ chồng Triệu Tam và huynh muội Mạnh gia cũng đã thức giấc. Huynh muội Mạnh gia vẻ mặt sùng kính nhìn Triệu Tiến, vừa chạy trước chạy sau vừa giúp Triệu Tiến cầm đồ vật này nọ.
Đợi đến bãi hàng, bên đó đã sửa soạn gần như đầy đủ. Trên xe ngựa chất đầy đồ cấp dưỡng và trang bị, lò rèn Thạch gia còn có hai tên giúp việc đến đây, thấy Triệu Tiến bẩm báo nói.
- Tiến gia, ông chủ chúng tôi nói, còn có mười bảy bộ giáp còn chưa tu sửa xong. Đợi làm xong rồi sẽ đưa đến cho ngài.
Triệu Tiến gật đầu, cuộc chiến ngoài thành lần này, khôi giáp binh khí hư hao, gãy nát không ít. Binh khí trữ trong kho cũng đủ, đổi mới hết một lần cũng dễ dàng. Khôi giáp ngược lại hư một bộ là thiếu một bộ, những bộ hư hại nghiêm trọng phải đưa đến chỗ lò rèn Thạch gia tu sửa. Lò rèn Thạch gia có gần sáu mươi người, việc gì đang làm cũng dừng lại hết bận rộn làm việc cho Triệu Tự Doanh. Kết cuộc hai mươi bộ khôi giáp tổn hư nghiêm trọng trong vòng bốn ngày cũng chỉ tu sửa được tổng cộng chín bộ.
Nếu như là trước đây Triệu Tiến cũng sẽ từ từ chờ đợi, nhưng lúc này lại không nhịn nổi nghĩ đến đề nghị của Từ Trân Trân. So với một đám thợ rèn của lò rèn trước giờ chỉ rèn tạo nông cụ, đồ dùng bằng sắt, Công xưởng Từ gia kia năng lực chế tác đồ vật và vật làm ra khẳng định tốt hơn rất nhiều.
Lò rèn Thạch gia luôn phải mở rộng kích cỡ, hơn nữa trước giờ đều là lấy đòi hỏi của Triệu Tự Doanh làm việc chính, tuyệt sẽ không giấu diếm riêng. Nhưng làm việc chung quy nhàn nhã, Triệu Tiến thiết kế loại khôi giáp bằng sắt thép kia, nếu như chuộng phẩm chất, hai mươi mấy ngày rèn được một bộ đã coi như cực hạn, thêm người làm cũng chỉ được như thế. Bởi vì thợ rèn gõ mặt giáp quen tay cũng chỉ có mấy người.
Hơn nữa các loại binh khí của Triệu Tự Doanh cũng phải do thợ rèn Thạch gia rèn ra, thường là trông coi đầu này, bỏ mất đầu kia, bận tối mày tối mặt không nói tới, còn làm không ra được bao nhiêu thứ.
Than sắt Từ gia nhất định phải nắm trong tay, hy vọng Như Huệ làm việc đắc lực, lòng dạ của Triệu Tiến chuyển biến rất nhanh.
Bất kể là tân binh hay lão binh Triệu Tự Doanh lúc này sự tình chỉnh đốn lên đường đều đã làm thành thục, Triệu Tiến lúc tới nơi, hết thảy đều đã thu dọn gần như xong xuôi.
Vưu Chấn Vinh nhận vào trong tay giang hồ chợ búa trong thành Từ Châu, Lưu Dũng còn phải làm chút bố trí ở bên trong, y phải ở trong thành nhiều thêm vài ngày, từ rất sớm cũng đã đi sang đưa tiễn.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Hai đứa con của Trịnh Toàn lần này cũng đi theo chúng ta về Hà Gia Trang.
Không bao lâu, một đôi huynh muội đã được dẫn ra ngoài.
Triệu Tiến mang máng nhớ đến diện mạo huynh muội này trước đây, hai người đều rất gầy yếu, hơn nữa sợ hãi rụt rè, ở Hà gia chịu không ít khổ cực, mấy tháng nay sang đây hai huynh muội này đều khỏe mạnh lên không ít, cũng có dáng vẻ hoạt bát cái tuổi này nên có.
Hai huynh muội Trịnh gia ở bãi hàng tự nhiên sẽ không bị hà hiếp, khắt khe, cái gọi là làm việc cũng chỉ là quét tước thu dọn, ăn no ăn ngon, không ai bắt nạt.
Tuổi tác hai huynh muội này không kém hơn hai huynh muội Mạnh gia. Đứa em gái còn xinh đẹp, đứa làm huynh trưởng cao hơn Mạnh Chí Kỳ. Tướng mạo huynh muội Trịnh gia đều không nổi bật hơn người, dáng vẻ cũng bình thường giản dị.
Cả hai bị dẫn ra ngoài, vừa thấy Triệu Tiến đã lanh lợi quỳ xuống dập đầu, anh trai tên là Trịnh Đa Phúc, em gái tên Trịnh Toàn Hương, Triệu Tiến chỉ cười gật đầu.
Đại loạn ngày đó, chính Trịnh Toàn chạy đến báo tin, vứt bà vợ trong nhà, có lẽ là ngọn nguồn sâu xa từ trước, có lẽ là kiêng nể thực lực Triệu Tự Doanh trong thành, hoặc có lẽ chuyện quá khẩn cấp không màn đến nhiều như vậy, bà vợ của Trịnh Toàn ngược lại bình yên vô sự, sau khi châu thành giải vây đã được người bảo hộ đưa đến Hà Gia Trang. Lần này Trịnh Toàn cũng coi như có công, để cho vợ chồng bọn họ đoàn tụ xem như đáp đền.
Trời dần dần sáng rõ, bốn phía còn rất yên ắng, đại đội nhân mã Triệu Tự Doanh lên đường nhắm hướng cổng thành tây. Tuy nói mở đóng cổng thành đều có canh giờ đã định sẵn, nhưng trước mặt Triệu Tiến, binh lính thủ thành đều biết mình nên làm thế nào. Sau khi cầm năm lượng bạc làm tiền thưởng, người đến cổng thành liền mở.
Triệu Tiến cưỡi ngựa đi trước, vừa mới ngoặt khỏi con đường chỗ bãi chứa hàng đã nhìn thấy có mấy người xoay người chạy đi. Triệu Tiến không kìm nổi sửng sốt, xoay đầu nhìn về hướng Lưu Dũng. Sự tình phòng bị bên trong thành bình thường đều giao cho Lưu Dũng tới làm, hơn nữa với tánh tình cẩn thận dè dặt của Lưu Dũng, làm sao có thể để cho người ta theo dõi chỗ này.