Tôn Giáp nói thêm mấy câu coi như kết lại lời của mình.
- Nhiều lương thực như vậy đặt ở trong kho phải mốc meo hư thối, chỉ có mau chóng bán ra ngoài biến thành bạc mới hữu dụng. Chúng ta thiếu bạc không? Nếu như không thiếu bạc, vậy thật không cần lo lắng lương thực gì nữa.
Lúc mới đầu trò chuyện, Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều trịnh trọng nghe chuyện này, nói càng về sau, trên mặt tất cả lại đều có biểu tình thoải mái.
Có nhiều lương thực cỡ đấy, vả lại thoải mái lấy đi, còn có cách vận chuyển vụn trộm nhanh tiện lợi, quả thật không cần phải lo buồn gì cả.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Lương thực không thiếu, bên kia là chỗ then chốt tụ tâp hàng hóa, các loại tài vật nghĩ chắc hẳn cũng không thiếu.
Tôn Giáp gật đầu trả lời.
- Thứ gì cũng không cần lo nghĩ. Bên kia là chỗ giao hội giữa hai miền bắc nam. Mặc dù lúc Vận Hà đóng băng, trong kho lương và cửa tiệm cũng tồn trữ số lượng rất lớn. Trấn Ngung Đầu bên đó cũng cung ứng được, vả lại càng tiện lợi hơn nhiều.
Trên mặt Triệu Tiến lộ ra nét cười, nhiều ngày vạch kế, hôm nay gần như đều có đáp án, hắn nghĩ ngợi rồi mở miệng nói.
- Tôn thúc lần này hẳn là phải đón năm mới ở trấn Ngung Đầu. Đợi Tôn thúc quay về, con bên này sẽ sắp xếp người đi theo sang đấy. Năm nay ngân lượng và lương thực còn chưa kết toán đặt trước ở chỗ Tôn thúc. Thu mua lương thực, tài vật đều cần chi tiêu từ bên trong. Những việc này một lần số lượng quá lớn, rất dễ dàng bị người ta nhận ra. Vẫn là nên chầm chậm tích góp từng chút một. Từ bây giờ phải bắt đầu.
Tôn Giáp cả mặt hưng phấn nói.
- Cái này tính ra rất tốt. Trước sau cuối năm, rất nhiều người vội vàng mừng năm mới, rất nhiều người vội vàng thanh toán sổ sách đều muốn ra tay chiếm lấy chỗ tốt. Lúc này mua được quả thật chiếm không ít chỗ tốt.
Những cuộc buôn bán này đều phải qua tay ông, mặc dù Triệu Tiến bên này phái người tới chủ trì, ông cũng lấy được lợi lộc đủ đầy bên trong đó. Tích cóp từng li từng tí ở trong vòng thương nhân trấn Ngung Đầu chứa đựng đầy đủ hy vọng của mọi người.
Tôn Giáp đứng lên nói.
- Thúc đây phải trở về trấn Ngung Đầu sửa soạn sẵn sàng.
Ông hưng phấn chà xát hai tay, khí độ thương nhân to bự gì cũng không thấy bóng dáng đâu nữa.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều cười, Triệu Tiến mở miệng nói.
- Tôn thúc xuôi ngược vất vả như vậy, vẫn nên nghỉ ngơi một ngày hẵn đi.
Tôn Giáp cứng cỏi lắc đầu nói.
- Việc bên này của con nhiều như thế, sao dám làm trễ nãi. Thúc phải trở về.
Nếu như trưởng bối đã kiên quyết, Triệu Tiến cũng đành phải tiễn người đi. Tôn Đại Lâm kia tiễn được mấy bước ra khỏi cửa đã bị Tôn Giáp quát lớn quay lại. Nói nếu như đã tới nơi này, thì phải nghe lời Triệu Tiến, những thói quen trong nhà không cần màn tới.
Lời này vừa là nói cho Tôn Đại Lâm nghe, vừa là nói cho Triệu Tiến bên này nghe. Đưa tới con đường Hà Gia Trang, bên đó đã đào móc ra chiến hào đủ rộng đủ sâu, xe ngựa bên ngoài tới chỉ có gia đinh canh gác của Triệu Tự Doanh cho phép mới được vào doanh.
Tôn Giáp cực kỳ hào hứng leo lên xe ngựa, kéo phủ mành vải bông của thùng xe, xe ngựa mới xuất phát. Lúc mấy người Triệu Tiến xoay lưng, xe ngựa bỗng dừng lại, Tôn Giáp thò đầu ra hô.
- Tiểu Tiến, nhất định phải chiếu cố Đại Lâm thật tốt.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ vào trong trạch viện, Tôn Đại Lâm đang đứng đợi ở trong sân, tiếng hô quát của bọn gia đinh bên ngoài truyền vào, khiến trên mặt Tôn Đại Lâm rất là hưng phấn chờ đợi.
Nhìn thấy bọn Triệu Tiến, Tôn Đại Lâm vội vàng khom người chào hỏi, Triệu Tiến cười gật đầu, tất cả nhìn ánh mắt đứa nhỏ to mập này đều không có chút ý cười nào. Tất cả đều giống như nhìn thấy Tôn Đại Lôi năm đó.
Triệu Tiến mở miệng hỏi.
- Đại Lâm, đệ từng học võ chứ?
Tôn Đại Lâm gật đầu, Triệu Tiến liền xoay về phía Trần Thăng bên cạnh nói.
- Đại Thăng, đệ đi thử xem bản lãnh của nó. Đừng làm bị thương là được.
Trần Thăng gật đầu, sở dĩ bảo Trần Thăng ra tay Triệu Tiến cũng có tâm ý của mình. Nhìn thân hình Tôn Đại Lâm to béo như vầy, nói không chừng rất có lợi thế về sức mạnh, nếu như bảo huynh đệ khác động thủ, không được làm bị thương người, không được ra tay quá nặng, ngược lại dễ dàng chịu thiệt, không chỉ bảo cho Tôn Đại Lâm này biết được khuôn phép. Về phần Trần Thăng thì không e ngại gì vấn đề đó, sức mạnh và võ nghệ của y đều không thua thiệt gì.
Tỷ thí ở ngay trong sân, vừa thấy điệu bộ thủ thế của Tôn Đại Lâm, Triệu Tiến nhịn không được cười khổ. Bởi vì lo lắng thật là dư thừa rồi. Tôn Đại Lâm bày ra tư thế y như khuôn đúc cứng đờ, tất cả đều là người luyện võ đã lâu, dĩ nhiên nhìn ra được đây là chiêu thức võ nghệ chỉ để cho đẹp mắt.
Võ quán nhận đồ đệ, thường thường sẽ dạy cho những con cháu gia đình có tiền của một số chiêu thức hoa xảo mà không thực dụng, tránh cho bọn họ đi gây chuyện làm bị thương người khác, cũng đỡ phải làm bị thương chính mình, cái Tôn Đại Lâm học chính là cái này.
Thạch Mãn Cường thì thào nói.
- Đệ bây giờ mới cảm thấy nó không phải Đại Lôi. Đại Lôi sẽ khom lưng nheo mắt, hai tay giơ lên trước, từng bước một nhích về phía trước, tới trước mặt đột nhiên dồn lực đánh ra. Sẽ không bày ra điệu bộ chờ đợi như thế.
Đây cũng là cảm giác chung của Triệu Tiến và bọn huynh đệ. Kẻ trước mắt này chẳng qua chỉ có chút bề ngoài giống Tôn Đại Lôi mà thôi. Trần Thăng bên đó cũng mỉm cười, đột ngột ra tay.
Trần Thăng không có bất kỳ hư chiêu hoa mỹ nào, chỉ một quyền đánh vòng qua trước ngực. Tôn Đại Lâm vội vàng chống đỡ, một quyền khác của Trần Thăng đã tiếp sau đó mà tới, ngăn đỡ tiếp không được nữa rồi. Song Trần Thăng thật sự là hạ thủ lưu tình, một quyền này không có ra sức đánh vào trên mặt, chỉ thuận thế nhích tới, Trần Thăng giẫm chân sải bước chen vào giữa hai chân Tôn Đại Lâm, ngay sau đó khèo chân ngã trên đất.
Một tiếng va chạm, động tĩnh không nhỏ, Tôn Đại Lâm ngã sấp cả mặt đầy bụi đất, trên mặt mang theo chút uất ức, rầu rĩ bò dậy.
Trần Thăng quay đầu nói.
- Không chỉ học chiêu thức cho đẹp mắt. Khí lực cũng không ổn, hơn nữa chưa từng đánh qua với ai một trận nào.
Triệu Tiến mỉm cười một cái, mở miệng nói.
- Vậy trước hết sắp xếp đi theo đội học đinh thao luyện, có thì giờ đệ hãy tới dạy bảo thêm cho nó.
Bên kia Trần Thăng gật đầu, Triệu Tiến lại gọi Tôn Đại Lâm sang, nhìn thẳng vào y nói nghiêm túc.
- Ca ca của đệ là huynh đệ của huynh. Huynh sẽ không bạc đãi đệ. Nhưng huynh cũng sẽ không cưng chiều phóng túng cho đệ. Đệ cũng phải vất vả thao luyện như những kẻ khác. Đệ có hiểu không?
Tôn Đại Lâm dạ một tiếng, sắc mặt Triệu Tiến trở nên nghiêm túc hơn, cao giọng lên chút nữa nói.
- Ở nơi này của huynh, muốn trả lời thì lớn tiếng nói vâng.
- Vâng!
Tôn Đại Lâm lớn tiếng trả lời. Triệu Tiến gật đầu nói.
- Kế tiếp đệ còn phải chăm chỉ rèn luyện. Huynh nói cho đệ biết, đệ hiện giờ cho dù muốn về nhà cũng không được nữa. Đệ có hiểu không?
Sắc mặt Tôn Đại Lôi bên kia có chút trắng bệch nhưng vẫn lớn tiếng trả lời.
- Vâng!