Sau khi huynh muội Mạnh gia đi xuống, Triệu Tiến ho khản một tiếng, đáng lý phải đợi đến lúc đối phương tỏ rõ ý là tốt nhất, nhưng Triệu Tiến cảm thấy nếu bản thân không nói gì thì nơi này sẽ biến thành Từ gia, một chút của mình cũng không có.
Triệu Tiến đi thẳng vào vấn đề.
- Từ tiểu thư, lễ vật hôm nay quá nặng, lúc đi xin hãy mang về, hai phía chúng ta vẫn chưa có giao tình sâu như thế, không cần phải tặng lễ vật nặng vậy đâu.
Mặt cũng chưa thấy, thương hoa tiếc ngọc cũng chẳng cần, tôn trọng nữ giới ở thời đại này cũng khỏi phải đề cập tới, huống hồ Từ gia dẫn đầu khắp nơi, đã lấy đi mấy ngàn thanh niên cường tráng, vậy còn có gì khách khí.
Nghe nói thế, vẻ mặt Từ Bản Đức rất xấu hổ, phía sau tấm bình phòng lại vang lên giọng nói.
- Triệu công tử khách sáo rồi, chút vật mọn sao có thể nói là trọng lễ. Lưu dân từ bắc xuôi nam, Từ gia bế quan tự thủ, lúc vây thành Từ gia cũng không xuất lực, sau lại dẫn đi sáu ngàn nhân khẩu, Từ gia không làm mà chiếm đại tiện nghi, theo lý phải bồi thường.
Triệu Tiến cười nói, nhưng trong mắt lại không có ý vui đùa.
- Vậy hay là đổi thành bạc thì tốt hơn.
Nói đến đây, hắn cũng không xem đối phương như nữ nhân để đối đãi. Từ Trân Trân này tư tưởng linh thông, không xếp sau bất kỳ một nhân vật kiệt xuất nào mình từng gặp.
Từ Trân Trân mở miệng nói, giọng điệu rất bình thường.
- Nếu đã như vậy, ngày mai Từ gia sẽ đưa đến sáu ngàn lượng cho công tử.
Triệu Tiến sửng sốt, mấy người bên cạnh hắn cũng nhìn nhau. Triệu Tiến trầm ngâm một chút rồi mở miệng nói.
- Vậy đổi thành sáu ngàn lượng bạc trắng. Cũng không cần lời lẽ gì nhiều, xin Từ tiểu thư nói rõ ý đồ đến đây.
Lời này nói ra, Từ Bản Đức liền mở to hai mắt, quả thật là cần bạc, không cần lễ vật, trường diện này đến lễ nghi cũng không để ý nữa, nhưng y lập tức lắc đầu cười khổ, vẫn ngồi đó im lặng như trước.
- Triệu công tử ngài thật ăn ngay nói thẳng, thiếp thân có mấy chuyện muốn thương lượng với Triệu công tử. Thứ nhất, mấy trăm đinh tráng dưới trướng Triệu công tử, binh khí áo giáp phần lớn là chiến lợi phẩm, sư phụ Thạch gia trước giờ chưa từng làm quá nhiều binh giáp, hơn nữa nhân thủ không đủ cũng không làm được quá nhiều. Hiện tại có thể cầm cự được, nhưng theo chí hướng và trí tuệ của Triệu công tử, Triệu Tự Doanh nhất định phải mở rộng, nhu cầu về vũ khí cũng sẽ tăng cao, đến lúc đó chỉ sợ thầy thợ Thạch gia cũng không làm nổi.
Nghe nói thế, vẻ mặt Trần Thăng trở nên lạnh lùng, Lưu Dũng cũng nhìn trái phải, Như Huệ hơi chần chừ một thoáng rồi hạ giọng nói.
- Mấy chuyện này nghe ngóng thì có thể biết, suy nghĩ phỏng đoán cũng có thể ra.
Lúc này mới khiến mọi người buông lỏng một chút. Vừa rồi câu nói này khiến ai cũng cho rằng chuyện cơ mật bị tiết lộ, Triệu Tiến đương nhiên nghĩ thông, hắn trầm ngâm không có cử chỉ gì.
Từ Trân Trân bên kia tiếp tục nói.
- Bổn nghiệp của Từ gia là luyện thiết, chế tạo vũ khí lại càng thành thạo, Từ gia ta lấy luyện thiết làm kế mưu sinh, luôn muốn mình làm tốt hơn, chất lượng trên cả thiên hạ, Nam Bắc Trực Lệ, hai tỉnh Lỗ, Dự, thậm chí Sơn Tây và Hồ Quảng cũng đều có người dùng đồ sắt của nhà ta. Hơn nữa thợ nhà ta đông, sản lượng đương nhiên cũng nhiều, nhu cầu lớn như Triệu Tự Doanh, cũng chỉ có Từ gia ta mới có thể cung ứng. Hơn nữa cả hai đều ở Từ châu, về giá cả cũng xin công tử yên tâm, tuyệt đối công bằng.
Triệu Tự Doanh khuếch trương lên đến hai ngàn người, giáp trụ, binh khí còn có trang bị các loại, nhu cầu này đều khổng lồ, hơn nữa bên chỗ Triệu Tiến không chỉ có Triệu Tự Doanh cần.
Từ Trân Trân lại nói đến chỗ lợi ích.
- Triệu công tử, các nơi thu dụng hơn vạn lưu dân, thiết nghĩ nông cụ cũng cần gấp, đây cũng là hàng hóa buôn bán chính của Từ gia, nguyện ý cung ứng với giá phải chăng.
Triệu Tiến nhằn chằm chằm vào tấm bình phong, từ khi biết Từ Trân Trân đến giờ, Triệu Tiến vẫn là lần đầu tiên có nguyện vọng muốn nhìn thấy người thật.
Nữ nhân này suy tính quả thật toàn diện, hơn nữa còn thật sự là chỗ nào cũng nhúng tay vào. Trang bị và nông cụ, quả thật là nhu cầu cấp bách của Triệu Tiến. Lò rèn trong nhà Thạch Mãn Cường mặc dù mở rộng vài lần, nhưng đối với nhu cầu của Triệu Tiến mà nói vẫn quá nhỏ.
Sau khi nắm giữ được Hà Gia Trang liền lập tức đưa ra điều kiện hậu đãi để thu hút thợ rèn đến đây làm ăn, nhưng người đến đây vẫn không nhiều, hơn nữa người có tay nghề xuất sắc còn ít hơn, căn bản không có trợ giúp gì đối với trang bị.
May mà kích cỡ của Triệu Tự Doanh vẫn không lớn, quét sạch Hà Gia Trang, chuyển sạch Vân Sơn Tự, chiến lợi phẩm thu được không tí, giờ vẫn chưa là vấn đề gì cả.
Nhưng hiện tại thì lại khác, Triệu Tự Doanh phải khuếch trương cần có binh giáp trang bị, số lượng lớn lưu dân thu nạp vào cần nông cụ, tương lai có thể phải đạt đến số lưu dân khổng lồ đến đây cũng là cần thiết. Nhu cầu này quả là rất lớn, mỗi lần Triệu Tiến nghĩ đến đây đều rất đau đầu, Từ gia lấy than đá thiết khoáng làm nghiệp, lại gần trong gang tấc, đương nhiên cũng là một trong những phương hướng Triệu Tiến suy xét đến, nhưng đây là đại sự trọng yếu, nếu như giao vào trong tay người khác mà không bị khống chế thì không sao, tại họa ngầm cũng rất lớn, vẫn muốn tự lực cánh sinh.
Tuy nhiên trước khác nay khác, hiện tại Từ Trân Trân này chủ động đề xuất, tình hình lại phải suy xét khác đi so với lúc trước.
Triệu Tiến trầm ngâm một hồi, liền nói ra yêu cầu của mình.
- Xưởng rèn mở ở Hà Gia Trang hoặc là nơi Triệu mỗ chỉ định, các người phái người đến cũng cung ứng vật liệu, binh khí và dụng cụ sản xuất ra nếu như đủ phẩm chất, ta sẽ trả tiền đúng giá cả.
Từ Bản Đức nghe đến đây, thần sắc liền trở nên thận trọng, quay đầu về phía tấm bình phong nhỏ giọng nói hai câu, sau đó im lặng.
Không lâu sau, Từ Trân Trân phía sau tấm bình phong lại mở miệng nói.
- Tất cả tiêu phí của lò rèn đều do chỗ quý vị gánh vác, chuyện sắp xếp ăn ngủ của thợ rèn cũng do chỗ quý vị đảm đương, trước tiên liệt kê nhu cầu, thanh toán ba phần tiền công.
Lời vừa thốt ra, Triệu Tiến liền nhìn trái phải, Trần Thăng và Lưu Dũng thì không sao, Như Huệ suy nghĩ một lúc liền gật đầu đồng ý. Từ Bản Đức cũng khẩn trương, quay đầu muốn nói, vẫn chưa kịp mở miệng thì bên trong đã có giọng nói truyền ra, lập tức nhục chí quay người lại.
Triệu Tiến trả lời.
- Có thể, nơi lớn như vậy thì định làm sao? Chi tiết có cần bàn bạc thêm?
Trong tấm bình phong lại truyền ra câu trả lời điềm tĩnh.
- Vậy thì cứ y theo lời Triệu công tử nói.
Từ đầu đến đuôi, cũng chỉ có câu nói này mới giống như giọng điệu của nữ nhân. Thái độ của mấy người Triệu Tiến lại đều trở nên nghiêm túc, người con gái trẻ tuổi phía sau bình phong vẫn chưa thấy tướng mạo này, cũng không kém so với bọn họ.
Từ Trân Trân kia lại mở miệng:
- Lượng tiêu thụ đồ sắt ở bốn phương, nhưng trên đường đi đều không thuận lợi, nguyên nhân cũng đơn giản, đồ sắt có thể làm binh khí, đây là món lãi to, các nơi ven đường đều muốn kiếm chắc trong đó, khiến Từ gia rất là rắc rối. Nếu như Triệu công tử bằng lòng ra mặt, vậy thì bọn trộm cướp các nơi nhất định không dám vọng động, Từ gia cũng sẽ tiện lợi rất nhiều.
Triệu Tiến nhíu mày, song phương ngồi xuống, chính là Từ Trân Trân này không ngừng đưa ra yêu cầu đối với Triệu Tự Doanh, đi làm cái này, đi làm cái kia, cô ta dựa vào cái gì cho rằng mình có lập trường này. Triệu Tiến ho khan một tiếng muốn mở miệng nói.
Từ Trân Trân dịu dàng nói:
- Triệu công tử, súng kíp nhà ta đứng nhất bắc địa có lẽ là khoe khoang, nhưng cũng không kém nhiều lắm, hơn nữa đã làm lâu như vậy, tâm đắc rất nhiều, người khác cho dù muốn tạo ra, tìm tòi nghiên cứu cũng phải mất rất nhiều thời gian và tiền bạc. Nếu như Triệu công tử muốn bỏ thời gian công sức vào súng kíp, Từ gia nguyện ý giúp đỡ, thợ làm thuần thục cũng có thể cung cấp, tất cả đều dễ bàn.
Nghe cô gái này nói xong, Triệu Tiến cũng không chú ý đến đối phương là con gái nữa, nhíu mày trầm tư một hồi. Trần Thăng hạ giọng nói.
- Ngày hôm đó huynh phát điên vì súng kíp, phỏng chừng đã bị ả đàn bà này nhìn thấu rồi.
Như Huệ đến gần muốn nói gì đó, lại bị Triệu Tiến khoát tay ngăn lại. Triệu Tiến ngẩng đầu mở miệng nói.
- Cô muốn vận chuyển hàng đi đâu?
- Bên phía Sơn Đông Từ gia tự có thương lộ, hai nơi Hà Nam và phủ Hoài An, bị làm khó dễ rất nhiều, mong Triệu công tử hỗ trợ.
Triệu Tiến trầm giọng hỏi.
- Cô bán gì đi hai nơi này?
Phủ Hoài An là nơi làm ra muối phủ Hoài, vì để đảm bảo nhiên liệu làm muối, ở đó không cho khai hoang, cỏ lau hoang dại mọc đầy trên đất, vì cỏ hoang đất hoang quá nhiều, nên hộ dân cũng ít, nhu cầu đối với đồ sắt đương nhiên cũng ít đi, vì sao Từ gia lại đặt hai tỉnh Hoài An và Hà Nam song song nhau, Triệu Tiến quả thật cảm thấy kỳ lạ.
Lần này người trả lời lại là Từ Bản Đức, Từ Bản Đức cũng có thể nhận ra nhà mình đã chiếm thế chủ động, liền cười nói.
- Triệu công tự có điều không biết, đun muối cần nồi sắt, nhưng đun muối làm hoen gỉ nồi sắt quá ghê gớm, các nhu cầu đối với nồi sắt của các đồng muối chung quy đều rất lớn, về phần Hà Nam
Nói đến đây, Từ Bản Đức quay đầu nhìn vào bình phong, nhận được đồng thuận của người bên trong, mới tiếp tục nói.
- Kỳ thực nồi sắt cũng là sản phẩm chính, nhưng có người vận chuyện đến Sơn Tây, còn có chút đồ sắt, nhu cầu của bá tánh các phủ Hà Nam không nhỏ.
Buôn nồi sắt đến Sơn Tây? Ban đầu Triệu Tiến sửng sốt, nhưng hắn lập tức nghĩ đến Vương Tự Dương bán lừa ngựa muốn bán danh tửu Hán Tỉnh đi Sơn Tây, nhất định mục tiêu cuối cùng đều là bộ lạc Mông Cổ trên thảo nguyên.
Bộ lạc Mông Cổ cần nhiều nồi sắt như vậy để nấu cơm nấu thức ăn sao? Đồ sắt trên thảo nguyên quý báu, lại không thể bị gỉ sét, mỗi một cái nồi đều dùng rất lâu, sở dĩ nhu cầu số lượng lớn như vậy, chẳng qua là sau khi nấu chảy nồi sắt, cần đúc ra binh khí, nồi sắt chính là dùng làm việc này.
Về phần Hàm Nam, không nói rõ ràng, chỉ nói là đồ sắt, suy nghĩ một chút sẽ biết nhất định là mua bán binh khí. Hà Nam nhiều trại nhiều lũy làng nhiều cướp, bất kể nơi nào thì cường hào hay là lục lâm hảo hán cũng phải có chút binh khí mới có sức chiến đấu, binh khí sắt thép đương nhiên có chỗ tiêu thụ.
Nghĩ đến đây, Triệu Tiến lại nghĩ đến phủ Hoài An, nơi có bãi hoang nhiều như vậy, có mấy kẻ phạm pháp ẩn nấp ở đó, đây là cái gọi là "Giặc cỏ Oa", có lẽ bọn chúng đã mua binh khí của Từ gia.
Những mối làm ăn này đều không thể đưa ra ngoài sáng, nhưng nhất định là món lãi kinh người. Nếu như là lúc bình thường, Triệu Tiến đương nhiên không muốn dính dáng vào, nhưng Từ Trân Trân này quá mức khôn khéo, lấy ngay súng kíp làm lợi thế. Hơn nữa Từ Trân Trân nói rất đúng chỗ, bản thân Triệu Tiến mò mẫm mất quá nhiều thời gian, mà thợ làm việc lành nghề bên đây lại có sẵn.
Cân nhắc lợi và hại, sắc mặt Triệu Tiến trầm xuống, Từ Bản Đức ngồi bên cạnh bình phong cũng không ngừng quan sát Triệu Tiến, vị tiểu gia này là sát thần, ngàn vạn lần đừng đắc tội.