Nhưng lời này là chính Triệu Tiến nói ra khỏi miệng, đó lại hoàn toàn không giống nữa rồi.
Triệu Tiến nói lời giữ lời, đây là cả Từ Châu đều biết rõ. Thế lực Triệu Tự Doanh dũng mãnh gan dạ siêu quần, cái này cũng được cả Từ Châu thừa nhận. Người như thế lên tiếng, vậy thì đáng phải nghe theo.
Nghe thấy những sự tình này quần hào Từ Châu đều là lòng tràn đầy lửa nóng, ngay cả đón năm mới cũng không bằng lòng ở nhà, vội vội vàng vàng chạy sang đây nghe ngóng, vừa tới mới biết mình quyết định không sai, nhiều người thế này còn tới sớm hơn mình.
Lời người nói trước nhất kia và Khương Mộc Đầu này đều khiến cho lòng dạ tất cả mọi người bắt đầu dâng trào. Bên ấy nói xong, nhìn Triệu Tiến vẫn ngồi ngay ngắn như trước, lại có người đứng dậy cất giọng kể lể, câu chuyện cũng chẳng có gì khác biệt, chẳng qua là tháng ngày cầm đao cực khổ ở Từ Châu, muốn Tiến gia dẫn dắt ra ngoài.
Sở dĩ vừa mới rồi có người nhìn về hướng Khương Mộc Đầu là bởi vì Như Huệ bước vào phòng. Lúc này đã sắp giữa trưa, xem ra Như Huệ này cũng là cổng thành vừa mới mở đã chạy tới bên này, trên mặt bị phủ một tầng đỏ bừng.
Như Huệ cười nói.
- Đông chủ, đoạn đường này đáng bình an không?
Triệu Tiến cười khẽ gật đầu, lại đánh tiếng chào hỏi với Chu Học Trí ở phía khác, thuận miệng nói.
- Sao không ở trong thành nhiều thêm mấy ngày?
Như Huệ như cười như không hỏi.
- Hà Gia Trang còn có việc cơ mật sao? Thuộc hạ đây phải quay về sao?
Chu Học Trí bên này ho khan mấy tiếng, sắc mặt có chút lúng túng.
Không cần tâm tư thông minh lanh lợi, cũng nghe ra được vẻ bất mãn trong lời nói Như Huệ. Thân là người có địa vị giống như tổng quản chủ mưu, mười mấy ngày nay gần như bị ngăn cách ở ngoài, người thế nào cũng sẽ có tức giận.
Vương Triệu Tĩnh và Trần Thăng ở bên cạnh cũng nghe ra được, hai người chỉ làm như không nghe thấy. Triệu Tiến thản nhiên nói.
- Có một số việc không biết thì tốt hơn.
Nói xong câu này, Triệu Tiến đứng dậy khỏi ghế. Hắn vừa đứng dậy, từ trong ra ngoài lập tức nhất tề yên ắng, giọng nói người khác có to hơn nữa kết cuộc như thế nào cũng phải nhìn thái độ Triệu Tiến.
Triệu Tiến hét lớn nói.
- Mọi người nói oang oang nửa ngày, còn không bằng đem lời này đi làm. Bên cạnh Từ Châu có một miếng thịt béo lớn, đó chính là, phủ Hoài An. Hàng hóa nam bắc đi ngang qua địa phận Vận Hà trấn Ngung Đầu của Bi Châu. Hải Châu bên này làm ra muối phủ Hoài, muối lậu chính là ngân lượng trắng ngần. Chúng ta nuốt được phủ Hoài An, vậy thì tất cả mọi người ăn dùng không hết rồi.
Lúc hắn nói chuyện trong đại sảnh đồng loạt yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng pháo nổ của thôn trang lân cận, mọi người thật là ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, sợ rằng nghe sót một chữ trong lời Triệu Tiến đang nói.
Nói xong hết một lời, mọi người đều phải cười vang. Phủ Phượng Dương quả thật không có chỗ tốt để xuống tay. Chỗ họa lớn, họa nhỏ không dứt, bá tánh năm này sang năm khác chạy nạn, năm nay lại còn nuốt hết đất đai, làm việc khốn khiếp lừa dối lưu dân, đi còn có lợi lộc gì, chạm phải cường hào trên đất ấy hoặc giả những lão đại Phượng Dương kia lại càng chịu không nổi.
Ngược lại, khắp chốn phủ Hoài An giống như ngân lượng chảy tràn ra đất. Cửa sông Thanh Giang chốn phồn hoa nơi giữa thiên hạ bậc ấy không cần nhắc tới, trấn Ngung Đầu kia cũng là giàu nứt khố đổ vách, không ít muối lậu, đường muối cũng phải từ Bi Châu đi qua địa phận Từ Châu, hai cái này thì không biết có bao nhiêu lợi lộc, ánh mắt mọi người rất là thèm thuồng.
-... Nhưng những hào phú trấn Ngung Đầu kia nhiều ngân lượng. Mướn dân đoàn bảo tiêu, những trộm cướp liều mạng trong Thảo Oa Tử kia cũng bị bọn chúng sai khiến. Người trên đường muối phủ Hoài An đều có rất nhiều người, sau lưng chính là đám lão đại Dương Châu kia. Đại đội mấy trăm người, đao thương đầy đủ hết, ngay cả quan phủ cũng không dám trêu chọc. Chúng ta nếu như không đoàn kết cùng đi sợ rằng cũng phải chịu thiệt lớn.
Cường hào trên đất Từ Châu trong một lúc điều động ra ngàn tên tráng đinh cũng có được mười mấy nhà. Nhưng những người này chỉ dùng được để phòng ngự, hoặc giả ỷ thế đánh đấm chỗ cách nhà mình không xa, cái không xa này thường thường cũng chỉ cách một hai canh giờ đi đường, xa hơn nữa thì không cách nào được nữa rồi.
Muốn đi nơi khác giành ăn, những cường hào điều động ra được hơn ngàn người này cũng chỉ phái ra được mấy chục người mà thôi. Chút người này tới mặt đất phủ Hoài An căn bản chẳng đáng để mắt tới. Cường hào sống ở đất phủ Hoài An bên đó cũng có rất nhiều tay chân, lại là động thủ trước cửa nhà mình, lẽ dĩ nhiên có ưu thế.
Ngoài ra phủ Hoài An có một chỗ không giống với Từ Châu, thứ nhất là có Thảo Oa Tặc. Đám người này đều là mã tặc trộm cướp. Một cái khác thì là có đội ngũ áp tải muối lậu. Hai đám người này có lẽ ra phải đạp lên nhau, nhưng có một điểm giống nhau. Bọn họ đều là kẻ linh hoạt, nhanh nhạy, về phần dũng mãnh gan dạ liều mạng thì không cần nhắc tới.
Nói thẳng ra, bên này phủ Hoài An ngoại trừ tư binh đoàn luyện cường hào của bản thân, còn điều động ra được lực lượng linh hoạt tầm vóc rất lớn. Võ bị của Thảo Oa Tặc và tư thương buôn muối đều mạnh hơn rất nhiều so với quan binh. Trong cục diện như thế, phủ Hoài An không giơ tay với Từ Chau đã là tốt lắm rồi.
Tất nhiên, hiện giờ Từ Châu thứ đồ duy nhất có béo bở chính là tửu phường của Triệu Tiến, nhưng hắn là một con cọp, ai cũng sẽ không có điên khùng hạ chủ ý đánh tới bên này.
Những việc này suy tính đã hiểu rõ, bên này Từ Châu cho dù dõi mắt thèm thuồng dáng vẻ giàu có phồn hoa của phủ Hoài An, cũng không có can đảm lòng dạ gì sang đấy gây rối. Nhưng Triệu Tiến ra mặt thì hoàn toàn không giống nữa rồi, ở trong mắt kẻ võ phu Từ Châu, Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh chính là vô địch.
- Triệu mỗ biết rõ mọi người chờ ta ra mặt. Triệu mỗ cũng biết rõ ra mặt chính là đánh trận đầu thật ác liệt. Tuy nhiên nếu như đã vậy Triệu mỗ nói trước ra việc này. Những thứ này đều là việc nên làm. Tuy nhiên các vị, nếu như muốn cùng nhau đi theo Triệu mỗ phát tài, có chút quy củ cũng phải tuân thủ...
Triệu Tiến chậm rãi nói, Thái cử nhân và Trâu tú tài cùng với mấy nhân vật lớn tuổi nghe được liên tục gật đầu. Triệu Tiến này tuổi tác không lớn, làm việc ngược lại rất có lớp lang, nghe hắn nói thì biết rõ sự tình sắp làm tất nhiên thành được.
Tuy nhiên mọi người có mặt ở đây phần lớn là người thô kệch, đối với lời nói cẩn thận như vậy không có hứng thú, nếu không phải là Triệu Tiến đang giảng giải, chỉ sợ sớm có người không kiên nhẫn được nữa.
Nhưng mặc dù như vậy, cũng có người cảm thấy dư thừa, một gã hán tử gần kề đứng thẳng dậy thanh âm thô thiển nói,
- Tiến gia vì chúng tiểu nhân suy nghĩ, chúng tiểu nhân đều biết rõ. Tiến gia nói thế nào thì làm thế ấy. Đao kiếm trên tay và sức mạnh của hơn một trăm người của tôi đây đều giao hết cho Tiến gia ngài xử trí.
Triệu Tiến liếc nhìn sang, hắn nhận ra được người này.