Lúc mới bắt đầu dĩ nhiên là phải tập hợp tráng đinh sẵn sàng, đợi đến khi bọn Triệu Tiến nổi lửa trại lên, từ xa nhìn tới, phát hiện ở đó là đoàn người có mấy chục người cưỡi ngựa, binh giáp đầy đủ. Một thôn trang nhỏ căn bản không phải là đối thủ, hơn nữa trong cảnh tối lửa tắt đèn này, nếu chẳng may thừa dịp ban đêm tới giết cả thôn, vậy thì quả là đại họa.
Nhưng khoảng cách gần như vậy. Người của thôn trang này ngay cả báo tin lên quan cũng không dám ra ngoài. Bởi vì đám cướp này đột nhiên tới còn phái người cưỡi ngựa đi đi lại lại, có lẽ vì là đề phòng báo tin hay gì gì đó.
Trong tình thế bất đắc dĩ, trong thôn đành phải phái người qua cầu xin tha thứ, nói là những thứ mang ra được không nhiều, bằng lòng đưa hai tay dâng lên, mong các vị hảo hán bỏ qua cho.
Không hề nghĩ đám “hảo hán” này rất dễ nói chuyện, không ngờ lại rút bạc ra mua lương thực, cỏ khô và dê, hơn nữa giá tiền còn cao hơn so với ngoài chợ.
Mọi người đều là mềm nắn rắn buông, vốn là lo lắng đối phương là kẻ mạnh, nhưng một khi thấy dễ nói chuyện như vậy, khó tránh khỏi nổi lên suy nghĩ khác. Thêm vào đó nhìn thấy nữ nhân và trẻ con trong đoàn người không ít, người nào người đấy vẻ mặt đều mệt mỏi, lấy ra lại là vàng thật, bạc thật, đang dằn vặt có nên kiếm chút lời không
Nhưng những người đưa lương thực tới lần đầu, nhìn thấy Triệu Tiến bên này chia một nửa người ra đi trực đêm, nhìn thấy những thứ binh khí kia, lại nhìn thấy khí chất và kỷ luật của những điệu bộ kia, suy nghĩ lợi dụng nọ kia đều tan biến.
Triệu Tiến bên này nổi lửa nấu cơm. Bọn nữ nhân và con nít dọc đường chỉ là ăn lương khô lạnh lẽo. Triệu Tự Doanh bên này cũng đều là vừa lạnh vừa đói, dừng lại ở bên này là bù đắp hiếm hoi.
Lúc ăn cơm, Triệu Tiến gọi Tề Tam tới nói.
- Ăn cơm xong, ngươi đi luôn ngay trong đêm, qua trấn Ngung Đầu bên đó, bảo Tôn Giáp điều động cho đồ đạc và ngựa.
Đổng Băng Phong mở miệng nói:.
- Phía sau đã là có người để mắt tới, vậy sẽ liên lụy đến Tôn thúc không?
Triệu Tiến lạnh lùng nói.
- Bảo Tôn Giáp nói ra danh hiệu của Triệu Tự Doanh là được, chỉ cần chúng ta còn, không ai dám động đến thúc ấy.
Lưu Dũng không kìm nổi nói.
- Đại ca, chúng ta không sợ bại lộ sao?
Triệu Tiến trả lời.
- Bây giờ cấp bách nhất là quay trở lại Từ Châu. Người của Phùng gia hiện tại hẳn là đang truy đuổi chúng ta ở phía sau. Nhưng bọn chúng cũng sẽ triệu tập rất đông nhân mã ở phủ Hoài An. Nếu như phái người phóng ngựa nhanh lên phía trước truyền tin triệu tấp người ngăn chặn, vậy thì chúng ta sẽ nguy hiểm mất.
Đêm qua bất ngờ tập kích đội nhân mã của Phùng gia, những người của Phùng gia lui về trước và những kẻ chạy tán loạn sẽ đi ra. Bọn họ hoặc là đi ra sớm hơn so với Triệu Tự Doanh, hoặc là muộn hơn một chút, giờ giấc sẽ không khác nhau nhiều lắm.
Bọn họ có lẽ không ngờ tới đoàn người của Triệu Tự Doanh này liều lĩnh đi vội vã. Điều này khiến cho kế sách bọn chúng bị đảo lộn, không kịp bố trí ngăn chặn hoặc là theo dõi. Nhưng lúc hai bên đi ra ngoài không khác nhau lắm. Ngựa cưỡi của bọn Triệu Tiến mỏi mệt, bước chân chậm chạp. Mà phủ Hoài An là địa bàn của Phùng gia, bất cứ lúc nào cũng triệu tập ra được các loại nguồn lực, giả dụ như ngựa cưỡi ở trong tư thế tốt nhất.
Từ những cử chỉ của những thám tử dọc đường cũng nhìn ra được đôi chút, lúc mới bắt đầu là thò đầu ra nhìn, sau đó có mấy người muốn đi theo, nhưng không có thân thủ và từng trải. Nhưng lúc đi qua thành trì Túc Thiên, bắt đầu có thám tử chuyên theo dõi để mắt đến.
Ngựa không ngừng người không nghỉ, trước mắt từ chỗ này tới thành Bi Châu phải mất hơn nửa ngày. Từ thành Bi Châu tới địa phận của Từ Châu phải mất hơn nửa ngày. Trong con đường đi tới cả một ngày một đêm như vậy, càng về cuối càng là nguy hiểm.
Triệu Tiến nói rõ ra lý giải của mình. Các huynh đệ người nào người đấy đều là vẻ mặt thận trọng. Ngay đến những nữ nhân và con nít cũng hiểu ra được tình cảnh lúc này. Những nữ nhân giúp nấu nướng cơm nước, đám trẻ con thì yên lặng thừ người ra ở một bên.
Vẫn như cũ đội ngũ chia làm hai nửa, luân phiên nhau trực và nghỉ ngơi. Trong khoảng khắc này, mười mấy người hảo thủ giang hồ, từng trải dạn dày, lão luyện đi ra khỏi doanh trại, thăm dò khắp nơi, xem xem có người nào mò mẫm tới không.
Tin tức rất nhanh truyền về.
- Thám tử cách chúng ta không xa, chưa biết chừng chính là mấy người hôm qua. Bọn họ rất là cảnh giác, hơi động lại gần là phóng ngay lên ngựa chạy trốn.
Trên mặt Triệu Tiến lộ nét cười gằn, mở miệng nói.
- Muốn chơi trò không đánh, không bỏ chạy. Không có chuyện thuận lợi tới như vậy, thay phiên nhau đi theo, đêm nay bọn chúng đừng có nghĩ đến ngủ ngon.
Dù sao mỗi một lớp người canh trực hoặc là cưỡi ngựa, hoặc là ẩn núp, chung quy phải có lúc nào đó tới quấy rầy, muốn cứ như vậy đi theo, luôn không cách nào ở khoảng cách quá xa, chỉ vài trăm bước rất nhanh là tới được.
Tuy nhiên bốn thám tử kia quả thật rất cảnh giác, cả đêm nay cũng không ngủ, chỉ cần hơi nghe thấy động tĩnh lập tức bỏ đi ngay, sau một lát quành lại.
Triệu Tiến tự sắp đặt mình vào lúc cuối nửa đêm trời gần sáng. Tính toán canh giờ, còn khoảng nửa canh giờ thì có lẽ nhìn thấy được ánh mặt trời, Triệu Tiến gọi ngừng quấy rầy, chỉ là sắp xếp người từ xa để ý, lại gọi Đổng Băng Phong và mấy người cưỡi ngựa giỏi dậy.
Trong ánh mắt của bốn thám tử đều là đỏ ngầu, từng người một đều rất căng thẳng. Có trời mà biết ở nơi nào lại xuất hiện đoàn người này, ngay cả đội nhân mã của Phùng gia cũng dám ra tay, trong lúc chạy trốn cũng dám ngang ngược tới mức này. Nhưng bọn họ không dám có một chút sơ suất, theo dõi hành tung tàn nhẫn của đám người này bọn họ cũng đã biết, có người trở lại doanh trại đêm qua, không ngờ là không để lại một người nào sống sót.
Một đêm quấy rầy liên tục, bọn họ không dám tiếp chiến, sợ là bị vướng víu, chính mình không thoát được. Tuy nhiên trong lòng những thám tử cũng đang nảy sinh ác độc. Do các ngươi ngang ngược, đợi cho đến khi bị chặn lại thì đẹp mặt các ngươi.
Sau khi giằng co một đêm, cuối cùng tới lúc trời gần sáng thì hơi ngừng lại, cho dù biết là có nguy hiểm, biết là phải cảnh giác, nhưng yên lặng bất ngờ vẫn là làm cho con người ta không thể nén nổi cơn buồn ngủ. Đôi bên nhắc nhở nhau cũng không có hữu dụng gì, ngựa cưỡi cũng đều là mệt mỏi không chịu nổi, trên thân ngựa đều là mồ hôi, quả thật phải nghỉ ngơi một chút.
Chính vào lúc mơ màng ngủ gật này, nắng sớm phía đông xuất hiện, sau đó là tiếng vó ngựa gấp gáp vang lên, vốn tưởng rằng sẽ không tới nữa, vốn tưởng rằng sau khi trời sáng sẽ tiếp tục chạy như điên cuồng, không hề nghĩ rằng vẫn là không buông tha bên này.
Vội vàng trong cơn ngủ giật mình tỉnh lại, vội vàng lên ngựa định chạy trốn, nhưng lúc tỉnh lại, phát hiện khoảng cách đôi bên đã quá gần rồi.
Ở khoảng cách này, cưỡi ngựa bắn tên đều chính xác. Đám thám tử thậm chí còn biết có người trẻ tuổi cung mã rất giỏi.