Ba kẻ dẫn đường và Đinh Quân kia vẫn cứ lơ ngơ, đợi cho đến khi mọi người đều nhanh chóng thu dọn xong vẫn còn chưa kịp nhận ra. Đinh Quân mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm khắp người Triệu Tiến. Giáp sắt như vậy gã có nghĩ cũng chẳng dám nghĩ tới, bên này không ngờ làm được đủ bộ, hơn nữa không chỉ bao lấy phần trên cơ thể.
Còn Dịch Tiến Bảo thì để mắt tới cái khác. Y nhanh chóng chạy tới trước mặt Triệu Tiến cúi đầu, khom lưng hỏi.
- Lão gia, những cái xe ngựa và đồ đạc trên xe đều không cần nữa sao?
Mười mấy chiếc xe ngựa, trên xe chứa các loại tài vật, trong đó vải vóc là phần nhiều, các loại khác cũng không ít. Nghe ý tứ của Triệu Tiến những chiếc xe ngựa này rõ ràng là không cần nữa.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Ngươi định lấy không sao?
Ý đồ này của Dịch Tiến Bảo không thể giấu được người khác. Lưu Dũng ở bên cạnh đang giúp Triệu Tiến buộc dây da giáp đeo ngực.
Dịch Tiến Bảo đảo mắt, cười hì hì nói.
- Đã cầm bạc của lão gia, làm sao dám lấy không, chỉ là xin lão gia bán rẻ một chút, bạc thì đợi đến khi tiểu nhân quay trở về trấn Ngung Đầu sẽ trả lại.
Những tài vật này đều là loại hàng hóaThảo Oa Tử cần rất gấp, chỉ cần có được trong tay, bán ngay tại chỗ cũng kiếm được một món lời lớn. Đương nhiên, Dịch Tiến Bảo cảm thấy Triệu Tiến dù sao cũng muốn vứt bỏ, cứ coi như là cần tiền cũng không phải là cần nhiều.
Triệu Tiến xốc lại khôi giáp nói.
- Đừng có nghĩ đến chuyện lợi dụng, ta đưa ngươi vào đây, cũng phải đưa ngươi ra ngoài.
Dịch Tiến Bảo còn muốn nói nữa, nét mặt tươi cười của Triệu Tiến đã biến mất, buồn bực nói.
- Đừng có vì một chút tiền này mà toi mạng, hãy ngoan ngoãn đi theo ta.
Nghe đến đây, Dịch Tiến Bảo sắc mặt lập tức tái đi, liền không dám nói gì nữa. Cho tới lúc này y nhìn chung nhớ tới những người trẻ tuổi trước mặt này làm sao mà giết người không chớp mắt, chuyện tiền tài này quả thật khiến cho đầu óc người ta u mê.
Cho lương khô, cỏ khô và những thứ khác đưa hết lên lưng ngựa, tạm thời những binh giáp chưa dùng đến cũng đặt ở phía trước. Lúc này nhìn ra điểm có lợi của việc biết cưỡi ngựa. Đinh Quân và Dịch Tiến Bảo là những người biết cưỡi ngựa, còn chú cháu nhà Bành gia liền bị trói ở trên lưng ngựa.
Đến lúc này, Đinh Quân cũng đã cảm giác được điều không hay, liên tục nhìn đến cột khói ở phía tây, sắc mặt trắng bệch ra không dám mở miệng, vô cùng thấp thỏm, chỉ sợ hỏi ra điều gì đó sẽ trở thành sự thật.
Triệu Tiến phân phó nói.
- Tề Tam, lão Trương, còn cả huynh đệ Bạch gia, mấy người các ngươi đi lên trước thăm dò, nhớ lấy gặp địch không được tiếp chiến, chỉ là quay đầu chạy.
Bên kia mấy người vâng dạ một tiếng, quất ngựa chạy lên phía trước. Trần Thăng nét mặt trang nghiêm, ghé sát Triệu Tiến nói.
- Người của đối phương có khả năng đông hơn người của ta. Quay lại như thế này, rất có khả năng là rúc đầu vào rọ.
Triệu Tiến đè thấp giọng trả lời.
- Nếu như là nhằm vào chúng ta, vậy thì chúng ta càng về nhanh càng tốt, một ngày cũng không được chậm trễ, bãi cỏ hoang rộng lớn như thế này, đến lúc đó khép lại thành một vòng tròn nhỏ là xong rồi.
Trần Thăng chỉ là gật gật đầu. Trong tình huống như vậy, y sẽ đưa ra điều suy nghĩ của mình. Tuy nhiên sau khi Triệu Tiến đưa ra quyết định, y sẽ không nói gì nữa.
Đoàn người của Triệu Tiến đánh ngựa men theo đường nhỏ đi ra ngoài, đợi tới đường lớn, Triệu Tiến lại sắp đội ngũ thành hàng. Mấy người ở ngay trước mặt đều là những tay giỏi cưỡi ngựa, người đeo giáp ngực, những người biết cưỡi ngựa bắn cung đi ở phía sau bọn họ, phía sau cùng mới là đoàn người. Đinh Quân thì đi cùng với các cung thủ. Sau khi bố trí xong việc này, mới tiếp tục tiến lên phía trước.
Không có xe ngựa trói buộc, bước chân hành quân trở về nhanh gấp mấy lần. Người ở trên ngựa cũng nhìn rõ cột khói phía tây nhạt dần. Mấy người hiểu biết nhỏ giọng giải thích, tình cảnh này chỉ có trong khoảng khắc đốt rất lâu rồi mới xuất hiện, bây giờ những thứ cháy được đều đã biến thành tro tàn rồi.
Cột khói nhạt dần chẳng bao lâu, lờ mờ nhìn thấy những con chim ở nơi xa bay tới lượn vòng. Đinh Quân đang cưỡi ngựa bỗng nhiên hét to một tiếng, ra sức giục ngựa lao lên trước, nhưng gã bị xếp ở giữa đội ngũ, muốn nhanh cũng không nhanh được, làm cho một phen rối loạn.
Triệu Tiến tức giận quát.
- Ngươi bây giờ muốn quay về thì làm được cái gì? Muốn chết hả? Cứ ngoan ngoãn mà đi theo bọn ta, bằng không sẽ trói ngươi lại.
Đinh Quân mặt đỏ bừng, muốn nói điều gì lại không nói ra được, cuối cùng nước mắt chảy vòng quanh, ngồi trên ngựa lau mặt liên tục.
Nhiếp Hắc lầm bầm một câu.
- E là bầy quạ tới ăn thi thể rồi.
Mọi người đều là im lặng, đánh ngựa buồn bã gấp rút lên đường.
Lên đường từ sáng sớm, sau khi chạy một nửa canh giờ, mọi người xuống ngựa nghỉ ngơi cho ngựa ăn, sau đó lại tiếp tục tiến về phía trước. Đinh Quân đã trở nên hết sức vội vã, mấy lần muốn cưỡi ngựa chạy trước. Nhưng ngoài những người hết sức khôn khéo, tỉ mỉ của Triệu Tiến ra, còn lại đều là những người từng trải, giang hồ, làm sao mà không hiểu được lòng dạ của gã, hơi động đậy một chút đã bị ngăn lại. Nếu như không phải Triệu Tiến vẫn coi thái độ của gã là tạm được, e là sớm đã bị đè xuống đất nện cho một trận.
- Nếu như cưỡi ngựa cứ như vậy mà chạy, chỉ sau hai canh giờ con ngựa này nhanh chóng đã vứt đi, chạy đến chết cũng khả dĩ đấy, đến lúc đó ngươi tự mà trở về nhé!
- Ngươi làm sao lại biết là thôn Đinh gia, đừng có ở đó gào khóc thêm ấm ức, bao giờ nhìn thấy mới là thật.
Mọi người hoặc là dạy dỗ, trách móc, hoặc là khuyên giải, đều vì khiến cho xúc cảm của Đinh Quân ổn định trở lại.
Sáng sớm qua xuất phát từ thôn Đinh gia, xe ngựa ở trên đường cũng không đi nhanh được, sau khi ngoặt vào đường nhỏ lại là càng chậm, Triệu Tiến bọn họ cũng không có đi được khoảng cách bao xa. Nhanh chóng giục ngựa quay lại, lúc mặt trời ngả về phía tây, bọn họ đã trở về thôn Đinh gia. Đây còn là duyên cớ nửa đường vẫn luôn chỉnh đốn, nghỉ ngơi, phải tận dụng hết khả năng bảo đảm cho ngựa cưỡi có đầy đủ sức lực. Nếu như giao chiến hoặc là phóng như bay mất hết sức lực, vậy thì rầy rà to.
Tề Tam và mấy người thám mã đi trước đã đi tra soát một lượt xung quanh thôn Đinh gia, chẳng có nguy hiểm gì, cũng chẳng thấy người nào đang sống...
Toàn bộ thôn Đinh gia đã trở thành tử địa cháy đen thui, duy nhất còn ở đó chính là mấy bức vách, cho dù những bức tường này vì bị thiêu đốt đã đổ sụp rất nhiều.
Trong làn gió có mùi vị của thịt nướng, thậm chí còn có một chút mùi thơm. Nhưng mùi hương này mọi người đều biết là từ ở trên cái gì bay ra. Những con quạ tụ tập rất đông ở bên đó. Triệu Tiến bọn họ thúc ngựa chạy tới, làm cho bầy quạ bị kinh động bay tán loạn.
Đến lúc này, chẳng ai để ý đến Đinh Quân nữa rồi. Đinh Quân lúc xuống ngựa còn bị vướng vào bàn đạp, ngã nhào một phát, mặt đầy bùn đất. Nhưng chẳng có ai đi cười gã, đang nhìn gã lảo đảo chạy vào bên trong thôn Đinh gia, chẳng bao lâu vọng lại tiếng rú thảm thiết, tiếp đó là tiếng khóc rống lên.