Vương Triệu Tĩnh hạ giọng nói.
- Đợi chốc nữa hai người chúng ta lôi xác ra ngoài. Sau đó tìm hai huynh đệ tin cẩn, mặc y phục bọn chúng lên, ngày mai cưỡi ngựa của bọn chúng đi về phía tây, phải khiến cho càng nhiều người nhìn thấy càng tốt.
Lôi Tài ngẩng đầu nhìn Vương Triệu Tĩnh mấy lượt, cuối cùng thanh âm buồn bã nói.
- Vẫn là tam ca suy nghĩ chu toàn.
Vương Triệu Tĩnh cười khổ chống chế, lắc đầu nói.
- Đại ca mau sắp trở về rồi đa. Sao xảy ra nhiều chuyện cam ro thế này.
Vào lúc này, đi đường bên ngoài đã phải đốt đèn lồng và đuốc, nếu không rất dễ va chạm, nhưng đối với đám Triệu Tiến, giơ đuốc đi trên đường chẳng khác nào nói cho người phía sau biết để đuổi theo kịp.
Tuy nhiên không màn tới nhiều như thế, trong đêm đen không có đèn đuốc chiếu sáng, bước chân của toàn bộ đội ngũ sẽ rất chậm, còn đại đội truy binh đã xuất hiện trong tầm mắt.
Đội nhân mã Phùng gia bị Triệu Tiến đánh lén đã cẩn thận hơn, trong lúc chiến đấu nghe ra được khẩu âm Từ Châu của đám Triệu Tiến, sau đó đưa ra phán đoán, đám Triệu Tiến sẽ đi về phía Từ Châu, cho dù còn có khả năng khác, nhưng điều này chắc chắn hơn.
Thối lui về Từ Châu sẽ chỉ đi theo tuyến đường từ Túc Thiên tới Bi Châu, rồi từ Bi Châu tới Từ Châu, chờ đợi chặn đường ở điểm Bi Châu này là lựa chọn tốt nhất.
Lẽ dĩ nhiên bọn họ không ngờ rằng Bi Châu sẽ có người đổi ngựa và bù đắp đồ đạc cho Triệu Tiến, cũng không ngờ tới Thủ bị Bi Châu tức thì giở quẻ, thậm chí còn giúp đỡ dẫn đường.
Tuy nhiên đội ngũ này của Triệu Tiến có mang theo nữ nhân và trẻ con, không có cách nào toàn lực đi nhanh, còn truy binh thì dốc toàn lực lao nhanh không hề kiêng dè gì, hơn nữa bọn chúng triệu tập tay chân ở xung quanh thành Bi Châu lên đường cũng không cần mất nhiều thì giờ.
Triệu Tiến đi qua trấn Tân An không lâu sau thì hơn ba trăm kỵ binh đuổi theo kịp, khi đám Triệu Tiến đổi ngựa đã cảm thấy chấn động, Tề Tam dẫn hai người đi xem xét, sau đó chạy như điên về báo đại đội kỵ binh ở cách đó ba dặm đang truy đuổi tới đây.
Tiếp đó họ đi một mạch không hề dừng lại, vận khí của họ cũng coi như không tệ, bởi vì đã thay đổi một đám ngựa tràn đầy sức lực ở Bi Châu nên ngựa mỏi mệt thì cũng có mệt mỏi nhưng cũng còn chịu đựng được.
Qua trấn Tân An có hai lựa chọn, một là men theo con sông đi thẳng vào Từ Châu, một là tới trấn Song Câu cách sông ba dặm, nhưng sau khi rời khỏi trấn Tân An nửa canh giờ, đã nhìn thấy những ngọn đuốc của truy binh phía sau, khoảng cách đã rút ngắn xuống còn hai dặm.
Triệu Tiến đi đầu nhanh chóng đưa ra quyết định, tới trấn Song Câu, trong lúc phi nước đại, mọi người cũng không có nhiều tâm tư suy nghĩ, chỉ chạy theo người đi đầu tiên.
Lúc này đã là đêm khuya, trấn Song Câu đã chìm trong giấc ngủ, ở đây giống như trấn Ngung Đầu, không có tường đất bao quanh che chắn, Triệu Tiến dẫn đại đội xông thẳng vào, kẻ địch phía sau đã cách chưa tới một dặm, thậm chí nghe thấy được tiếng đám người đó gào thét quát mắng.
Đại đội của Triệu Tiến chạy ào vào trấn Song Câu, lập tức khiến trấn này xôn xao, nhưng nghe thấy tiếng vó ngựa của họ thì không ai dám lộn xộn, trộm cướp lớn mấy trăm kỵ binh này ai dám đắc tội chứ.
Đường đi trong trấn Song Câu hẹp nhỏ, đội ngũ của Triệu Tiến có phần chen chúc, bước chân lập tức chậm lại, Triệu Tiến buồn bực tiến sâu vào trong trấn, hắn nhớ ở đây có mấy hộ nhà cửa không hề nhỏ.
Triệu Tiến dừng ngựa, người phía sau cũng dừng theo, Triệu Tiến hô to.
- Xuống ngựa, xuống ngựa, cho phụ nữ và trẻ con xuống hết, mau.
Toàn bộ đội ngũ liền làm theo, Triệu Tiến chạy đến bên cạnh ngựa của Cát Hương, rút ra mấy thỏi bạc trong túi đeo bên hông ngựa, ném thẳng vào trong một căn nhà gần nhất, nghe thấy được một trận kinh động bên trong, động tĩnh lớn như vậy, người ở đây đã thức dậy sẵn sàng từ lâu.
- Nhìn rõ rồi chứ, cái ta ném vào là bạc, mau mở cửa.
Triệu Tiến hét lớn ở bên ngoài, không đợi bên trong có lời hồi đáp, Triệu Tiến đã chỉ vào mấy người thân thủ cường tráng.
- Ngươi, ngươi, ngươi, trèo tường vào trong mở cửa.
Đám gia đinh nhận được mệnh lệnh lập tức trèo lên nhau bắc cầu thang trèo tường, cử chỉ của họ rất cẩn thận, vừa lộ đầu liền vội vàng rụt đầu, tuy nhiên đã nhìn thấy người trong sân đang ngây người nhìn bạc, chứ không phải tranh cướp nhau, điều này quả thực làm người ta hồ đồ.
- Không hại mạng người, mau.
Triệu Tiến thúc giục, đám gia đinh vội vàng lật người vào trong, người trong sân kêu lên kinh sợ, vội chạy lùi lại phía sau, nhưng thấy những hán tử cường tráng hung dữ này căn bản không để ý tới họ, mà đi ra mở cổng.
Hạ then cổng xuống, cổng mở ra, Triệu Tiến hô lớn.
- Dẫn phụ nữ và trẻ em trốn vào trong, đóng cổng lại, xảy ra chuyện gì cũng không được ra. Bọn chúng sẽ không giết các ngươi, nhiều nhất là bắt người bán đi, nhanh.
Đám gia đinh không dám chậm trễ, vội vàng dẫn người lao vào sân.
- Mặc giáp, mau.
Triệu Tiến thét to, cổ họng có hơi khàn đặc rồi, điều phiền phức khi mặc giáp chính là loại áo giáp sắt thép này của bọn họ, tỏa tử giáp thì mặc một bộ lên người là được rồi. Tiếng vó ngựa bên ngoài ngày càng gần, phía Triệu Tiến mới miễn cưỡng mặc giáp bảo vệ cánh tay, may mà giáp ngực vẫn chưa hề cởi ra.
Triệu Tiến hô.
- Mọi người tắt hết đuốc đi, đợi lát kẻ địch tiến vào chắc chắn phải đốt đuốc, nhìn thấy chỗ nào có đuốc thì giết. Mười lăm người một đội, mọi người tự tìm người theo, hành lý và ngựa đều không cần bận tâm nữa, ném đuốc ở đây. Tản ra, tản ra.
Trong lúc nguy cấp như thế này, mọi người đều theo đó phục tùng mệnh lệnh của Triệu Tiến, lần lượt ném đuốc xuống đất, ngựa và hành lý đều để sang một bên, đám đông nhanh chóng phân xong đội, chạy tản ra xung quanh.
Triệu Tiến đi về hướng địch đang tới, Cát Hương do dự cũng bước nhanh theo kịp, trong tiếng vó ngựa lộp cộp, Cát Hương thì thầm nói.
- Đại ca, chúng ta đáng nhẽ không nên dẫn theo đám nữ nhân trẻ con đó, lần này chịu liên lụy rồi.
Triệu Tiến lạnh giọng quát.
- Nói bậy, nếu không mang, sau này họa càng lớn hơn, bao nhiêu người trong lòng sẽ có vướng mắc, Tiểu Dũng sẽ nghĩ thế nào.
Cho dù không nhìn rõ vẻ mặt trong bóng đêm, nhưng Cát Hương sợ tới mức không dám lên tiếng, y chưa bao giờ thấy Triệu Tiến nghiêm nghị như thế.
Triệu Tiến sầm mặt nép mình vào trong một ngõ nhỏ, lần này quả là bị đám nữ nhân trẻ nhỏ này làm cho liên lụy, nhưng không đi cứu viện thì lòng người sẽ tản mất, những gia đinh cốt cán này sẽ biến thành những tên giảo hoạt lấy tiền làm việc, đám người giang hồ thì sẽ mang tới những thói hư tật xấu đó.
Dù sao chính là vì kiếm tiền, mọi người cũng đều lấy tiền làm việc, phải cho họ một tôn chỉ, phải cho họ một tâm khí, giờ chỉ đành dùng hiệp nghĩa và bảo cảnh an dân để hiệu triệu, nếu lấy đích nhắm lớn hơn thì sẽ dọa chạy rất nhiều người, cái đó còn sớm.
Lần này cứu người có lẽ sẽ có tổn thất, nhưng sẽ khơi gợi lên cảm giác cao thượng cho mọi người, theo giác ngộ như thế thì mọi người càng đồng lòng, càng nỗ lực, sĩ khí cũng sẽ vang dội, cao ngất.
Chẳng qua những điểm nhỏ nhặt này không nói hết ra được, đám huynh đệ cho dù thế nào đều sẽ đi theo mình, vì thế bọn họ không để tâm nói ra lợi hại, cân nhắc của bản thân, nhưng người khác thì không phải cũng đều như vậy.
Chỗ Triệu Tiến đứng hiện giờ là phía đông của trấn, chính là hướng đường tới, đã nghe thấy có người cao giọng thét to, tiếng vó ngựa dần yên tĩnh, đám người này đã tới bên ngoài trấn.
Từ ngõ hẻm thò đầu ra xem, dưới ánh đuốc chiếu rọi, mấy tên cầm đầu đều nhìn thấy rất rõ, có mấy hán tử mặc áo giáp bị đánh úp bất ngờ ở Thảo Oa Tử, tuy nhiên tên cầm đầu Lê Đại Tân lại không ở trong đó.
- Lê gia quả nhiên tính toán như thần, nhất cử nhất động của đám khốn kiếp tạp chủng này đều nằm trong dự liệu của ông ta.
Một gã Đại Hán cười nói, người bên cạnh cũng đều cười theo.
Một người khác đắc ý, chỉ vào trấn Song Câu nói.
- Đám ngốc này đã chui vào trong trấn rồi, giống như con rùa chui vào trong hũ, không chạy nổi, chúng ta đi vào bắt từng tên một ra ngoài thì được rồi.
Nói xong, vị này cao giọng quát.
- Các vị huynh đệ nể mặt Phùng gia, Phùng gia cũng sẽ không bạc đãi mọi người. Đám người này có tiền, có người, có ngựa, chúng ta chia hai tám, Phùng gia chúng tôi chỉ cần hai, còn lại mọi người chia đi.
Lời được hô lên, mọi người đều hô vang, với thế lực của Phùng gia ở phủ Hoài An, đừng nói là chia hai tám, năm năm thì mọi người cũng phải nhận, hiện giờ con số này tính thế nào cũng đều rất nhiều chỗ tốt, đám người đó trong tay cũng có hơn một trăm con ngựa, riêng điều này đã là một món hời lớn. Huống hồ người mà Phùng gia cử tới nói họ dẫn theo nữ nhân con nít, trong tay còn có rất nhiều ngân lượng, đây là một miếng mồi béo bở.
- Cưỡi ngựa đi vào, đám người này chúng ta cũng cần, nhân tiện vui vẻ ở trấn Song Câu này.
- Nếu không nghe lời, dọn sạch luôn cả trấn Song Câu này.
Không biết kẻ nào cao giọng hô, mọi người cười ha hả.
Bọn trộm cướp, mã tặc, đoàn luyện không có trói buộc kỷ luật gì, dựa vào ngân lượng thu phục, lại nói chính vì dọn sạch, cướp đốt giết thả cửa không kiêng nể gì mới khiến cho chúng động lòng, lại có tiền phát tài, ai nấy đều động lòng, tình cảnh đã có chút điên cuồng.
Mấy hán tử khoác áo giáp của Phùng gia đang la hét đó trao đổi ánh mắt với nhau, một người hô lớn.
- Thành gia một đội, Bì miệng rộng một đội, huynh đệ Lại gia một đội, các bên tự chọn một nơi trấn thủ tốt. Số còn lại theo huynh đệ chúng tôi. Chúng ta cùng nhau xông vào, Phùng gia làm việc sẽ không bạc đãi mọi người.
Mọi người đáp lại vang dội, còn chưa đợi nhấc tay động chân gì thì trong trấn Song Câu đã truyền ra tiếng hô.
- Các vị, Triệu Tiến ở Từ Châu làm việc, hiện giờ phải đi, không muốn kết thù chuốc oán, sau này có cớ gặp lại nhau. Bằng không phải liều một phen sống mái.
- Đang ở bên đó, mọi người lên theo ta.
Một người của Phùng gia vui vẻ hô to, đánh ngựa tiến lên trước, mới chạy được vài bước đã thấy có gì đó không ổn, hóa ra phía sau không có ai đuổi theo.
Lúc này vẻ mặt của mọi người ở Bi Châu đều có phần trịnh trọng, không hưng phấn như ban nãy, ánh mắt người nào người nấy trao đổi với nhau. Không lâu sau, một vị đại Hán ở hàng trước nhất nghiêm mặt nói.
- Các vị việc làm lần này rất không theo lề lối, không ngờ dẫn chúng ta tới đụng chạm với tên Triệu Tiến của Từ Châu, chuyện này cho dù làm xong rồi thì sau này ăn nói ra sao? Các ngươi đi rồi, chúng ta ở lại Bi Châu làm sao bây giờ?