Lưu Dũng đã gọi người ở bên ngoài tới, dặn dò thu xếp chỗ ăn ngủ cho Tôn Đại Lôi. Y vừa được dẫn ra khỏi sân, Cát Hương đã cười nói.
- Vừa mới rồi nhìn như muốn khóc tới nơi. Đoán chừng không ngờ rằng nơi này sẽ như vậy.
Triệu Tiến nghiêm nghị nói một câu.
- Phải chăm chỉ dạy dỗ nó, nếu không thật có lỗi với Đại Lôi.
Ngay sau đó lại nói.
- Cần đưa người của các nhà tới đây, tuổi tác không lớn, đều cho ở cùng một chỗ. Bọn họ thật cũng không cách nào cùng huấn luyện với các đội các liên khác. Đi theo không kịp còn phải chịu khổ.
Thời điểm đội học đinh đang chỉnh biên vỏn vẹn chỉ là cái danh sách, vẫn luôn không có thi hành, con cháu các nơi đưa tới, hợp với chuẩn mực dĩ nhiên được biên thẳng vào Triệu Tự Doanh, nhưng vẫn còn một số đứa nhóc choai choai, vẫn cho biên thành một đại đội hai trăm người đi theo huấn luyện, xem như là sắp xếp tạm thời.
Sau khi chỉnh biên, huấn luyện của Triệu Tự Doanh đi vào nề nếp, nhưng sự vụ phức tạp, một số tiểu tiết, việc nhỏ cũng chằng màn tới. Đội học đinh này chính là một cái trong đó. Đội học đinh thành lập vốn dĩ chính là để lung lạc thân sĩ và cường hào, cho con cháu không hợp chuẩn mực của Triệu Tự Doanh của bọn họ một cơ hội. Triệu Tiến cũng không có phí tâm sức quá nhiều chuyện đó, nhưng hiện giờ đệ đệ của Tôn Đại Lôi lại đây, lại khiến cho Triệu Tiến phải nghiêm túc đối đãi.
Nhưng chuyện này vẫn là tính toán vạch ra từ trước, trước mắt sự tình khẩn cấp nhất của Triệu Tiến là chuyện khác.
Việc lớn cần làm của cả Triệu Tự Doanh, Triệu Tiến đã quen triệu tập mọi người thương lượng, mặc dù đa số đều là do hắn vạch kế sách, ra quyết định, nhưng Triệu Tiến vẫn sẽ bảo tất cả tham dự.
Tuy nhiên, trước khi thu xếp chuyện lớn cần làm, chính là huấn luyện đối với các liên các đoàn của Triệu Tự Doanh. Muốn nắm giữ chặt chẽ gia đinh, ngoại trừ để cho bọn họ ăn no mặc ấm không có ưu lo buồn phiền, mặt khác là phải đích thân huấn luyện, xây đắp thân tình, quen biết lẫn nhau thật vững chắc.
Đội Thân Vệ mặc dù chỉ có bốn liên, nhưng mỗi lần Triệu Tiến đốc thúc huấn luyện chính là phái hai đoàn cử ra hai liên, các liên thay phiên nhau, do đích thân Triệu Tiến dẫn đi huấn luyện. Huấn luyện của đội nhân mã và đội cung tiễn cũng là do chính Triệu Tiến tới đốc thúc, như vậy bảo đảm mọi người trong đội ngũ đều gặp được mặt, sẽ không tách rời với nhau.
Bao gồm cả chiêu mộ và huấn luyện đội Nội Vệ, cũng đều là do Triệu Tiến và Lưu Dũng làm song song nhau, sẽ không có lười biếng nhàn hạ gì.
Huấn luyện buổi chiều kéo dài nửa canh giờ, mùa đông trời tối rất sớm, thời điểm giải tán trời đã tối đen rồi. Có gia đinh nhỏ giọng bàn tán.
- Nhìn bên phía Chu tham tướng, cho dù những gia đinh thân vệ trong thành kia cũng không phải hằng ngày luyện tập. Chúng ta đây luyện từ sáng tới tối mịt, cũng quá cực khổ rồi.
Lời oán giận này bị liên trưởng nghe được, trước hỏi liền mấy vấn đề.
- Ở nơi này ngươi ăn no không? Mặc ấm không? Có người ức hiếp ngươi không? Ngươi nếu như xảy ra chuyện gì, có cần lo lắng trong nhà không?
Vị gia đinh này trả lời lưu loát nhanh gọn.
- Được ăn no. Rất ấm áp. Không ai ức hiếp. Không cần lo lắng.
Sau đó chạy khắp giáo trường mười vòng, sau đó toàn bộ việc quét tước một tháng đều về tay gã.
Lúc bọn gia đinh ăn cơm, Triệu Tiến và bọn huynh đệ cũng đang như sói nhai hổ nuốt, bọn họ có phòng ăn riêng biệt, sông món ăn cũng không nói tới ngon lạ gì, chẳng hạn như nói tối nay ăn mì, thịt dê.
Vào buổi huấn luyện xế chiều, hắn đã vạch sẵn kế sách. Sau khi ăn xong, Triệu Tiến bắt đầu ra lệnh.
- Chu tiên sinh lo liệu xong sự tình bên này, sau đó đi tiệm buôn Tôn gia ở trấn Ngung Đầu. Thu lương thực, thu gỗ, còn phải đặt xong xe ngựa, tránh cho tới lúc đó triệu tập không đủ.
Chu Học Trí vâng dạ rồi, Triệu Tiến lại chuyển sang Như Huệ nói.
- Từ trong thôn trang các nơi của Vân Sơn Tự điều động quản sự và cầm đầu thôn trang giỏi việc. Ta muốn dùng bọn họ tới dẫn dắt lưu dân. Chia trăm hộ lưu dân thành một đội, mỗi đội đều phải sắp xếp người Vân Sơn Tự tới trông coi.
Như Huệ sửng sốt, trầm ngâm nói.
- Đông chủ, bên phía Vân Sơn Tự có đáng tin cậy hay không?
Chính mình là kẻ xuất thân Vân Sơn Tự, Như Huệ hỏi câu này thật sự có chút lạ lùng, song chính bởi vì y hỏi như vậy, mới có vẻ không có lòng dạ riêng.
Triệu Tiến trả lời rất nhanh gọn.
- Không đáng tin. Bọn quản sự và kẻ đứng đầu thôn trang đó chỉ là sợ chúng ta, cũng không có xem chúng ta thành người một nhà.
Như Huệ lại sửng sốt, ngay sau đó bật cười rất vui vẻ. Triệu Tiến nói như vậy đúng thật là không khách khí rồi.
Triệu Tiến nhanh chóng nói tiếp.
- Thà rằng dùng số quản sự không yên lòng đó cũng không được để cho bọn lưu dân tự mình tụ lại cùng nhau. Cái này nhất định phải nắm chặt để làm. Lưu dân chúng ta tụ lại đều phải tới từ phủ huyện khác nhau. Hiện giờ sợ hãi mới vừa trôi qua, vẫn còn như nắm cát rời. Song qua thêm mấy tháng nữa, bọn chúng đã hẳn ôm đồm lấy nhau, còn có kẻ có lòng dạ muốn chạy trốn cũng nổi lên.
Như Huệ và những người khác gật đầu, Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát lại nói.
- Thù lao nên cấp phải cấp cho. Trịnh Toàn bên kia có chút tâm đắc với chuyện lung lạc khống chế bá tánh, dùng được thì dùng hết đi. Sắp tới ta sẽ điều Lôi Tài trở về. Lúc dùng Trịnh Toàn bên kia, ngươi nhớ phải bàn bạc với Lôi Tài.
Nghe được cái này, tất cả đều cả kinh, Trịnh Toàn là Hội chủ Từ Châu của Văn Hương Giáo, mặc dù hiện giờ đã nghe lệnh của Triệu Tự Doanh, nhưng đó dù sao cũng là Văn Hương Giáo, tà giáo không đội trời chung với Triệu Tự Doanh.
Hơn nữa Lôi Tài bây giờ đang chủ trì cục diện ở Khổng Gia Trang, điều trở về làm cái gì, sự tình đội Nội Vệ há chẳng phải tìm Lưu Dũng dễ dàng hơn nhiều sao.
Triệu Tiến nhìn ra được vẻ nghi hoặc của mọi người, mở miệng giải thích.
- Trịnh Toàn bên kia quả thật không khiến cho người ta yên lòng. Nhưng hiện giờ việc cấp bách nhất chính là khống chế lưu dân. Trịnh Toàn bên đó muốn làm cái gì không cần lo lắng. Chỉ cần chúng ta theo dõi sát sao. Một khi có dị động, mê hoặc gì, giết đi là được.
Triệu Tiến tiếp tục nói.
- Tào tiên sinh và Triệu Tĩnh chọn lựa ra hai ngàn hộ trong đám lưu dân các nơi, nhất định phải là nam nữ tráng niên đã thành gia, nhất định phải chưa có con cái gì. Hai ngàn hộ này không được tới từ cùng một nơi, Sơn Đông và Phượng Dương đều phải có, châu huyện gì cũng phải trộn lẫn vào.
Như Huệ nói có chút khó khăn.
- Đông chủ, hai ngàn hộ nam nữ tráng niên kia chưa chắc gom góp ra đủ. Kẻ nào chịu đựng được tới lúc này, thân mình gần như không chống đỡ nổi. Già yếu trẻ con, phụ nữa đều chẳng khác gì nhau, đa số đều là nhà tan người tán, lẻ loi một mình nhiều lắm.
Chạy nạn trốn tai kiếp, cầu sống tìm thức ăn, muốn trang đoạt phải đi xa phải chịu cực khổ, kẻ sống sót đều là người cường tráng cứng cỏi nhất đấy. Trong những người này nhiều nhất là nam tử thanh niên và nữ tử, bà mẹ có con còn khỏe mạnh. Người nhà bọn họ phần nhiều chống đỡ không nổi tới khi Từ Châu thu nhận giúp đỡ.