Hàn Tùng lớn tuổi hơn chút hưng phấn nói.
- Đại án, tuyệt đối là đại án, định cho cái tộ danh ý đồ mưu phản, tuyệt đối chạy không khỏi.
Nghiêm Thiếu An kia đứng ở đó không ngừng xoa tay, cả mặt đỏ bừng, đã xúc động tới cực điểm, theo đó nói.
- Huynh đệ chúng ta lần này phải thăng quan rồi. Thế nào cũng không thua được cái chức Tổng Kỳ, nói không chừng còn vào kinh thành đi Trấn Phủ Ti làm việc. Nếu như Dư công công đề bạt chúng ta đi Đông Xưởng vậy thì càng tuyệt hơn rồi.
Hai người cười hi hi đứng dậy, Hàn Tùng uống một hớp rượu, thở dài một hơi nói.
- Rành rành ở ngay bên cạnh tửu phường, một lần lại chỉ bán một cân. Thật không biết được nhà trọ này muốn thế nào đây.
Nói xong câu này, Hàn Tùng vừa đặt bát rượu xuống vừa cười hì hì nói.
- Thăng quan không vội, chúng ta trước nhất phải phát tài đã. Đợi cái án này báo lên trên, những lão đại kia ngươi một miếng ta một miếng ăn bằng sạch nơi này rồi, vậy còn sẽ có phần của huynh đệ chúng ta sao. Chúng ta ngày mai phải về thành, hiển lộ thân phận, sau đó đón năm mới ở Từ Châu này.
Nghiêm Thiếu An sửng sốt chốc lát, lập tức vỗ hai tay một cái hưng phấn nói.
- Vẫn là đại ca huynh thủ đoạn cao minh nha. Chúng ta hiển lộ thân phận, trên dưới Từ Châu đều phải bị dọa sợ tè ra quần, ủy thác người khác nói giúp khẳng định không thiếu. Tới lúc chúng ta cắt tửu phường một đao thật đã tay. Đây là núi vàng biển bạc đấy nha, sao không có mấy ngàn tới vạn lượng cho được. Tới lúc đó cầm cái kia trở về, lại báo cái án này lên trên...
- Nói đi nói lại ở Giang Bắc, Giang Nam nuôi dưỡng mấy ngàn người chẳng tính làm cái gì, nuôi mấy ngàn hộ cũng như thế cả. Đáng kiếp tên Triệu Tiến này xúi quẩy, đắc tội ai không chịu, đắc tội Dư công công.
- Nghĩ thay cho y có ích lợi gì, bỏ qua nó đi. Đệ nghe nói Triệu gia này còn kết thân với Từ gia kia. Mỏ than Từ gia làm ăn buôn bán càng ngày càng lớn, tới lúc đó nhà bọn chúng cũng phải chảy máu.
- Đệ không nói tới Từ gia huynh cũng quên mất. Không phải nói nhà bọn chúng có một Thị lang sao?
- Nực cười, cậy quyền mà thôi. Những đại nhân vật kia ở kinh sư khắp nơi đều có thân thích, chúng ta thấy được còn ít à.
Càng nói càng hưng phấn, Nghiêm Thiếu An cầm lấy bầu rượu rót cho Hàn Tùng một bát, lại rót cho mình một bát, giơ lên nói.
- Đêm nay uống thoải mái, uống xong lại bảo bọn chúng đưa rượu vào đây. Nơi này thật lòng mà nói không tệ đáng tiếc không có nữ nhân, nóng nực quá lắm.
- Đợi vào thành, muốn ngủ với tiểu thư nhà giàu nào chẳng được.
Nghe bên này nói, Vương Triệu Tĩnh dùng tay chạm Lôi Tài bên cạnh, chỉ một ngón tay ra ngoài, Lôi Tài khẽ gật đầu, hai người tay chân chầm chậm bò từ trên giá gỗ xuống.
Tay chân nhẹ nhàng rời khỏi hầm ngầm, ở trong phòng củi đổi giầy, đi thẳng ra bên ngoài. Trong sân không có người tới lui, cho dù là có nhìn thấy bọn họ cũng sẽ không để mắt tới, bởi vì hai người bọn họ ăn vận giống như tiểu nhị.
Hai người ở ngoài cửa liếc nhìn nhau, Vương Triệu Tĩnh hạ giọng nói.
- Một khi bọn chúng lộ rõ thân phận. Việc này sẽ ngăn không được nữa. Nếu như bọn chúng trở về, Cẩm Y Vệ bên kia Nam Kinh cũng sẽ không cẩu thả bỏ qua, hơn nữa có Dư công công kia tiếp tay, chúng ta sẽ có phiền phức lớn.
Lôi Tài trầm mặc chốc lát, hạ giọng nói.
- Nếu như không lộ ra thân phận, không quay về được, việc này liền chấm dứt sao? Cẩm Y Vệ chẳng lẽ sẽ không phái người sang đây?
Vương Triệu Tĩnh cười lạnh một tiếng nói.
- Cũng đừng nghĩ bọn Đông Xưởng quá lợi hại. Bọn chúng không quay về, Nam Kinh bên kia cũng sẽ không biết bọn chúng xảy ra chuyện.
Nhìn trên mặt Lôi Tài lộ ra thần sắc kinh ngạc, Vương Triệu Tĩnh nói tiếp.
- Ngươi vừa rồi cũng nghe thấy. Bọn chúng còn muốn lưu lại hạch hỏi ngân lượng, nghĩ cũng biết đây là quy củ làm việc của bọn chúng. Bên kia lẽ dĩ nhiên sẽ không lo lắng thay cho bọn chúng. Đợi lâu quá cảm thấy không bình thường cũng phải mất hai tháng. Nếu như tính thêm chậm trễ trên quan trường càng kéo dài thêm cũng có khả năng.
- Tam ca, vậy sau hai tháng, vẫn phải có phiền phức đó.
Vương Triệu Tĩnh hết sức khẳng định nói.
- Chúng ta chỉ cần có hai tháng, đã có rất nhiều chuyện xoay chuyển. Nhà ta ở trong kinh sư cũng nói giúp một lời.
Lôi Tài chậm rãi gật đầu, trầm ngâm chốc lát nói.
- Nếu như đã vậy, tam ca huynh về trước đi, tiểu đệ tới lo liệu chuyện này.
Vương Triệu Tĩnh sửng sốt, lập tức cả mặt giận dữ, cũng may ban đêm cũng không thấy rõ ràng, còn chưa đợi Lôi Tài xoay người, Vương Triệu Tĩnh đã giơ một tay bắt được vạt áo trước của y, túm lại thấp giọng quát.
- Sao bảo ta quay về trước.
Thần sắc Lôi Tài có chút kinh ngạc, tuy nhiên cũng bị bóng đêm che đậy, giọng điệu gã chân thành nói.
- Tam ca, huynh tiền đồ rộng lượng, không đáng để dính líu tới những việc này. Tiểu đệ tới làm là được rồi.
Vương Triệu Tĩnh càng phẫn nộ hơn, càng nắm chặt tay Lôi Tài hơn chút.
- Ngươi còn gọi ta là tam ca...
Từ lúc Triệu Tiến chỉnh biên sắp xếp định ngôi thứ, mọi người đã quen chiếu theo thứ bậc xưng hô. Vương Triệu Tĩnh hung tợn trừng mắt nhìn Lôi Tài, mặc dù bởi vì bóng đêm thấy không rõ lắm, nhưng vẫn cảm giác được ánh mắt bình tĩnh của đối phương, dường như không có ý tứ gì khác.
Vương Triệu Tĩnh tay buông thõng, thấp giọng thở một hơi nói.
- Là đại ca và Đại Thăng bảo người làm như thế sao?
Lôi Tài có chút kinh ngạc hỏi ngược lại.
- Đại ca và nhị ca đều chưa có nói qua. Tiểu đệ cảm thấy tam ca huynh là cử nhân rồi, sớm muộn phải đi ra làm quan. Những việc này làm phạm điều kiêng kỵ.
Vương Triệu Tĩnh sửng sốt hồi lâu, lùi hai bước, thở thật dài, muốn mở miệng lại không có nói gì, đến cuối cùng vẫn là khoát tay, xoay người đã đi ra ngoài.
Lôi Tài lắc lư thân thể cũng muốn tìm người đi bố trí, còn chưa đợi y cử động đã nhìn thấy Vương Triệu Tĩnh xoay người bước nhanh đi trở lại, đè thấp giọng hung hãn nói.
- Đệ nghĩ sự tình thế nào. Loại việc này đệ cũng yên tâm bảo người ngoài đi làm sao? Một mình đệ đối phó được hai người sao hả?
Không đợi Lôi Tài trả lời, chợt nghe thấy trong căn phòng riêng kia lại có giọng nói quát thét truyền ra.
- Tiểu nhị. Tiểu nhị! Dọn thêm một bầu rượu nữa. Có một vò thì đưa lên một vò, cho rằng không móc ra được ngân lượng sao?
Vương Triệu Tĩnh vỗ bả vai của Lôi Tài, hạ giọng nói.
- Cùng đi.
Lôi Tài chậm rãi gật đầu.
Ngoài cửa có tiếng thét to truyền tới.
- Khách quan, rượu ngài gọi tới rồi đây. Chưởng quầy còn kính món ngon cho hai vị khách quan nhắm rượu.
Nghiêm Thiếu An vội vàng đứng dậy đi sang mở cửa, cười mắng nói.
- Một cân rượu của các ngươi phải đổi ra được mười cân thịt, sớm nên kính đồ ăn mới đúng.
Cái gọi là "kính món ăn" là nói đồ ăn tặng không, tửu quán, tiệm ăn đều dùng cái này để lôi kéo khách.
Không bao lâu, tiểu nhị cầm bình rượu chứa hai cân rượu, một người khác bưng một mâm thịt nướng thơm ngào ngạt, cùng nhau đi vào.
Nghiêm Thiếu An nhíu mày nói.
- Không phải nói muốn đưa lên một vò sao?
- Khách quan, phép tắc của tiệm chúng tôi chính là rượu chỉ bán theo cân lượng. Rượu này mùi vị cay nóng, uống nhiều phải tổn thương thân thể.
Hàn Tùng bên kia không vui vẻ gì nói.
- Lão Nghiêm, đệ còn ở nơi đó lải nhải làm gì. Thịt này không tệ, sang đây uống rượu.
Nghiêm Thiếu An lầm bầm mắng gì đó, lắc lư lắc lẻo ngồi trở xuống, gã tiểu nhị vóc dáng thấp bé bưng thức ăn kia cuống quýt đón lấy bình rượu trong tay đồng bọn, tiến tới trước mặt hai người đó rót đầy bát, một người khác dáng người cao hơn khoanh tay đứng ở bên cạnh.
Hai người chạm bát một cái, Nghiêm Thiếu An một hơi cạn sạch, Hàn Tùng rượu tới bên mép, sau khi nhấp môi cũng nhíu mày nói.
- Hương vị rượu này sao biến đổi rồi.
Sau khi nói xong, lại mượn ánh lửa nhìn rượu trong bát, rượu mạnh vốn dĩ thuần khiết trong suốt lúc này lại có chút mờ đục. Hàn Tùng tức thì kịp nhận ra vứt bát rượu mới hớp một ngụm hô lên.
- Rượu này không...
Hô ra được một nửa, tiểu nhị xách theo bình rượu kia nện thật mạnh bình rượu lên đầu gã, bình sứ lập tức vỡ nát. Bình rượu hai cân, tính cả bình xấp xỉ ba cân, nện mạnh một cú, Hàn Tùng ngã ngửa ra sau, té ngã thẳng ra đất, còn chưa đợi gã cử động, tiểu nhị dáng người thấp bé kia móc từ trong ngực ra một thanh chủy thủ, đâm mạnh vào nơi lồng ngực của gã, cắm thẳng vào.
Danh tửu Hán Tĩnh cay nồng, hai người đã chia đôi một cân, nửa cân rượu trắng xuống bụng, người nào người nấy đều chóng mặt cả rồi, hà huống chi rượu này Nghiêm Thiếu An còn muốn hết từng bát một. Nghe Hàn Tùng vừa hô lên, gã bên này trước tiên là sửng sốt, nhìn thấy bình rượu vỡ nát mới kịp tỉnh táo, vừa muốn nhấc tay, tên tiểu nhị vóc dáng cao bên cạnh kia đã động thủ, hai tay nắm chặt đầu của gã, vặn một cái thật mạnh, một tiếng xương vỡ, cổ Nghiêm Thiếu An đã bị vặn xoay ngược rồi, mềm oặt té xuống đất.
Vương Triệu Tĩnh hạ giọng nói.
- Lôi tử, không cần rút dao, làm vậy máu sẽ bắn ra.
Chủy thủ Lôi Tài đâm xuyên vào ngực Hàn Tùng, tay còn lại bụm cứng miệng Hàn Tùng, mãi tới lúc này mới buông lỏng.
Không giống với bọn Triệu Tiến mỗi ngày cần mẫn luyện tập võ nghệ, Lôi Tài chỉ duy nhất lúc nhỏ tỷ võ đánh nhau với bọn Triệu Tiến, về sau hoàn toàn trễ nãi, đợi sau khi đi theo làm việc cùng Triệu Tự Doanh, mới bắt đầu khôi phục rèn luyện. Y làm việc chăm chỉ, nhưng công phu quyền cước rất tầm thường, lần này chiếm được lợi thế đánh lén bất ngờ, nhưng cả người căng thẳng tới cực điểm, cả mặt đều là mồ hôi lạnh.