Lại đi tiếp khoảng nữa canh giờ là tới trấn Tân An rồi. Gia đinh của Hoàng Thủ Bị cũng đến lúc phải quay trở lại. Đúng lúc này, có một tên ăn mặc giống như gia đinh từ hướng Bi Châu phi nước đại tới. Chưa tới trước mặt đã được nhận ra, cũng là gia đinh của Hoàng Thủ Bị.
Tên gia đinh này nói năng rất thận trọng.
- Tiến gia phải nhanh lên một chút, Phùng gia tụ tập năm chỗ, có cướp đường, có cả đoàn luyện trong thôn trang, còn có cả đội ngũ buôn muối, nói là phải đuổi kịp Tiến gia. Lão gia nhà tiểu nhân sai tiểu nhân tới để báo tin, còn nói phải đưa các huynh đệ quay lại, mong Tiến gia thứ lỗi.
Triệu Tiến gật đầu cười nói.
- Có gì mà thứ lỗi. Ta nợ lão gia nhà ngươi một ân tình lớn. Các ngươi đi nhanh đi.
Thủ Bị Hoàng Mãnh có thể làm được tới mức này, có thể coi là tuyệt vời rồi. Triệu Tiến đương nhiên không so đo từng ly từng tý. Vị gia đinh kia ở trên ngựa ôm quyền. Lưu Dũng nhét cho mười nén bạc. Mấy người gia đinh này đều là thúc ngựa quay lại.
Lời nói của gia đinh mọi người đều nghe thấy, người nào cũng vẻ mặt thận trọng. Dẫn theo nữ nhân và trẻ con, dù có chạy nhanh thế nào cũng sẽ không quá nhanh. Muốn đuổi theo chắc chắn là đuổi được, chẳng phải bất ngờ tập kích hay đánh lén, chỉ thuần túy cưỡi ngựa giao chiến. Triệu Tự Doanh quả thực chẳng có ưu thế gì. Vùng đất giữa Bi Châu và Từ Châu bằng phẳng, đối phương cũng sẽ không xuống ngựa tác chiến.
Triệu Tiến hạ lệnh.
- Nhanh nữa lên
Bước chân của đội nhân mã tăng thêm lên.
Cả đoàn nhanh thêm, Trần Thăng ra hiệu cho Triệu Tiến, hai người kìm ngựa tụt lại phía sau. Vẻ mặt Trần Thăng trầm trọng nói.
- Đám nữ nhân và trẻ con kia chính là gánh nặng. Để cho bọn họ tìm một nơi trốn tránh, chúng ta đi trước.
Triệu Tiến nghiêm túc nó.:
- Bây giờ còn cách Từ Châu quá xa, phía sau lại có người để ý, đợi một chút đã.
Xem ra Trần Thăng còn muốn nói nữa, Triệu Tiến lạnh lùng nói.
- Chúng ta không phải là cứu đám nữ nhân và trẻ con này. Chuyện này chúng ta làm để cho kẻ dưới nhìn vào. Không có hành sự hào hiệp trượng nghĩa, lòng người và sĩ khí sẽ tan biến. Chúng ta đi trước, qua trấn Tân An, nửa đêm có lẽ tới được Song Câu, sau đó dễ dàng tiến vào Từ Châu rồi.
Triệu Tiến và Trần Thăng thúc ngựa đuổi theo đoàn người, quay đầu nhìn lại, mặt trời đã sắp lặn rồi.
Hà Gia Trang lúc này còn hết sức náo nhiệt. Tửu phường bên đó vẫn xếp đầy xe ngựa lấy hàng. Tháng chạp và tháng giêng túi tiền của mọi người cũng rộng rãi một chút. Cho dù có khó khăn thế nào, cũng luôn muốn ăn một cái tết vui vẻ. Cá thịt khỏi phải nói đến, rượu ngon cũng không được thiếu. Huống hồ là danh tiếng danh tửu Hán Tỉnh này đã lan truyền ra ngoài. Những nơi lân cận như mấy nơi Sơn Đông, Hà Nam, phủ Phượng Dương, Phủ Hoài An người uống rượu này cũng không ít.
Mua rượu chuyển về, nhân dịp tháng chạp, tháng giêng bán giá cao, mọi người đều là có dự định này. Thương nhân trục lợi, cũng chẳng quan tâm tới tết. Hàng ngày đều có người ở trước cửa tửu phường xếp hàng lấy hàng. Ngay cả việc làm ăn của những cửa hàng cho gửi xe ngựa cũng phát đạt lên rất nhiều.
Hà Gia Trang bây giờ là hai vùng đất. Doanh trại Triệu Tự Doanh là một nơi, tửu phường và chợ là một nơi, không gây trở ngại cho nhau.
Có hai thương khách rất lạ lẫm trọ ở cửa hàng để xe ngựa. Hai người này không không mang theo tùy tùng hay xe ngựa gì cả, nhưng lại trọ ở căn phòng riêng giá cả cao nhất. Hơn nữa bọn họ tới bên này cũng không phải để mua rượu, cũng không phải để mở cửa hàng ở gần chợ. Hàng ngày đều là đi đi lại lại khắp nơi, tên ghi vào sổ ở quầy là Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu An.
Hai vị Cẩm Y Vệ này tới nơi này, nhìn thấy thương khách đông đúc, vô cùng náo nhiệt, không hề có vẻ lạnh lẽo của thời điểm năm hết tết đến. Điều này làm cho Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu An khá là vui thích. Chỉ cần người đông, hai bọn họ sẽ không có người để ý tới.
Nhưng khắp nơi trong Hà Gia Trang đều hết sức cảnh giác. Nơi đây đã không có mấy hộ gia đình trú ngụ. Các nơi đều có dính dáng đến Triệu Tiến. Hai bọn họ vừa tới, liền lập tức được báo lên.
Khiến cho chưởng quầy quán trọ chấn động chính là, chuyện này không ngờ là tam gia Vương Triệu Tĩnh đích thân tới hỏi, hơn nữa nghe nói Tiểu Lôi gia đi chủ trì Khổng Gia Trang bên kia cũng đã quay về.
Chưởng quầy thật ra đã làm ở bên này từ rất sớm. Vì là nguồn gốc trong sạch, lại có người bảo đảm, cho nên vẫn cứ giữ lại bên này, làm chưởng quầy nhà trọ chừng ấy năm, tất nhiên là được tôi luyện đầy mình bản lĩnh nhìn người. Lúc hầu hạ khách vẫn là ân cần nhiệt tình, nhưng có đôi lúc cử chỉ rất là lén lút, thậm chí còn ra vào phòng khách.
Lúc đó chưởng quầy này còn tưởng rằng làm việc chân tay không sạch sẽ, đi tìm chủ tiệm hiện giờ là Lưu Dũng, nhận được lời đáp lại là không cần phải bận tâm, sẽ không mất cái gì đâu. Lúc đó vị chưởng quầy này liền sợ vã mồ hôi khắp người, muốn từ chối không làm, lại bị cứng rắn giữ lại. Rốt cuộc mở khách điếm cũng cần phải có người biết việc hay làm, hiểu công việc tới trông nom, tiền công thật ra tăng gấp đôi, cuối năm tiền thưởng cũng tăng thêm.
Từ đó về sau, chưởng quầy cũng hiểu được chút sự tình, nên làm như thế nào liền làm thế đó, lúc nên cẩu thả thì cẩu thả cho qua.
Chưởng quầy nghe theo dặn dò, chỉ làm theo những gì mình phải làm, việc khác dĩ nhiên có người lo liệu, gã biết rõ hai bên chỗ ở của hai vị kia đều có người Triệu Tự Doanh ở, mấy căn phòng riêng quán trọ khác bản thân còn có bố trí, nếu muốn giám thị người bên trong nói cái gì đều không qua khỏi lỗ tai người bên ngoài.
Những chuyện nhỏ nhặt này người bên ngoài không để mắt tới được. Bọn thương khách qua lại mua rượu cả ngày uống rượu tìm niềm vui, hứng trí bừng bừng, mà chưởng quầy lại càng lúc càng căng thẳng, chỉ riêng là hôm nay Vương tam gia cũng tới rồi, hơn nữa ăn vận như tiểu nhị, trên mặt còn bôi cho đen, bước đi chỉ cúi đầu, sự tình khẳng định không hề nhỏ.
Sau khi trời tối một canh giờ, bọn khách thương đều trở về phòng của mình, quy củ Hà Gia Trang nhiều, trái một điều thì phải bị tội, tất cả tới nơi này mua rượu kiếm tiền, ai cũng sẽ không bạc đãi với ngân lượng, phiền phức thì cũng có phiền phức, tất cả đều phải vâng theo.
Căn phòng riêng hai người kia trú ngụ bên cạnh có một phòng củi, bên dưới phòng củi kia có một hầm ngầm, hầm ngầm đó thông với một nơi trạch viện sát vách, ở nơi đó nghe lén không ai biết được. Vương Triệu Tĩnh ở trong phòng củi cởi giầy, xỏ vào chiếc túi vải bông, như vậy trong lúc đi lại sẽ không phát ra tiếng động.
Một bộ ngón nghề này là lão giang hồ bên trong thành dạy cho, đều là chiêu trò trong hắc điếm, thời điểm trùng tu sửa chữa căn nhà trọ này, rất nhiều thiết lập bố trí của hắc điếm đều được dùng tới.
Tay chân Vương Triệu Tĩnh nhẹ nhàng đi sang, nhìn thấy Lôi Tài đang đứng ở trên giá gỗ lắng nghe, y vỗ nhẹ một cái, Lôi Tài gật đầu, y lúc này mới bò lên.
Ven rìa đồ đạc trong phòng khách có khe hở rất kín đáo, thuận theo những khe hở đó liền nhìn thấy được bên ngoài, cũng nghe được rất rõ ràng.