Tào lương ba tỉnh Hồ Quảng, Giang Tây, Chiết Giang cũng phải tụ tập trước ở cửa sông Thanh Giang lại lần nữa theo tào vận tiến lên trước, số lượng lương thực trữ ở nơi này cũng cực kỳ lớn.
"Con số lý ra phải có ở đây" mà Tôn Giáp nói, cùng một con đường với tào lương dùng để đổi rượu bên phía trấn Ngung Đầu. Gần sông uống được nước, người trên tào vận tất nhiên muốn cắt xén tào vận.
Cửa sông Thanh Giang có kho Thường Doanh, Hộ bộ sắp đặt một chức quan Chủ sự chuyên coi sóc, kho lương cũng có Quản khố đại lại (một chức quan trông coi kho). Từ Chủ sự Bộ hộ, Quản khố đại lại, mãi cho tới vận binh, kho đinh và vận đinh bên dưới mỗi người đều muốn cắn nuốt một miếng tào lương.
Cứ như vậy số lượng lớn lương thực bị cắt xén tham ô. Cửa sông Thanh Giang kia lại là nơi chợ búa phồn hoa, coi trọng nhất chính là lấy ngân lượng đổi hàng, dùng vật đổi vật lại không thông thuận. Những lương thực đó dĩ nhiên muốn đổi thành bạc mới coi như có được chỗ tốt, tất nhiên giá cả cũng cao lên không nổi.
Tôn Giáp cười nói.
- Vốn ban đầu không biết nhiều mắc mứu như thế, nhưng việc buôn bán tào lương đổi rượu càng làm càng lớn, bắt đầu có thương nhân buôn lương thực bên phía cửa sông Thanh Giang tìm tới. Bọn họ có được lương thực liền chuyển thẳng tới trấn Ngung Đầu, hơn nữa giá cả còn phải rẻ hơn so với bên phía bọn tào đinh. Lúc mới đầu làm mấy lần, về sau quen rồi cũng đều biết rõ cả.
Nói tới đây, ngoại trừ hai người Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh nghĩ thông suốt, những người khác ngược lại càng thêm tò mò, Cát Hương liền không kìm nổi hỏi.
- Tôn thúc, chúng ta phải cung ứng cho mấy ngàn mấy vạn người. Bên phía cửa sông Thanh Giang có lương thực nhiều cỡ đó sao?
Lưu Dũng cũng theo đó hỏi một câu.
- Hơn nữa từ cửa sông Thanh Giang tới trấn Ngung Đầu còn có con đường hơn hai trăm dặm, làm cách nào chuyển sang đấy được?
- Xe ngựa nơi trấn Ngung Đầu vượt quá ngàn chiếc. Các con biết nơi cửa sông Thanh Giang đó có bao nhiêu xe ngựa không?
Nhìn ra được Tôn Giáp tâm tình rất tốt, ngồi ở đó tháo gỡ khúc mắc, tự hỏi tự đáp.
- Bên phía cửa sông Thanh Giang kia chỉ riêng kẻ giao tiền cho quan phủ đã có chừng vạn chiếc.
Nghe được con số vạn chiếc này, tất cả mọi người đều khiếp sợ, Vương Triệu Tĩnh gật đầu nói.
- Thuyền nam, ngựa bắc. Trước giờ chỉ nghe người ta nói như thế, hôm nay nghe một lời như thế của Tôn thúc, sơ sơ đã nghĩ thông suốt rồi. Ngoại trừ tào lương thuyền quan, thuyền dân thường nhiều tài vật như vậy cũng muốn bắc tiến. Hàng hóa nhiều như thế phần lớn đều phải thuê xe trâu xe ngựa vận chuyển, có vạn chiếc cũng không lấy làm ngạc nhiên.
Tôn Giáp nói.
- Mùa đông chỉ dùng được xe ngựa. Đợi Vận Hà tan băng, không cần tốn nhiều ngân lượng tàu thuyền cũng sẽ giúp đỡ đưa tới bên phía trấn Ngung Đầu. Vậy thì càng thêm giảm thì giờ, giảm tiền công rồi.
Triệu Tiến nghi hoặc hỏi.
- Mang lén sao?
- Đúng! Chính là mang lén. Tiểu Tiến con thật đúng là hiểu biết nhiều lắm.
Tôn Giáp khen một câu. Triệu Tiến nhìn bọn huynh đệ bên cạnh cười nói.
- Tôn thúc, chúng con bên này tháng ngày phía trước phải giao thiệp rất nhiều với chỗ tào vận này. Những mấu chốt nơi đó phải xin Tôn thúc giảng giải tỉ mỉ, tránh cho về sau phải hồ đồ.
Đây chính là tâm tư của Tôn Giáp, tuy nói có chút thích lên mặt dạy đời, nhưng cũng là muốn truyền thụ những thứ hiểu biết của mình cho Triệu Tiến và bọn huynh đệ. Tấm lòng này Triệu Tiến cũng hiểu rõ. Tôn Giáp là thương nhân, nếu như muốn lấy được được lợi ích càng lớn nào đó, hẳn là có một số tin tức nên lờ đi không nói, nhưng Tôn Giáp lại không chút nào giấu riêng, đây là chân chính xem mình thành trưởng bối người thân rồi, xem tất cả như người một nhà.
Dĩ nhiên, Tôn gia chết đi một đứa con trai, lại nhờ cậy Triệu Tự Doanh phát tài, vả lại sống được bình an, nở mày nở mặt. Hiện giờ để phần vinh quang này tiếp tục giữ vững, lại đưa một đứa con sang đây, tin tức cũng không giấu riêng mảy may nào. Đây cũng là để thân thiết càng thêm thắt chặt với Triệu Tự Doanh, loại ý đồ trần trụi này mặc dù tất cả đều nghĩ tới, cũng sẽ không nói ra.
Nghe xong lời của Triệu Tiến, Tôn Giáp cười liên tục gật đầu lại nói.
- Thúc cũng tới Bi Châu về sau mới biết nhiều mấu chốt như thế. Cái thì tự mình nghe ngóng được, cái thì người khác nói. Thật sự khiến cho người ta mở rộng tầm mắt. Mới rồi vừa nói tới thuyền dân thường ở cửa sông Thanh Giang thì phải đổi từ đường thủy sang đường bộ. Nhưng một chiếc xe ngựa đi phía bắc đi kinh thành cần bao nhiêu tiền, mắc còn hơn mấy chục lần, thậm chí trăm lần so với tàu thuyền. Hơn nữa một con thuyền chở được hơn rất nhiều so với một chiếc xe ngựa.
- Cho nên tiêu tốn kha khá tiền. Bảo tào đinh, vận binh giúp con vận chuyển hàng. Dù sao vận chuyển tào lương trên thuyền cũng thuận lợi hơn. Bỏ ít đi mấy bao lương thực, thêm nhiều một số hàng hóa, công tư đều tiện lợi. Càng có lão đại trong quan phủ, dùng ngay luôn tàu thuyền vận chuyển hàng lậu. Cái này càng khó lường hơn, vậy thì phải bí mật mang lén.
- Vừa rồi Cát Hương hỏi, nói cửa sông Thanh Giang có nhiều lương thực cỡ đấy sao. Con số này thúc trước giờ cũng không biết, sau khi biết rõ cũng sợ nhảy thót. Hằng năm tào lương phía bắc đưa tới phía nam tổng cộng hơn bốn trăm vạn thạch lương. Hao phí tiêu tốn ven đường vận chuyển cũng phải tám trăm vạn thạch. Chỗ này ít nhất có một phần sáu đều lưu lại cả ở cửa sông Thanh Giang.
Sau khi nói xong câu đó, mọi người trong phòng đều hít sau một hơi. Tào vận tất nhiên cũng phải có tiêu tốn, hao tổn thuyền bè, người chèo thuyền phải ăn uống. Tào vận cũng có lúc gặp chuyện hiểm nguy lật úp, trên Vận Hà cũng có trộm cướp, cũng có lúc bị cướp bị trộm. Chỉ có điều những tổn hao, tiêu tốn đó khẳng định nhỏ tí xiu so với vận chuyển bằng đường bộ, chiếm được một thành cũng coi như nói điêu. Về phần sao gấp hai so với tổng mức vận chuyển, điều này càng thật sự là quá điêu ngoa.
Tất cả đều biết rõ hơn tám trăm vạn thạch lương này tuyệt đại bộ phận là lợi lộc cho các phe cánh. Nhưng con số này quá mức khiến người ta kinh ngạc, nuốt cỡ này khó tránh khỏi một chút cũng không biết xấu hổ nữa rồi. Sau khi tất cả chấn kinh, đều là nhìn về hướng Vương Triệu Tĩnh. Trong bọn huynh đệ, chỉ có Vương Triệu Tĩnh vào nam ra bắc, kiến văn quảng rộng, loại sự tình y có lẽ biết chút ít. Sở dĩ chờ Vương Triệu Tĩnh xác nhận là bởi vì cả đám người không ai dám tin.
Biết rõ Tôn Giáp sẽ không gạt người, nhưng tất cả vẫn phải cảm thấy không tưởng tượng nổi, nhất định phải có người xác nhận mới tốt.
Vương Triệu Tĩnh cười khổ trả lời.
- Gia phụ quả thật từng nói qua.
Không biết vì sao, câu trả lời này lại khiến cho y có chút hổ thẹn. Trong lòng có một ý niệm không biết từ đâu tới, Đại Minh bị rút rỗng xương tủy, bóc lột thậm tệ như thế, sao còn giữ vững thời đại thái bình nữa đây.
Triệu Tiến không kìm nổi lắc đầu, đám người trên tào vận này phát tài thật là dễ dàng, moi móc thật là độc ác a.
- Lúc mới tới trấn Ngung Đầu, cho rằng con số tào lương bị cắt xén kia đã khiến người sợ hãi rồi. Nghe người cửa sông Thanh Giang nói mới biết tầm mắt bản thân thật sự quá hạn hẹp rồi.