Không đợi Triệu Tiến nói gì, Lưu Dũng cũng chạy nhanh tới phía trước. Triệu Tiến hít một hơi thật sâu, một tay nắm lấy Đinh Quân đang muốn chạy tới kéo lại, rất là hung dữ nói.
- Mau dẫn người đi lần lượt từng nhà tìm.
Đinh Quân lúc này mới hiểu ra, vội vàng dẫn người chạy ra ngoài. Mấy người đã quen thuộc lão luyện hơn một chút ở đó đang liên tục dỗ dành mấy đứa bé.
Ba đứa bé sợ hãi thì sợ hãi, nhưng rốt cuộc xảy ra chuyện gì trong thôn đều không rõ lắm, chỉ biết được ở trong thôn tiếng vó ngựa đột nhiên vang lên, có tiếng người khóc lóc, rên la thảm thiết. Ba đứa trẻ mồ côi là ở cùng nhau, luôn luôn dùng cái hầm trong nhà làm nơi trốn tìm. Hơn nữa người lớn đã từng dặn dò, một khi có chuyện thì trốn ở trong hầm. Mấy đứa bọn chúng liền trốn ngay vào trong đó.
Những chuyện xảy ra tiếp theo đó khiến bọn chúng không dám chui ra, chỉ nơm nớp lo sợ mà trốn ở trong hầm, sau đó mơ mơ màng màng mà thiếp đi.
Sở dĩ dặn dò bọn chúng, chẳng qua là mọi người cảm thấy trẻ con nhà mình có người trông nom. Ba đứa trẻ mồ côi này đã đến lúc tự mình biết ứng phó thế nào, mọi người cũng không cần phải quản nữa.
Không biết là trùng khớp hay là may mắn, việc tìm ra ba đứa trẻ này khiến cho mọi người bắt đầu lục soát kỹ càng. Nhưng từng nhà, từng phòng đều đã được lục soát
Nhưng đến cuối cùng chỉ có một cô gái trẻ ôm một đứa bé được tìm thấy. Theo như lời kể của người tìm thấy cô gái, cô gái này hẳn là đã ra ngoài một lần, có khả năng bị cảnh tượng bên ngoài làm cho sợ hãi quá, lại là trốn trở vào.
Lúc kéo được ra đã điên điên khùng khùng rồi, tuy nhiên sau khi nhìn thấy Đinh Quân ít nhiều đã hồi phục trở lại bình thường. Tin tức của cô gái này nói ra sẽ phải là nhiều hơn so với ba đứa bé kia.
Vì là được bạc của Triệu Tiến bên này, cả ngày hôm đó Đinh Hoành còn trêu chọc mọi người, nói nhân dịp sắp tết đi qua bên đó ngủ nhờ một đêm, muốn mua thêm một chút đồ về, để cho mọi người ăn một cái tết vui vẻ. Cả thôn Đinh gia theo đó mà rất là vui sướng.
Nữ nhân này vốn ở nhà trông con, trước khi trời tối, đột nhiên nghe thấy có tiếng ồn ào náo loạn, có tiếng vó ngựa, có tiếng hô giết ở đầu thôn truyền vào. Nam nhân lúc đó đang ở trong nhà, nghe thấy những âm thanh đó đầu tiên bảo cô trốn vào trong hầm, sau đó lấy cỏ để làm giường trong phòng chất lên trên hầm. Tiếp sau đó nữ nhân kia nghe thấy có người vào phòng, rồi ngửi thấy mùi khói, chờ đến ban ngày nơm nớp lo sợ đi ra, nhìn thấy nơi này đều đã trở nên như thế này rồi.
Nói xong, nữ nhân này gào khóc điên loạn lên, đứa bé trong lòng cô ta cũng gào lên khóc theo. Đinh Quân vẻ mặt hết sức đau đớn và hung tợn, đấm ngực dậm chân rống lên.
Dặn dò người khác cho bọn họ ăn, Triệu Tiến và các huynh đệ đi sang bên cạnh.
Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Có khoảng gần hai trăm nhân mã, xem thủ pháp, cách làm bất ngờ tiến vào và giết người, đừng nói là tinh nhuệ, ít nhất cũng là rất lão luyện, xem ra hẳn là vì số muối kia mà tới rồi
Thứ đáng giá nhất của Thôn Đinh gia này là muối, hơn nữa chỗ muối này bị làm bẩn vứt đi. Ai cũng đoán ra mục đích của nó, giết người là để trừng phạt, bắt nữ nhân, trẻ con đem đi, thì là tiện tay kiếm món lợi nhỏ.
Làm cho Thôn Đinh gia vội vàng không kịp chuẩn bị, cả thôn gần như không có ai chạy được, hơn nữa tàn sát thôn, phóng hỏa, không có một chút từ bi, thương xót nào, làm được những điều này đều là thổ phỉ nhiều năm, cướp sông cướp biển.
Đinh Quân bên kia gào thét rống lên, không biết làm cách nào để trút hết cơn giận của mình. Trần Thăng đi tới kéo ra, sức lực kém quá nhiều, Đinh Quân này vốn dĩ không làm cách nào để phản kháng.
- Có bao nhiêu người không thấy nữa?
- Thiếu hơn năm mươi người, đều là nữ nhân và trẻ nhỏ.
Triệu Tiến lại mở miệng hỏi.
- Thôn Đinh gia các ngươi rốt cuộc có kẻ thù nào?
Cảm xúc Đinh Quân đã không còn kiềm chế được, nhưng lại bị Trần Thăng giữ chặt, lại bị Triệu Tiến nghiêm mặt lại, mắt nhìn trừng trừng, lập tức yên lặng trở lại.
Một bọn lưu dân trong Thảo Oa Tử, vài trăm hộ hết sức nghèo khổ, căn bản chẳng có cái gì béo bở đáng phải nói, có vài trăm cân muối này cũng chẳng đáng là bao, đưa ra tới hơn hai trăm kỵ binh để đốt giết. Số hao tổn này còn hơn nhiều không chỉ là số muối này, thậm chí đem nữ nhân, con trẻ bán đi cũng vậy. Điều này chắc chắn phải có thù hận gì bên trong.
Đinh Quân nghiến răng nghiến lợi nói.
- Chắc chắn là Phùng gia, chắc chắn là Phùng gia.
Phùng gia? Mọi người đưa mắt nhìn nhau, không ngờ lại nghe đến cái tên này. Triệu Tiến gật gật đầu, trầm giọng nói.
- Ngươi nói tỉ mỉ ra.
- Phùng gia bắt chúng tôi vào thôn trang của hắn, còn bắt chúng tôi không được buôn muối.
Sự tình rất đơn giản, các thôn xóm bên trong Thảo Oa Tử đều có quen biết với dân đốt lò, từ đồng muối lén lút làm ra được một chút muối, sau đó bán ra ngoài kiếm chút tiền, dựa vào số tiền đó để đỡ cho cuộc sống hàng ngày.
Phùng gia là thương gia muối lớn nhất ở Dương Châu, nắm giữ một lượng lớn muối lậu của các phủ châu Giang Bắc. Còn các hộ đốt lò lén lút chuyển muối lậu ra không phải trong tầm quản hạt nắm giữ của Phùng gia, cũng không phải trong cấu kết giữa quan phủ và cường hào các nơi, cho nên vẫn là nghiêm cấm.
Ngoài đều này ra, Phùng gia ở phía đông của Thuật Dương dựa vào khu vực hồ Nghiên Hạng để lập nên một thôn trang lớn, khai khẩn ruộng hoang, chiêu nạp nhân khẩu. Chúng luôn luôn bắt các thôn xóm các nơi trong Thảo Oa Tử vào đó, tăng thêm nhân khẩu cho bọn chúng, giúp bọn chúng trồng trọt, chẳng qua đi rồi tức là làm tá điền. Mọi người ở trong Thảo Oa Tử trồng trọt vất vả, nhưng dù sao cũng là tự mình khai khẩn ra đồng ruộng, không muốn làm trâu, làm ngựa cho người khác.
Các thôn xóm bên trong Thảo Oa Tử liền dựa vào việc buôn muối lậu này để đắp đổi cho cuộc sống hàng ngày, tất nhiên sẽ không dừng việc buôn bán, cũng không bằng lòng làm tá điền làm công cho Phùng gia.
Phùng gia từng phái người thời điểm giữa năm tới để ngỏ lời. Đinh Hoành lúc đó đã khách khí chối từ. Phùng gia cũng không có cử chỉ gì lấn lướt thêm. Mọi người còn cho rằng trong Thảo Oa Tử hoang vắng khó đi, Phùng gia xem ra không động đậy gì đến việc uy hiếp, cũng lười khua chiêng gióng trống mà ra tay. Ai mà ngờ được Phùng gia không ngờ lại có thủ đoạn độc địa, tàn nhẫn bất ngờ như vậy, chỉ một lần là hoàn toàn san phẳng.
Đến lúc này, người của ba đội được sai đi buôn muối mọi người cũng đoán được kết cục. Mười phần có tới tám, chín phần là bị người của Phùng gia bắt và xử trí rồi, chỉ có điều không ai nhìn ra được vết tích này.
Triệu Tiến truy hỏi.
- Không phải là Thảo Oa Tặc sao?
Đinh Quân ở đó ngần ngừ một lát, cắn răng nói.
- Mấy đám làm ăn ở bên này đều là quen biết với thôn Đinh gia. Bọn tôi ở đây cũng có người cưỡi ngựa ra ngoài sang bên đấy.
Nói vẫn chưa hết lời, tuy nhiên mọi người đều nghe ra được. Bản thân thôn Đinh gia tham dự hoặc cũng có thông đồng với lục lâm..