Binh sĩ, tào đinh lo chuyện vận chuyển trên Vận Hà có khá nhiều người là tín đồ của Văn Hương Giáo, phần lớn có cửa tiệm buôn bán danh tửu Hán Tỉnh, dĩ nhiên phải tới lui mật thiết với Triệu Tiến. Theo lý mà nói hai bên đáng lẽ phải không đội trời chung vì núi thây biển máu dưới thành Từ Châu, nhưng ở trấn Ngung Đầu, Bi Châu này, thân tình là càng lúc càng tốt, cái gì cũng đều giả dối, chỉ có bạc mới là thật.
Văn Hương Giáo ở đây phát tài nhờ Triệu Tiến, tất nhiên tràn đầy thiện ý, đến vị Hội chủ Trịnh Toàn ở Từ Châu cũng được kính trọng vô cùng, khiến cho tai mắt của Triệu Tiến khuếch trương đến nơi này. Chính là nhờ có mối dây này, Triệu Tiến mới thanh toán được dần dần lực lượng của Phùng gia ở Bi Châu, khiến đám trộm cướp, thổ hào võ phu đó không còn chỗ để ẩn nấp.
Tuy nhiên, tất cả những chuyện này cũng chỉ giới hạn ở Bi Châu mà thôi, giáo chúng Văn Hương giáo ở những nơi khác không nhận được chỗ tốt gì, chịu trói buộc của tổng đà, coi Từ Châu như kẻ thù.
Cùng với việc Triệu Tự Doanh nắm Từ Châu trong tay ngày càng nghiêm mật, ngày càng có nhiều thân sĩ cường hào hướng về Triệu Tiến, mà Triệu Tiến nắm Văn Hương Giáo Từ Châu trong tay cũng ngày càng toàn diện.
- Triệu Tiến kia là một con yêu long, tám trăm năm trước bị Phật tổ Di Lặc đè dưới bát Tử Kim nặng vạn cân. Hai mươi năm trước lúc Hoàng Mi tăng dâng hương làm đổ bát Tử Kim, thả con yêu long này ra, con yêu long này mới gây sóng gió trong địa phận Từ Châu. Mọi người ngẫm nghĩ lại xem, từ lúc nghe thấy cái tên này, có bao nhiêu người đã bỏ mạng rồi?
Trong một trạch viện trong thành Từ Châu, mấy mươi bá tánh tụ tập trong sân, nghe một hán tử giảng đạo.
- Hiện tại con yêu long này đã khiến cho thiên nộ dân oán, sớm muộn gì cũng sẽ bị Phật Tổ và Lão Mẫu thu phục, mọi người đi theo ta sớm một chút, thì sẽ sớm có một phần công đức.
Nói đến nước bọt tung bay, cửa sân đóng chặt vang lên tiếng “bộp bộp”. Gã đàn ông nọ giật bắn cả người, nơi giảng kinh thuyết pháp là bí mật nhất, bên ngoài còn có người canh gác, sao còn có người đến đập cửa.
Bên ngoài có giọng nói thô kệch hét to.
- Giữa ban ngày ban mặt đóng cửa làm cái gì, mau mở cửa ra.
Không đợi gã hán tử giảng kinh thuyết pháp kia cử động, mấy bá tánh nghe thuyết pháp đã chạy ra mở cửa. Gã hán tử kia quá sợ hãi, cũng không màn khiển trách, quay đầu chạy về một hướng khác. Hễ mỗi lần Văn Hương Giáo thuyết pháp thắp hương, bao giờ cũng tính kỹ càng trước đường lui, một khi có gió thổi cỏ lay, thì sẽ lập tức chạy theo con đường lui đó.
Nhưng gã hán tử này vừa chạy được mấy bước thì dừng lại, gã phát hiện mười mấy bá tánh nghe thuyết giáo đã chặn ở cửa ra.
Gã hán tử tức giận mắng chửi.
- Các ngươi làm sao vậy, là muốn bị sét đánh lửa thiêu, đời đời không được trở mình hay sao?
Mười mấy bá tánh kia rất e dè sợ hãi, nhưng lại không có một ai tránh đường.
Cửa lớn đã mở ra, năm tên sai dịch cầm côn gỗ xích sắt xông thẳng vào, hét to.
- Yêu nhân tà giáo còn không bó tay chịu trói.
Bất kỳ ai cũng không muốn bó tay chịu trói, nhưng gã hán tử này là người giảng kinh thuyết pháp, công phu mồm mép cực tốt, trong lúc gấp gáp đánh không được mà chạy cũng không xong, bị một gậy đập lên vai, ngã lăn xuống đất. Mấy sai dịch liền tiến lên trói gô lại kéo ra ngoài.
Đám sai dịch vừa đi, lập tức liền có người đóng cửa lại, vừa rồi còn có một người trong đám bá tánh hét to rằng.
- Ngày mai vẫn ở đây, mỗi người hai cân lương thực, ai không cần thì đổi thành tiền đồng, đều là Vĩnh Lạc thông bảo thượng hạng.
Đám bá tánh vừa rồi ngơ ngơ ngác ngác nghe nói vậy trên mặt đều nở một nụ cười, phúc báo đời sau, Chân Không gia hương, những thứ đó không hơn lương thực và tiền đồng này. Không phải là Hương chủ bản địa, mà báo lên thì được chỗ tốt, không báo thì cả nhà bị bắt vào tù, tróc một lớp da cũng chưa chắc đi ra được.
Tuy nhiên mọi người cũng cảm thấy buồn bực, ai cũng tin vào giáo phái nhiều năm như vậy, các Hương chủ thống lĩnh, cũng đều là hương thân quen đường thuộc lối nơi đây, sao bên ngoài còn phái nhiều người đến đây như vậy.
Dù sao hai bên cũng là kẻ thù, vì mối làm ăn rượu trắng vận lương đều chỉ ở trong một vùng đất nhất định, còn thế lực chủ chốt của Văn Hương Giáo vẫn muốn thâm nhập vào Từ Châu, vì danh tửu Hán Tỉnh, vì Triệu Tự Doanh, vì rất nhiều lưu dân ở Từ Châu nữa, nơi này đối với Văn Hương Giáo mà nói có giá trị rất lớn, bọn họ không chịu buông tha.
Lúc này trên giang hồ đều biết Triệu Tự Doanh xung đột với Phùng gia, trong mắt những người bên ngoài, nhất định bên trong sẽ có lung lay, có rất nhiều chỗ trống có lẽ len lỏi vào được.
Nhưng khi đến đây mới phát hiện không ổn, muốn đi đã không còn đi được, người bị đưa đến đại lao, có cùng đãi ngộ với thám tử Phùng gia, khai ra được đồng bọn thì còn có con đường sống, bằng không thì cũng chỉ sẽ chết bất đắc kỳ tử trong ngục mà thôi.
Làm kẻ địch của Phùng gia, chiếm đóng phủ Hoài An, còn khuấy đảo Văn Hương giáo, người ngoài nhìn vào, đâu đâu cũng hỗn loạn, nhất định không tài nào lo xuể, nhưng thật sự ra lại không phiền toái như vậy. Văn Hương Giáo trong thành ngoài thành, chính là nhờ trưởng bối của Triệu Tiến và đám huynh đệ xử trí. Nói khó nghe một chút, bọn họ đều là lão đại đất này, các địa phương thuộc vùng này đều phải nể mặt, thêm vào thực lực của Triệu Tự Doanh, làm việc thật sự rất tiện lợi.
Văn Hương Giáo không ngừng phái người đến thâm nhập, người phái đến đều bị thanh trừ từng người một, sau đó mượn cơ hội này, khống chế của Triệu Tự Doanh đối với Văn Hương Giáo Từ Châu ngược lại càng tăng mạnh.
Muối lậu từ Hoài An tiến vào phủ Phượng Dương, con đường thông thuận gần nhất chính là quan đạo ở huyện Tuy Ninh. Đây chính là nguyên nhân vì sao huyện Tuy Ninh tương đối hẻo lánh, nhưng Phùng gia lại phải đặt Lại gia ở đây. Một mặt liên thủ được với đội buôn muối nhà mình, mặt khác chặn ngang đường đội ngũ buôn muối lậu của những nơi khác.
Sau khi thôn trang của Lại gia bị người Từ Châu công hạ, chiếu theo ước định lúc trước, ở đây đã có hơn một trăm năm mươi người trông chừng. Việc bọn họ phải làm rất đơn giản, là chặn đứng những đội buôn muối của Phùng gia đi qua nơi này, mặt khác thu tiền mãi lộ những người đi qua con đường này.
Ngồi một chỗ kiếm tiền, khoan khoái so với kiếm ăn ở đất Từ Châu, hay là đi đánh nhau đến chết đi sống lại nhiều.
Giá muối tháng giêng tháng hai cao, Phùng gia lẽ dĩ nhiên có đội buôn muối chở xe lớn đi qua, vốn dĩ nơi đây đều thông suốt, nhưng lần này bị chặn cứng lại trên quan đạo.
So với đội buôn muối đi sang Từ Châu, quản sự của đội ngũ này của Phùng gia khôn khéo hơn nhiều, vừa thấy bị bao vậy lập tức cầu xin tha thứ, còn nói cái gì mà lần này chỉ đi buôn một lần, nếu như chỉ thu tiền theo lệ thường thì sẽ có chỗ tốt lâu dài.
Đám người Từ Châu này đều là người nghèo rớt mồng tơi, bị tay quản sự này khua môi múa mép, lập tức cảm thấy có lý, cho dù giữ lại xe muối, mình cũng không bán được giá cao, nếu năng nhặt chặt bị, mỗi lần quá cảnh đều thu một khoản, mấy tháng một năm thu được sẽ hậu hĩnh như số này nhiều.