Sau khi nói xong, Triệu Tiến xoay người nói mấy câu với bọn huynh đệ, sau đó đi xuống dưới đài gỗ, đi về phía lều lớn ở sau đài gỗ. Hắn vừa đi xuống, Trần Thăng, Thạch Mãn Cường, Cát Hương và Đổng Băng Phong lần lượt đi về phía trước, điểm danh liên trưởng do mình quản hạt, đội trưởng đi theo, những người khác do Trần Thăng phân phó lớp lang, bắt đầu tiếp nhận trấn thủ toàn bộ Hà gia trang.
Như Huệ và Chu Học Trí đi đến phía trước đám khách, cười nói.
- Mời các vị ngồi, trà nước lập tức dâng lên.
Những việc này cũng có sắp xếp trước, quan khách theo dõi ở hai bên lúc này cũng biết vị trí của Như Huệ và Chu Học Trí, đều vội vàng khách sáo đáp lại, đi về phía lều lớn.
Lúc đi vào, những người quen biết, đồng hương, những người có giao tình từ trước đều đang thảo luận với nhau.
- Cứ tưởng lần này Tiến gia không giấu riêng, đến đây vẫn có thể học được chút bản lĩnh thật sự, những hôm nay xem đấy, những thứ này cũng chính là Tiến gia mới làm được, đó là những thứ người có tài lớn mới làm được.
- Sớm nói với ngươi rồi, đám người xung quanh Lâm gia, Điền gia trang ở bên này giống cái bộ dạng gì, quay về cái gì cũng không phải, bày trận thế còn được, chứ đánh nhau thì không mạnh hơn trước được bao nhiêu.
- Đó là lẽ dĩ nhiên, Từ Châu nhiều năm thế này cũng mới có một Triệu Tiến thôi.
- Ta nghe nói đó nha. Năm đó Triệu Đại đao mang vợ về nhà mẹ đẻ, trên đường tránh mưa, lúc đó người vợ ngủ say rồi, trong mộng gặp con hổ trong rừng lao đến, bị dọa tỉnh ngủ, kết cuộc sinh ra Triệu Tiến. Đợi tới khi nhìn thấy chém đầu bị huyết khí kinh động, con hổ đó cũng ra ngoài rồi.
Ai nấy cũng đều khen phải. Người nhìn thấy toàn trường hôm nay cũng đều cảm thấy thành công của Triệu Tiến chính là nhận lấy từ trời, đừng nói cái khác, chỉ riêng những quy củ gì gì đó kia đã khiến người ta cảm thấy cao thâm khó hiểu.
Cái lều đó xây rất lớn, gần trăm tân khách các nơi đến đều ngồi đủ, mà liên trưởng đội trưởng các nơi lại xếp hàng vây xung quanh. Trước cửa phòng của Triệu Tiến, xếp bảy chiếc ghế, hơn nữa còn có một cái đài thấp, những người khác ngồi ở đối diện.
Ở giữa bảy chiếc ghế là chiếc ghế thái sư lưng cao, lớn hơn một vòng so với sáu chiếc ghế khác, nhìn rất nổi bật.
Chỗ ngồi này không cần nói chính là của Triệu Tiến, Triệu Tiến cũng không có khách khí khiêm nhường gì, đi thẳng đến ngồi xuống, Trần Thăng cũng không chần chừ gì, ngồi luôn xuống chiếc ghế đầu tiên bên tay trái Triệu Tiến.
Mà Cát Hương ở bên phải kia mới đầu muốn đi sang, đi hai bước lại dừng lại, xoay đầu nhìn Thạch Mãn Cường. Bình thường Thạch Mãn Cường cứng cỏi lại chần chừ, nhìn nhìn Triệu Tiến, lại quay đầu nhìn những người khác, Đổng Băng Phong cũng chờ đợi nhìn chằm chằm. Còn có người nhìn về phía Như Huệ đang đứng ở một bên, Như Huệ lại cười khoát tay, xoay người đi tiếp đãi khách khứa. Chỉ có Lưu Dũng không nhìn cái này, ngược lại không ngừng quét mắt nhìn mọi người.
Trần Thăng đột nhiên nói một câu.
- Triệu Tiến, chỗ ngồi bên phải huynh bằng không để trống, coi như để lại cho cái tên đanh đá Vương Triệu Tĩnh kia đi.
Triệu Tiến ngẩn người ra, trên mặt phảng phất ý cười, chỉ cái ghế đó nói.
- Chỗ còn trống này coi như để dành cho Vương Triệu Tĩnh. Thạch Đầu, đệ ngồi bên cạnh Trần Thăng, Đại Hương đệ ngồi bên cạnh chỗ này, Băng Phong ngồi ở bên Thạch Đầu. Tiểu Dũng, đệ ngồi bên phải đó, thiệt thòi cho đệ rồi.
Nghe được sắp xếp của Triệu Tiến, mọi người nhìn nhau, đều gật đầu. Thạch Mãn Cường và Đổng Băng Phong đều nhanh bước về chỗ ngồi của mình, Cát Hương nhìn chằm chằm cái ghế bên cạnh Triệu Tuến, lại thở nhẹ một hơi, đi đến chỗ của mình ngồi xuống, còn Lưu Dũng chỉ cười nói “Không sao đâu đại ca”, tự mình ngồi xuống bên phải.
Nhìn thấy bên trên đã ngồi ổn định, Như Huệ cao giọng nói.
- Mời các vị khách quý ngồi xuống.
Sau khi hô xong câu này, Như Huệ và Chu Học Trí bước nhanh về phía trước, mời những nhân vật có vai vế vào chỗ ngồi đã được định trước. Sĩ thân tiếng tăm như Thái cử nhân, tất nhiên phải ngồi ở hàng đầu tiên. Mọi người ngồi ở phía sau hàng đầu tiên và hàng thứ hai đã được sắp xếp cũng hiểu rõ, tranh chấp chính là vị trí trái phải, có người điều đình cũng được sắp xếp cả rồi.
Ánh mắt mọi người cũng đều không ở chỗ này, mọi người nhìn ngôi thứ ở trên cùng trước đài thấp đó, đều nhỏ giọng bàn tán không ngừng.
Từ khi cái tên Triệu Tiến được người ta biết đến, trên đất Từ Châu dần dần có câu chuyện truyền tai nhau, đó chính là bọn huynh đệ của Triệu Tiến ngôi thứ phải thế nào. “Tiểu Bát Nghĩa” từ trước đến “Thất Kiệt” bây giờ, kẻ kia càng mạnh, kẻ này càng yếu, Triệu Tiến ngồi ghế trên đó là lẽ dĩ nhiên, chỗ ngồi của người khác là thế nào, Trần Thăng gần như là công nhận ghế thứ hai, nhưng Vương Triệu Tĩnh gia thế cao quý, bản lãnh cao siêu, cũng nên ngồi ghế thứ hai này, về phần những người khác, thì tranh luận càng nhiều.
Người bàn tán những việc này đơn thuần là có hứng thú, giống như ngôi thứ tên họ của những anh hùng trong kịch thoại truyền kỳ Thủy Hử, Tam Quốc vân vân, là để dân chúng Từ Châu sau khi tiệc rượu no say có chuyện để nói tới nói lui.
Tất cả những suy đoán bàn luận này hôm nay đều nên có một lời định ra cuối cùng, không còn cần nhắc tới chức vụ của Triệu Tự Doanh trước đó, bây giờ ngôi vị thứ bậc này rõ ràng vô cùng. Triệu Tiến ở giữa ngồi ghế đầu tiên không còn gì phải bàn nữa, bên tay trái là chỗ cao quý, chỗ đầu tiên bên tay trái hắn là của Trần Thăng chính là người đứng thứ hai. Cái ghế trống bên tay phải nghe nói giữ lại cho Vương Triệu Tĩnh, y đã được đặt sẵn cho là người đứng thứ ba. Cứ thế tính tiếp từng người một, Thạch Mãn Cường thứ tư, Cát Hương thứ năm, Đổng Băng Phong thứ sáu, Lưu Dũng thứ bảy. Cũng có người nhắc một câu, nếu là Tôn Đại Lôi có mặt, không biết có thể xếp thứ mấy, nhưng không có ai để ý.
Thứ tự không sắp xếp theo võ công cao thấp, cũng không xếp theo dòng dõi xuất thân, giống như là tính chung mấy phương diện lại, dường như rất có đạo lý.
Bên dưới nghị luận, mấy người ngồi bên trên cũng không yên ổn, Cát Hương, Thạch Mãn Cường và Đổng Băng Phong đều nhìn trái phải rồi mới định thần, Triệu Tiến, Trần Thăng và Lưu Dũng lại có bộ dạng không có cảm giác gì.
Không bao lâu, Triệu Tiến ra hiệu cho bên cạnh, lại nổi trống, toàn trường theo như thói quen trước đó yên tĩnh lại, sớm có người dâng trà lên cho mỗi một vị khách, bên tay mấy người đám Triệu Tiến cũng có trà, Triệu Tiến tùy tay cầm bát trà lên, nâng bát giống như kính rượu, mở lời nói.
- Chuyện riêng của Triệu Tự Doanh, lại làm phiền các vị mệt theo, các vị vất vả rồi!
Hắn ngồi trên ghế không đứng dậy, nhưng quan khách ngồi đó lần lượt đứng dậy đáp lễ, mồm năm miệng mười nói.
- Tiến gia khách sáo rồi!
Triệu Tiến đặt bát trà xuống, thản nhiên nói.
- Từ sau khi Triệu mỗ đến Hà Gia Trang, các vị đều nhiệt tình giúp đỡ, lần này cứu viện Từ Châu, càng tương trợ trượng nghĩa lớn lao, mấy việc gần đây không nói đi nói lại nữa. Ý tốt của các vị Triệu mỗ sẽ không quên, cũng sẽ không để các vị chịu thiệt. Mấy ngày trước mọi người đều bàn bạc rõ ràng, Triệu mỗ sẽ nói ra từng việc từng việc đã định. Nếu có vị nào đổi ý hôm nay không nói, về sau cũng đừng nói nữa.
Những người ngồi ở hàng ghế sau đều nghiêng người về phía trước, muốn nghe rõ những lời Triệu Tiến nói, khoảng cách quá xa quả thực nghe không rõ, ở đây Triệu Tiến nói không cần hét giống như bên ngoài kia.
Triệu Tiến cười nói.
- Trước tiên nói với mọi người một tin tốt, năm nay Từ Châu đại nạn như thế, đã tổn thương nguyên khí. Tri châu đại nhân quyết định báo cáo tình hình tai nạn lên trên, xin các vị quan bên trên, xin triều đình giảm miễn tiền lương ba năm cho Từ Châu chúng ta.
Mọi người đằng trước sửng sốt, những người phía sau đứng thẳng ngay dậy, mấy hàng phía sau nữa vì không nghe rõ, vội vàng đi hỏi, sau khi hỏi rõ thì không ngồi xuống được nữa.
Thấy vẻ vui mừng bất ngờ trên mặt mọi người, Triệu Tiến cười nói.
- Thấy bộ dạng mọi người giống như lương dân chiếu theo vương pháp nộp thuế, không ngờ lại cao hứng đến như vậy.
Mọi người vui mừng thì vui mừng, nhưng đều muốn nghe tiếp, đều giữ yên lặng, trong phòng vẫn lặng ngắt như tờ, đợi Triệu Tiến nói xong câu này, mọi người đều không kìm nổi, ai cũng cười to.
Một mẫu đất mười lăm thuế nhất. Chính thuế, hà quyên, thuế phụ thu, phân chia, vương pháp Đại Minh, thuế phú địa phương, chỗ lợi của nha môn và các sai dịch, mọi phương diện gọp lại vượt xa mười lăm thuế nhất này. Hoa màu làm ra của một mẫu đất này, gần như phải bị thu mất một phần ba, đây vẫn coi như là cách làm theo quy định, người làm việc vẫn có lương tâm.
Thu hoạch một phần ba này thường vẫn phải nhận một đao cắt mất lúc đổi bạc, lúc thu lương, bạc đắt lương thấp, không bán ra tiền, đợi đổi được tiền nộp lên trên, nhưng sẽ không chỉ là một phần ba nữa, có lúc làm không tốt phải dùng mất một nửa thu hoạch.
Cực cực khổ khổ một năm, lại bị lấy mất một phần ba thu hoạch, những ngày tiếp theo sẽ sống rất vất vả đây, nếu một nửa cũng không còn, lúc giáp hạt sẽ gặp phiền phức lớn, cuộc sống của nông dân sẽ trôi qua rất khổ cực.
Nhưng vào được trong lều lớn này, nhân vật có địa vị đều không cần phát sầu điều này, trong tay bọn họ nắm giữ lượng lớn đất đai không nằm trong sổ sách, căn bản không cần nộp thuế má, tất nhiên không có nỗi lo này. Còn có những người điền sản nằm trong sổ sách, nhưng trong tay có đao thương, sau lưng có chỗ dựa, các sai dịch cũng không dám đến nhà thu.
Có người ở phía dưới hỏi.
- Tiến gia, việc này có chắc chắn không? Nghe nói bây giờ trên mặt đất này miễn tiền lương rất rắc rối.
Triệu Tiến cười trả lời.
- Xin các vị cứ yên tâm, bên phía Đồng tri châu chỉ là gửi công văn đi, bên chỗ Vọng Sơn tiên sinh sẽ viết thư khuyên các vị quan có quen biết. Lưu dân của Sơn Đông đến Từ Châu chúng ta gặp tai kiếp, không có lý nào chỉ có Sơn Đông được cứu tế, chúng ta chẳng có cái gì cả.
Vừa nghe cha của Vương Triệu Tĩnh là Vương Hữu Sơn ra mặt, hoài nghi của mọi người đều bay biến hết. Các nơi gặp thiên tai, triều đình cứu tế luôn luôn chậm trễ, số lượng cũng không đủ, phải dựa vào sĩ thân bách tính tự mình làm việc vất vả, việc duy nhất làm được cũng chỉ là miễn trừ tiền lương, giảm gánh nặng cho các nơi.
Tiến sĩ làm Tri châu đều là không có chút tiền đồ nào, không có ai nể mặt, nhưng Vương Hữu Sơn đó là xuất thân quyền quý ở kinh thành, một bức thư gửi đi, người nể mặt sẽ không ít, việc này thành sẽ rất lớn đây.
Đợi mọi người bên dưới tiêu hóa cái tin tức này chút ít rồi, Triệu Tiến thu lại nụ cười nói.
- Mấy ngày trước bàn bạc, ngoài việc thuế má quan phủ, bên chỗ ta cần thu một phần, lao dịch do bên chỗ ta lo liệu, bây giờ đã phải miễn tiền lương, lúc ấy những thứ đã nói phải sửa chút. Nếu là ba năm miễn trừ, thế thì năm đầu tiên ta muốn ba phần, năm thứ hai và thứ ba đều là hai phần, lao dịch chỗ này vẫn do bên chỗ ta đảm nhiệm.
Mọi người trên chỗ ngồi đều yên lặng lại, lập tức ồ lên, bọn họ cũng không dám làm càn trước mặt Triệu Tiến, chỉ có thể trao đổi ánh mắt với nhau, nhỏ giọng bàn tán.
Đến cuối cùng vẫn là Thái cử nhân ngồi hàng đầu tiên đứng dậy, y cười nói.
- Triệu công tử, ngày đó đã thống nhất quy định, triều đình miễn trừ tiền lương và cái quy củ này không can hệ gì, một phần này của Triệu công tử mọi người cũng vẫn là...
Triệu Tiến thản nhiên nói.
- Triệu mỗ thay các vị ngăn chặn rất nhiều chuyện, nhưng không nói ra, nên mọi người cảm thấy không dính dáng tới mình. Hôm qua có người đến tìm Triệu mỗ, mời Triệu mỗ ôm việc lương sai, thuế má thu lên Triệu mỗ có thể lấy một nửa, tính toán ra thì chính là một phần rưỡi hoặc là hai phần.