Gần phía trái trước cổng Triệu gia dọn ra một con đường đi vào, những tân khách bốn phương tới kia ngoại trừ người vô cùng tôn quý, còn lại đều ở bên ngoài chờ, xem đội ngũ đón dâu trở về.
Đối với những người tới này, lễ số quy củ chỉ là thứ yếu, Triệu gia và Từ gia se duyên thay mặt cho việc một vùng Từ Châu này bị một nhà nắm lấy hết, thậm chí phải nói rằng là bị một người nuốt sạch, người này chính là Triệu Tiến.
- Hôm nay Từ Châu chính thức đổi thành Triệu Châu. Câu nói này thật cũng xảo diệu đấy.
- Thái lão nói cái gì?
Thái cử nhân nhìn Triệu Tiến dẫn tân nương vào cửa thấp giọng cảm khái một câu, người khác hỏi ông ta chỉ đành cười lắc đầu.
- Nếu như mẹ ngươi nhìn thấy được cháu ngoại của bà ta phong quang như vậy thật không biết vui vẻ thành cái bộ dạng gì nữa.
Ở trên đầu truyền tới âm thanh lời nói, trong thanh âm có phần cảm thán, phần nhiều còn lại đều là vui sướng.
Triệu Tiến nhìn sang, phát hiện một lão già béo mập mặc áo tím tro hoa văn kim tiền đang nhìn chằm chằm về phía bên này, y phục rất chăm chút, tuy nhiên mặc cũng không vừa người. Triệu Tiến cười hô lên một tiếng.
- Ngoại tổ phụ!
Hà Đồ Hộ ở ngoài thành Từ Châu như nay cũng là nhân vật đáng gờm, mặc dù vẫn luôn trông coi cái nghề mổ heo của mình, do con trai hầu hạ dưỡng già, nhưng ai không biết ông ta là ngoại tổ phụ của Tiến gia, ngay cả Thư lại có phẩm bậc trong nha môn đi qua cũng cung kính gọi một tiếng lão thái gia.
Hà Đồ Hộ cười đến mắt nhìn không thấy đường, thanh âm vẫn sang sảng như trước.
- Đừng có bận tâm tới thằng già dịch ta đây, bận rộn việc của cháu đi.
Triệu Tiến lại đánh tiếng chào hỏi với người cậu ở sau lưng Hà Đồ Hộ, so với ông ngoại hào phóng, cữu cữu câu nệ rất nhiều.
So với đám người trưởng bối vui sướng chúc tụng của Triệu gia, phụ thân của Từ Trân Trân là Từ Bản Vinh lại có chút không hợp cung cách. Ông ta tự cho mình là danh sĩ, tất nhiên không có lời nào chung đụng với hạng đồ tể, sai dịch được, thốt ra mấy lời khách khí vẻ mặt tươi cười cùng nhau đã là không tệ rồi. Ngược lại Từ Bản Đức nói cười thật vui vẻ với tất cả, tô điểm cho khung cảnh thêm náo nhiệt.
Người chủ trì nghi thức cũng từng làm qua nhiều hỷ sự, nhưng lúc này lại có chút há hốc mồm không ngậm lại nổi. Đón dâu trở về cũng quá nhanh rồi, cổng thành cũng chỉ mới vừa mở, giờ lành còn chưa tới, chẳng lẽ vào lúc ăn điểm tâm này thành thân hợp cẩn, hoảng quá phải chạy sang dò hỏi Triệu Chấn Đường bên kia, lại bị đẩy sang Triệu Tiến bên này.
Triệu Tiến cho câu trả lời dứt khoát.
- Tân nương trước hãy đi nghỉ ngơi. Ta phải ra phía trước tiếp đón tân khách. Đến giờ lành thì cử hành nghi lễ.
Nói là trước khi nghi lễ hoàn tất tân lang không được vào khuê phòng tân nương, Triệu Tiến cũng không để vào trong mắt. Nha hoàn Mai Hương của Từ Trân Trân muốn ngăn cản, tuy nhiên đằng sau dặn dò một câu, cũng khom người tránh ra ngoài.
Triệu Tiến giải thích.
- Ngày đó ở Hà Gia Trang định xong quy củ. Hôm nay tất cả đều tới chắp mối giao tình. Ta muốn ra ngoài tiếp đãi, nàng ở nơi này nghỉ ngơi cho thật tốt.
Từ Trân Trân rất bình thản trả lời.
- Phu quân bận rộn chính sự, trong lòng thiếp hiểu rõ.
Nhưng thần sắc bên dưới khăn trùm đầu cũng có chút quái lạ.
Cái gọi là trọng nam khinh nữ, Triệu Tiến cường hào một phương như vậy càng phải áp bức. Từ Trân Trân đã sẵn sàng sửa soạn Triệu Tiến muốn làm gì mình cũng được, lại không ngờ rằng vị phu quân này rõ ràng bận lòng cho cảm nhận của nàng như thế, săn sóc như nay, đây cũng không hợp lẽ thường rồi, điều này khiến cho nàng cảm thấy cổ quái.
Đối với Triệu Tiến chẳng qua đây là thói quen mà thôi. Cái này không có chút liên hệ gì với bình đẳng và tôn trọng. Hắn chỉ cảm thấy hẳn nên đánh tiếng, câu trả lời của Từ Trân Trân càng khiến hắn cảm thấy đối phương hiểu được lý lẽ, quả nhiên là nữ tử tự lập chủ trì gia nghiệp. Mỉm cười gật đầu, Triệu Tiến xoay người rời khỏi.
Hôm nay bốn phía cổng thành Từ Châu người ra vào nờm nợp không nhiều hơn so với bình thường nhưng người hai bên cổng thành nhiều hơn gấp đôi so với ngày thường.
Nếu như có người quen mặt thì sẽ nhận ra được, bên chỗ cổng thành có lưu manh, có sai dịch, còn có hán tử tráng niên lạ mặt, những hán tử tráng niên này mặc áo bào ngắn chỉnh tề dẫn người đi ở xa xa, còn những lưu manh và sai dịch đều ở nơi đó không ngừng đánh giá đám người ra vào, những sai dịch và lưu manh này đều là kẻ được tán tụng nhãn lực rất tốt.
Nhìn từ xa đã thấy mười mấy người cưỡi ngựa và ba chiếc xe lớn mấy chục tên ăn mặc như người làm thuê đi tới bên Minh Đức Môn cổng đông của Từ Châu. Vừa nhìn thấy dáng vẻ của mười mấy người cưỡi ngựa đó, sai dịch quay đầu gọi một tiếng, những hán tử tráng niên kia đều nhích tới gần. Binh lính thủ vệ bên ngoài cổng thành thì ngăn đón ở trước cổng, lớn tiếng thét to nói.
- Kẻ nào, tới Từ Châu có chuyện gì.
Trong mỗi ngày người ra vào Từ Châu không biết có bao nhiêu, bọn binh lính thủ thành cũng chỉ là làm ngơ cho qua kiếm chút tiền ra vào, đối với sự tình khác xem như không nghe không thấy. Giống như đội ngũ lớn nhân mã khỏe khoắn bậc này thường thường cho đi qua ngay, bởi vì đây có lẽ là đội xe của gia đình quyền quý, đắc tội mình sẽ có phiền phức lớn. Khuôn phép các nơi khác của Đại Minh cũng không khác bao nhiêu.
Đoán chừng đội ngũ kéo tới kia cũng nghĩ như thế hai tên cưỡi ngựa đi đầu mang giáp mềm, giắt phác đao, trên mặt lộ ra thần sắc kinh ngạc.
Mấy tên lưu manh ven đường tay đều đã mò vào trong ngực, lại có một kẻ tinh mắt, thấy được trên xe lớn treo một lá cờ. Lá cờ này chừng một thước vuông, trên mặt là hai con bạch mã, thiêu vô cùng tinh xảo.
- Song Mã Kỳ sao? Đây là Phùng gia sao?
Người đi lại giang hồ, tam giáo cửu lưu, chú trọng nhất là nhãn lực và cẩn thận, tránh cho nhìn không ra tiêu ký, đắc tội hạng người không nên đắc tội. Vị này bản lĩnh thâm hậu, chốc lát đã nhìn ra được lai lịch.
- Phùng gia. Đó là Phùng gia sao?
- Có chắc là Phùng gia ở Dương Châu.
Qua mấy câu đối đáp, đã có người kinh hô một tiếng.
- Cái nhà đứng đầu Giang Bắc đó à?
Giang Bắc, Nam Trực Lệ có phủ Phượng Dương, phủ Dương Châu, phủ Hoài An, phủ Lư Châu, phủ An Khánh, Từ Châu, Trừ Châu, Hòa Châu. Những châu phủ này thường thường lớn hơn so với châu phủ của tỉnh khác. Tuy nói so không lại với Giang Nam phồn hoa đô hội, nhưng cũng là nơi nhà quyền quý tu tập. Bọn buôn muối lậu, hào phú Dương Châu chính là giàu khắp thiên hạ. Thật trên mặt đất như vậy không ngờ dám được xưng là đứng đầu, hơn nữa ngay cả lưu manh của Từ Châu cũng rõ ràng, phải nói rằng thế lực lẫy lừng.
Từng trận kinh hô, trên mặt hai gã cưỡi ngựa kia cũng lộ ra thần sắc đắc ý, nhủ thầm lính giữ cổng thành đui mù trước mắt kia khẳng định sẽ né ra, không ngờ rằng lính thủ thành liếc mắt nhìn sang bên cạnh, vẻ mặt tiếp tục đau khổ không dời chỗ, chỉ hỏi.
- Đến làm cái gì?
Sắc mặt bọn người cưỡi ngựa trong đội ngũ này rốt cuộc thay đổi, người nào người nấy có vẻ đã muốn động thủ, nhưng lập tức có người nhỏ giọng nói.
- Chớ làm bậy, nhìn xem xung quanh.