Vào lúc đám người tới tập kích bất ngờ leo lên xông vào trận địa xe ngựa, đội nhân mã Triệu Tự Doanh dẫn ngựa đi xa tránh né lại hồi mã thương giết về, bọn giặc cướp dám chạy ở trên mặt đất cỏ khô, bọn họ cũng có lá gan này.
Vào lúc hai bên giằng dưa chém giết, mười mấy kỵ binh này hồi mã thương, bên trong tiếng giết chóc rung trời, bên ngoài lòng người hoảng hốt, đột nhiên nhìn thấy có kỵ binh xông vào chém giết, lập tức lòng người đại loạn, cũng không còn dũng khí tiếp tục tấn công gì nữa. Bên ngoài còn có gần hai trăm người, đa số đều đang xuống ngựa xắn tay xông vào, nhìn thấy kỵ binh kéo tới, tất cả chỉ nghĩ tới chuyện lên ngựa chạy trốn.
Thậm chí còn có bọn xui xẻo không kịp lên ngựa, có kẻ chui ngay vào bãi cỏ khô hai bên đường, chạy thục mạng như điên, còn lại chỉ biết quỳ xuống đất cầu tha mạng.
Nhìn thấy tình cảnh bên ngoài này, Triệu Tiến mới lên xe ngựa. Vào lúc cục diện hỗn loạn như vầy tùy tiện trèo lên cao rất dễ dàng thành bia ngắm bắn.
Đứng ở trên xe ngựa nhìn bốn phía, trên đất tuyết cỏ khô không hề nhàm chán, khắp nơi đều là bọn giặc cướp chạy loạn, không có người quay đầu lại, cũng không có tụ tập người lại lần nữa, đã không còn gì uy hiếp nữa rồi.
Triệu Tiến tự nhủ với mình một câu.
- Quả thật chính là tặc phỉ.
Đứng ở trên xe ngựa thanh âm lanh lảnh hạ lệnh.
- Lưu người sống, kẻ bị thương giết sạch hết, lập tức dọn sạch trận địa, sửa soạn tiếp tục lên đường.
Những lời này nói xong, lại hô với mấy chục kỵ binh hưng phấn kia.
- Còn đứng ì ra đó làm gì. Mau đi đằng trước mang ngựa về đây.
Thi thể xử trí rất mau, ném thẳng vào ven đường, hôm sau đoán chừng chỉ còn thừa lại bộ xương tàn, trong bãi cỏ hoang này sói quả thật không có thiếu. Trong trận chiến đột nhiên gặp được tình cảnh như nay, bọn gia đinh Triệu Tự Doanh dĩ nhiên sẽ không nương tay, kẻ địch bị thương đa số là trọng thương gần chết, cho chết sảng khoái hẳn luôn, một mạng cũng không bỏ sót.
Không kịp chạy, quỳ xuống đất cầu xin cũng có được mười mấy người, những người này thật là không chịu thương thế gì, đều bị bắt đến một chỗ, ba vị dẫn đường kia cũng bị gọi sang đó.
Mười mấy người quỳ trên mặt đất chỉ hô hoán cầu xin tha mạng, Triệu Tiến lạnh lùng quét mắt một vòng, trường mâu trong tay đâm mạnh ra phía trước, một tên đang khóc lóc cầu xin tha mạng bị đâm xuyên thẳng qua trước ngực, mềm oặt thẳng cẳng trên đất, tắt thở chết rồi.
Một nhát mâu bất thình lình này, lập tức khiến mọi người không thốt lên lời, ba người dẫn đường kia cũng bị dọa đến sắc mặt trắng bệch rồi, thân mình phát rung.
Trường mâu Triệu Tiến lại chỉ về hướng một người khác, người nọ lập tức cả người phát run, nhưng đã bị trói thật chặt, nhúc nhích cũng không nhúc nhích nổi, mũi mâu dính máu nhỏ giọt cứ như thế chĩa thẳng vào gã, khiến cho tinh thần gã đều nhanh chóng suy sụp.
Triệu Tiến lạnh giọng hỏi.
- Các ngươi là kẻ nào?
- Tiểu nhân... Tiểu nhân là trộm cướp ở Thảo Oa... Tử này, là người của Thảo Thượng Phi.
Từng vấn đề được hỏi ra, trong khi tim đập chân rung, không ai dám không nói thật, thậm chí mọi người đều tranh nhau nói trước.
Thảo Oa Tử là mảnh đất vô pháp vô thiên, nhưng các loại tài vật ở nơi này lại bán ra được giá cao, cho nên thường xuyên có đội thương buôn lui tới, chỉ có điều bước sang tháng chạp chẳng có ai qua lại mà thôi. Nhưng những đội thương buôn này thường thường đều có bối cảnh thế này thế nọ, đánh tiếng chào hỏi các phương các phái đều tốt cả, mọi người không dám xuống tay, hoặc giả nói, không dám xuống tay rõ rệt.
Cánh đội ngũ này của Triệu Tiến nhìn như là đội thương buôn, hơn nữa nhìn còn giống như là loại thương buôn không có quen biết gì tùy tiện tới kiếm chỗ phát tài, từng ổ trộm cướp ở trong thôn trang ven rìa bên ngoài quả thật có tai mắt ngầm theo dõi, mấy ổ trộm cướp đều có được tin tức.
Mấy chục người đội ngũ này của Triệu Tiến, mười mấy chiếc xe, nhiều ngựa như vậy, một ổ trộm cướp cũng mới được mấy chục người, ổ lớn cũng chỉ hơn trăm người, tự mình xuất động cũng không nắm chắc nuốt trôi xuống được. Kết cuộc mấy nhà liên thủ, sẵn sàng hùn vốn làm án này, đón một năm mới béo mập thật đã.
Đang hỏi chuyện, lão Bành kia đột nhiên mở miệng nói, trên mặt hơi có chút căm giận.
- Các vị của Thảo Oa Tử không phải không động tới đội thương buôn bán hàng sao?
Dịch Tiến Bảo bên cạnh ho khan hai tiếng, dè dặt liếc nhìn Triệu Tiến nói.
- Chuyện điêu ngoa này lão Bành ngươi cũng tin à? Những năm qua trong Thảo Oa Tử nhiều người như thế không còn thấy nữa, ngươi cho rằng đi nơi nào đây?
Triệu Tiến lại theo đó hỏi tiếp.
- Không ai phái các ngươi lại đây sao?
Bọn mã tặc bị hỏi tới vấn đề này đều ngây ngốc lắc đầu. Triệu Tiến trầm mặc chốc lát, xoay đầu gọi Lưu Dũng lại nói.
- Bảo người của đệ tra khảo thật tốt, thủ đoạn gì cũng đều dùng hết cả. Xem thử hỏi ra được cái gì khác không. Sau khi làm xong xử trí sạch sẽ.
Lưu Dũng gật đầu, những mã tặc quỳ trên mặt đất còn không biết sắp xảy ra cái gì, lại nhìn thấy cái người vóc dáng nhỏ bé mặc giáp kia quay đầu thét to một tiếng, mấy người trung niên thần sắc âm trầm đã chạy tới.
Những chuyện vặt vãnh này đều bị kéo tới trong bãi cỏ khô ven đường. Một đội người này của Triệu Tiến vội vàng chỉnh xe ngựa lại, ngựa đuổi trở về thắng lại trên xe ngựa, Triệu Tiến và bọn huynh đệ cùng với ba vị dẫn đường này đều phải ra sức. Bên này bận rộn, ven đường truyền tới từng tiếng kêu thảm thiết vô cùng thê lương, khiến ba người dẫn đường kia hết hồn thịt da nổi vẩy.
Không quá lâu, ven đường yên ắng không còn tiếng động, Lưu Dũng và mấy hán tử kia đi ra, cũng đi theo bận rộn cùng nhau.
- Có Thảo Thượng Phi, Song Đầu Hổ, Lão Hoàng Mao, và bảy ổ trộm cướp khác hùn vốn, không có vết tích bị người ta sai khiến gì cả. Mấy đám bọn chúng đều là gộp chung lại tạm thời.
Thứ hỏi ra được cũng không nhiều, những ổ trộm cướp Thảo Oa Tặc này trừ chuyện buôn bán không tiền vốn của mình, chuyện chính chỉ là càn quét chặn lại dân buôn muối lẻ tẻ trong Thảo Oa Tử. Mỗi khi chặn được một đám, không chỉ có tất cả bao muối trở vào trong tay mình, Dương Châu và Hải Châu bên kia còn có thưởng ngân lượng.
Chỉ có điều tới giữa tháng chạp không còn chuyện buôn bán, trong Thỏa Oa Tử hoang vắng lạnh lẽo khủng khiếp, bọn trộm cướp đều phải ra ngoài, tới trong thôn trang gần kề thành trì nghỉ ngơi vui đùa. Bọn chúng vốn tới lui thân thiết chặt chẽ với gia đình giàu có Thuật Dương và Túc Thiên. Có người che chở, hơn nữa những thôn trang lưu dân kia xây dựng cũng là trong ngoài một thể với bọn chúng, hoặc là mật báo cho bọn chúng, hoặc là tham dự chia của tang vật, thậm chí tráng niên trong thôn trang còn tự mình gia nhập Thảo Oa Tặc.
Triệu Tiến dẫn đội thương buôn lại đây, trước đó không có chào hỏi qua ai, mang theo gia sản quá nhiều, dĩ nhiên thu hút kẻ gian rình rập.
- Trong mười mấy người này lý ra cũng có mấy đầu mục. Đệ bên này dùng hết thảy thủ đoạn cũng hỏi không ra cái gì. Hẳn sẽ không có âm mưu gì đâu.
Lưu Dũng kể ra rất cặn kẽ, y và Triệu Tiến hợp lực chỉnh chiếc xe ngựa sang đây, Triệu Tiến liếc mắt ba người dẫn đường phía khác thấp giọng nói.
- Chú cháu Bành gia sợ rằng không biết sâu cạn. Cái tên họ Dịch kia có lẽ còn tính toán moi móc chỗ tốt trên người chúng ta.
Hắn bên này chưa nói ra xong, Dịch Tiến Bảo giúp đỡ phía khác đã nhanh chân chạy tới, chạy được mấy bước bị bọn gia đinh cảnh giác ngăn lại. Dịch Tiến Bảo khẩn cầu hai câu, Triệu Tiến ra hiệu để cho gã sang đây. Dịch Tiến Bảo đó vừa đến trước mặt đã quỳ xuống dập đầu, mang theo tiếng khóc nức nở phân bua.
- Lão gia, tiểu nhân đầu heo lòng dạ hồ đồ. Vẫn nghĩ rằng lão gia bị cướp rồi, tiểu nhân cũng được chia lời lãi chút ít. Nhưng mới vừa rồi nhìn thấy mới hiểu được, đám giặc cướp đáng chém ngàn đao này khẳng định sẽ không lưu lại người nào sống sót a.
Dịch Tiến Bảo nói mấy câu lộn xộn tứ tung, đao đã kề trên cổ, lúc này mới nói rõ ràng hơn chút.
Nguyên nhân rất dễ hiểu, Dịch Tiến Bảo lão luyện lõi đời hơn so với chú cháu Bành gia, vả lại tinh thục lề lối của Thảo Oa Tử. Vừa nhìn thấy đội ngũ của Triệu Tiến đã biết rõ phải xảy ra chuyện, bọn Thảo Oa Tặc sẽ không buông tha. Gã tới lui chỗ này bao lâu nay, đều có giao tình quen mặt với mấy ổ trộm cướp. Dịch Tiến Bảo còn nghĩ rằng đợi Thảo Oa Tặc đánh phá đội ngũ này của Triệu Tiến, gã dựa vào người quen biết lưu lại đường sống, thuận tiện còn tiếp tục chuyện buôn bán thủ tiêu chứa chấp tang vật, ít nhiều cũng có một số của cải bất chính.
Nhưng sau khi nhìn thấy trận thế vừa mới rồi, Dịch Tiến Bảo đã biết rõ nếu như Thảo Oa Tặc thật sự nắm được cái này, khẳng định cũng sẽ không lưu lại cho mình con đường sống, lại còn mười tù binh vừa mới bị bắt sống kia, có mấy người rất quen mặt, Lưu Dũng dẫn người sang tra khảo, gã kinh hoảng lo lắng bồn chồn, e rằng mình bị nhận ra, sau đó bị người ta nghĩ rằng có dính líu, càng nghĩ càng sợ, theo đó trước hết đưa đầu tới xin tha.
Triệu Tiến tin lời lẽ thoái thác của Dịch Tiến Bảo, bởi vì người là Tôn Giáp tìm tới. Sau khi tìm tới đã cầm ngân lượng về nhà một lần, trong lúc đi lại còn bị người Triệu Tự Doanh theo dõi, cũng không có thì giờ thông đồng với người ngoài, nhưng lòng dạ muốn ngồi nhìn một đội người này của Triệu Tiến bị trộm cướp tập kích, tự mình theo đó kiếm chút lợi lộc cũng sẽ không giả.