Nói xong câu này, Triệu Tiến nhìn mọi người xung quanh rồi lại nói.
- Những người này không chỗ nương tựa, là chúng ta an trí bọn họ, cho bọn họ ruộng đất, khiến bọn họ ăn no mặc ấm, giúp bọn họ không bị trộm cướp quấy nhiễu. Không dựa vào chúng ta, tất cả những thứ trước mắt bọn họ đều không có. Đi đâu đây? Sơn Đông vẫn như trước, nơi nơi đều có thiên tai, những chuyện như ở phủ Phượng Dương chưa chắc đã dám làm ở Sơn Đông, nhưng ở mỗi huyện, mỗi làng thì cũng không ít. Bọn họ không có chỗ nào để đi, chỉ đành một mực dựa vào chúng ta, bán mạng vì chúng ta. Dùng đao kiếm, dùng chém giết để đổi lấy ấm no, yên ổn cho cả gia đình.
- Nhưng hơn một vạn lưu dân này cũng phải cày ruộng, cũng phải sinh sống, bọn họ cũng phải làm ra lương thực cho chúng ta, chế tạo vũ khí cho chúng ta, giúp chúng ta vận chuyển lương thảo, bản thân bọn họ cũng phải sinh sống. Chúng ta lấy ra được bao nhiêu người đây? Một nghìn? Hai nghìn? Một lần lấy năm nghìn cũng không phải không được, nhưng cũng chỉ dùng được một lần.
Triệu Tiến chậm rãi nói, trong phòng im lặng không một tiếng động. Lưu Dũng cúi đầu, Trần Thăng, Cát Hương và Đổng Băng Phong nghe rất chăm chú, mà Vương Triệu Tĩnh thần sắc phức tạp, chỉ có Như Huệ dường như thoải mái nhất, y không ngừng đánh giá vẻ mặt của mỗi người trong phòng.
Triệu Tiến chần chờ một lúc rồi lại cao giọng nói:
- Huynh từng nói chuyện với trưởng bối, chúng ta chỉ đành phải làm ngày càng lớn hơn, nếu dừng lại chính là đồng nghĩa với chết. Nhìn thử xem Khổng Cửu Anh, Khổng Gia Trang bại hoại sa đọa, mọi người đều biết kết cục là thế nào, nhưng hiện tại thành Từ Châu nhỏ như vậy, tháng ngày sau này chúng ta nếu cường đại hơn thì một vạn dân lưu lạc khỏe mạnh, cường tráng này lại cho gia nhập Vân Sơn Tự, chúng ta lại lấy thêm được nhiều người.
Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói.
- Đại ca, làm như vậy phải chăng là quá vội vàng, chúng ta vội vã khuếch trương lớn như vậy, e là sẽ có phiền toái.
- Vội? Chúng ta không có nhiều tháng ngày nhàn nhã như vậy, vài năm nữa, chục năm nữa…
Thanh âm của Triệu Tiến đột nhiên cao lên, nói được một nửa, nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của mọi người, hắn liền thu lại lời nói. Chẳng lẽ lại nói vài năm nữa, hậu duệ nhà Kim sẽ lớn mạnh, Mãn Thanh sẽ tiêu diệt Đại Minh, trời long đất lở hay sao?
Khó thấy Triệu Tiến lớn tiếng nghiêm túc nói chuyện như thế, tất cả mọi người đều có chút kinh ngạc. Bọn họ biết rằng Triệu Tiến nhất định đang nhấn mạnh cái gì, nhưng không hiểu tại sao phải nhấn mạnh như vậy.
Vương Triệu Tĩnh thở dài, nhíu mày rồi lại nói.
- Đại ca, chúng ta còn chưa quá hai mươi tuổi, dựa vào cái gì mà nắm giữ một địa phương lớn như Từ Châu. Chúng ta không phải quan phủ, lại không có danh phận đại nghĩa gì, điều này…
- Ngươi hỏi điều này chính là dư thừa.
Có người cao giọng nói, lần này chính là Trần Thăng mở miệng.
Trần Thăng luôn trầm mặc, ít lời lại mở miệng, khiến cho tất cả mọi người đều kinh ngạc. Hơn nữa, mọi người cũng đã quen việc trong lúc tranh luận, Trần Thăng luôn trầm mặc để ứng phó, không ai ngờ lúc này lại chen vào, hơn nữa còn rất kích động.
Trần Thăng đứng dậy khỏi chỗ ngồi, sắc mặt âm trầm, duỗi tay chỉ vào Vương Triệu Tĩnh nói.
- Các huynh đệ cùng nhau làm việc, nào có hỏi vì sao nhiều như vậy. Ta hỏi ngươi, Triệu Tiến đã từng lừa dối chúng ta hay chưa?
- Đại Thăng, ta…
Vương Triệu Tĩnh lên tiếng muốn tranh cãi, nhưng vừa mới nói được một nửa, Trần Thăng lại nói thêm.
- Ta lại hỏi ngươi, ngươi có phải cảm thấy trúng cử nhân, tương lai còn muốn thi lấy chức vị Trạng nguyên, nên không muốn lăn lộn với đám võ phu chúng ta? Nếu là như vậy, ngươi bây giờ đi con đường quang minh chính đại của ngươi, chúng ta không cản trở tiền đồ của ngươi, cũng sẽ không liên lụy ngươi.
Triệu Tiến lên tiếng quát.
- Đại Thăng, không được nói nữa.
Vương Triệu Tĩnh đỏ mặt, mạnh mẽ đứng dậy, nhìn chằm chằm Trần Thăng nói.
- Ta đậu cử nhân và việc này có quan hệ gì. Ta nếu như có ý niệm ích kỷ này trong đầu thì đã sớm đi Nam Kinh và kinh sư chăm chỉ đèn sách, Gia đình ta đã sớm dọn đi Dương Châu. Chúng ta cùng nhau giết bao nhiêu người. Ngươi bây giờ nói điều này? Cái gì mà cản trở? Cái gì mà liên lụy? Ngươi hãy nói rõ ràng đi.
Vương Triệu Tĩnh tao nhã bộc phát như vậy khiến mọi người không thể lường trước được. Nhìn Trần Thăng và Vương Triệu Tĩnh giống như hai con gà chọi nhìn nhau chằm chằm, những người khác cũng căng thẳng. Triệu Tiến đứng ra ngay giữa hai người, phẫn nộ quát.
- Các ngươi muốn làm gì? Còn muốn rút binh khí ra đánh nhau sao? Đều quay trở lại chỗ ngồi cho ta.
Đổng Băng Phong, Cát Hương và Lưu Dũng đều vội vàng đứng dậy, nhưng bọn họ lúc này cũng đều chân tay luống cuống, không biết là nên kéo ra hay là khuyên can, Như Huệ bên kia sau khi bước lên một bước lại lui trở về, nụ cười trên mặt càng đậm.
Dưới cái nhìn chằm chằm của Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh và Trần Thăng đều lui về chỗ ngồi của mình. Trần Thăng không nói gì, Vương Triệu Tĩnh chần chờ hồi lâu mới mở miệng nói.
- Đại ca, huynh thật sự muốn làm như vậy sao?
- Đúng. Mấy vạn lưu dân này huynh muốn nắm trong tay.
Triệu Tiến mở miệng trả lời. Hắn đương nhiên biết điều Vương Triệu Tĩnh muốn hỏi không phải điều này, nhưng có một số lời không nên nói rõ.
Vương Triệu Tĩnh ngồi đó thần sắc biến đổi, cuối cùng thời dài nói.
- Nếu đại ca định xong như vậy, tiểu đệ sẽ toàn lực ủng hộ.
Không ai ngờ rằng cuộc nghị luận nhằm vào người ngoài lại sẽ khiến huynh đệ trong nhà cãi vã, may là những điều cần nói cũng đã nói xong, liền giải tán về nhà. Triệu Tiến giữ Lưu Dũng lại, Đổng Băng Phong lưu lại trong thành 20 kỵ binh rồi mang theo đội nhân mã trở về Hà Gia Trang.
Hà Thúy Hoa là bà vợ có tánh tính rộng rãi, rất nhiều chuyện đều tự mình nghĩ ra. Lẽ ra đại hỷ thành thân của Triệu Tiến, giải quyết được nỗi lòng, cả ngày đều nên vui vẻ cười nói, nhưng Hà Thuý Hoa cả ngày hôm nay đều dở khóc dở cười.
Con dâu vào cửa, sau khi ân cần thăm hỏi cha mẹ chồng chính là phải tự mình biết lo liệu việc nhà, hiếu kính bề trên, con trai cũng không được lạnh nhạt tân nương, phải ở nhà ủ ê tâm sự chuyện trò, cả nhà đoàn viên, hòa thuận tốt đẹp.
Nhưng Triệu Tiến lại không giống như trên. Ngược lại Từ Trân Trân xuống bếp nấu cơm, tay nghề cũng không tồi, bốn món ăn một món canh cũng coi như thịnh soạn, tuy nhiên cũng là do bọn a hoàn giúp đỡ một tay xử trí đâu ra đấy hết mọi thứ. Con dâu Triệu gia nấu nướng dọn dẹp, cùng hai lão nhân gia ăn cơm trưa, người hầu bận rộn thu dọn chén bát, sau khi chuyện vãn vài câu, Từ Trân Trân liền cáo từ trở về phòng.
Nữ nhi nhà người khác đến nhà mình, trong nhà cũng không đành lòng bạc đãi. Con mình từ sáng tinh mơ bận rộn ở bên ngoài, nghĩ con dâu sẽ cảm thấy cô đơn, Hà Thúy Hoa định đi tới an ủi vài câu, kết cuộc vừa đến vách sân liền bị dọa nhảy dựng lên. Trong sân, bọn nha hoàn đang cầm sổ sách chạy tới chạy lui, mười mấy người trung niên đứng ngoài, bộ dáng giống như quản sự đốc công không ngừng truyền lời và trả lời câu hỏi.