Đại Hán kia trả lời.
- Chúng tôi vừa xuống ngựa, bên trong trại có tiếng hét to, sau đó thấy không ít người cầm thương trúc đi lại, nơi nơi chốn chốn đều như vậy, không tìm được chỗ hạ thủ.
Lê Đại Tân chậm rãi gật đầu, sắc mặt Lý Hòa gần như biến thành màu đen, ở đó cắn răng nói.
- Bảo các huynh đệ đi ăn cơm trước, ngủ sớm, đợi trời tối hãy tấn công lần nữa. Đám lưu tặc này khẳng định đều là kẻ quáng gà, chúng ta thừa dịp đêm tối thăm dò một lần nữa.
Đại hán bẩm báo kia nghe lệnh, Lê Đại Tân không tiếp tục nói chuyện mà chỉ ngẩng đầu nhìn sắc trời, mặt trời cũng sắp xuống núi rồi.
Trời vừa tối, đại đội Phùng gia bắt đầu sửa soạn qua đêm, có người thu nhặt củi đốt, có người đi săn thú, có người thu xếp hạ trại. Ngoại trừ những người đó còn có mấy người vẫn không xuống ngựa, vây quanh tường trại theo dõi nhất cử nhất động phòng ngừa trong trại phái người ra ngoài báo tin.
Tường trại vẫn canh phòng nghiêm ngặt, bên trong cũng bận rộn không ngơi tay, thu thập những mũi tên bắn vào, dỡ những túp lều xung quanh trại xuống, cửa chính trại cũng đã dùng đất chặn lại, bây giờ chỗ đó còn cần gia cố thêm, tất cả đồ dùng chứa được nước cũng được sử dụng, chứa đầy nước.
Trương Hổ Bân gọi mười mấy người bổn đội Triệu Tự Doanh lại một chỗ, chỉ chừa một người trấn áp toàn cục, bọn họ ghé sát lại thấp giọng bàn bạc.
Trương Hổ Bân trước hết hỏi một câu.
- Ai cưỡi ngựa tốt?
- Ngựa thì biết cưỡi nhưng cưỡi không tốt.
Tất cả mọi người đều trả lời không khác nhau lắm.
Đội lão binh Triệu Tự Doanh đều biết cưỡi ngựa, nhưng nói đến kỵ thuật thế nào thì không coi vào đâu, Trương Hổ Bân hiển nhiên hiểu được đạo lý này, thanh âm không mấy vui vẻ nói.
- Ai cưỡi tốt nhất?
Mọi người nhìn nhau một chút, sau đó đều chỉ về hướng một người, Trương Hổ Bân gật đầu, quay lại nhìn xung quanh một chút rồi thấp giọng nói.
- Ngày mai đoán chừng sắp đánh lớn, ngươi chờ đúng thời cơ thì cưỡi ngựa đi trước.
Người được lựa chọn đó đầu tiên là sửng sốt sau đó lập tức trở nên nóng nảy, trừng mắt gầm nhẹ.
- Dựa vào cái gì phải là ta đi, ta cũng không phải là loại hèn nhát.
Trương Hổ Bân nghiêm trang nói.
- Ai nói ngươi là loại hèn nhát, hiện giờ phải báo tin cho các lão gia bên kia. Ngày hôm qua tặc nhân bên ngoài đã đem tất cả lính gác dọn sạch rồi, chúng ta không được để cho một chút tin tức cũng không truyền ra ngoài được.
Người nọ rầu rĩ gật đầu, Trương Hổ Bân nhìn xung quanh rồi nói.
- Tặc nhân so với chúng ta nhiều hơn, nhìn có vẻ là những tay lão luyện quen đánh trận. Lần này e rằng sắp có phiền phức lớn, đoán chừng sẽ phải liều mạng.
Sắc mặt mọi người đều khó coi, nhưng cũng cảm thấy Trương Hổ Bân nói đúng, Trương Hổ Bân nhìn hai bên một chút, vừa mỉm cười vừa nói.
- Các vị lão gia ở bên phía Cao Gia Trang kia bị tập kích, Bát gia chính là chết khi đó. Lúc ấy các huynh đệ đi theo cũng chỉ còn sót lại một mình ta, lần đó rất may mắn, lần này xem ra chết chắc rồi.
Nói xong cái này, Trương Hổ Bân cảm thấy tình cảnh không đúng lắm liền cười hỏi.
- Các ngươi có sợ chết không?
Đã trải qua nhiều trận chiến như vậy, trên dưới Triệu Tự Doanh cũng không kiêng kỵ nói việc bỏ mạng, nghe thấy thế mọi người vẫn điềm tĩnh như không.
Một đội trưởng nói.
Vậy cũng không sợ, bây giờ bản thân tự mình ăn no, giúp đỡ được người nhà tí chút. Nếu chết thật rồi, người nhà dựa vào tiền chu cấp có được những ngày tháng tốt lành, như vậy ngược lại đáng giá hơn. Nói thêm nữa chúng ta đã có cấp bậc Sĩ doanh, Trương liên trưởng là Úy doanh, chu cấp của chúng ta càng hậu hĩnh.
Tất cả mọi người đều gật đầu, nói đến đây sắc mặt mọi người lại thoải mái hẳn ra, Triệu Tự Doanh chiếu cố đối với người của mình vô cùng tốt khiến người ta không lo lắng hậu sự, cũng không đếm xỉa đến tính mạng.
- Những đoàn luyện trộn lẫn kia đáng tin, phải cần tới bọn họ ngăn chặn những người giang hồ kia, sau đó cùng nhau ngăn chặn lưu dân...
- Cũng không cần nghi kỵ quá nhiều, những người giang hồ kia căn bản đều ở Từ Châu, kẻ nào dám xằng bậy cũng chạy không thoát.
Tâm tư điềm tĩnh, suy tính mọi việc cũng toàn diện hơn nhiều, một bên có người nói.
- Kỳ thực cũng có chút đáng tiếc, mẹ ta còn nói cưới cho ta một người vợ, ngẫm nghĩ lần này làm xong việc thì trở về thành thân…
Trên mặt mọi người đều hiện lên nụ cười, không ngờ rằng vừa nói đến cái này, sắc mặt Trương Hổ Bân lại trở nên nghiêm túc, nghiêm nghị nói.
- Những lời này không được nhắc lại nữa. Ta nghe lão gia dạy bảo qua, trước khi chiến đấu mà nói sau khi chiến đấu sẽ thành thân là chuyện không tốt, các ngươi hãy nhớ kỹ lấy.
- Đó là đạo lý gì?
Trương Hổ Bân hỏi ngược lại.
- Ta cũng không biết cái đạo lý này là gì, nhưng lão gia nói thế, chẳng lẽ còn sai sao?
“Lão gia” chính là nói Triệu Tiến, đám người Trần Thăng thì đều có thứ bậc, nghe Trương Hổ Bân nói vậy tất cả mọi người đều gật đầu, lời nói của Triệu Tiến tất nhiên không có gì sai.
Không riêng gì những người ở bên trong trại bàn bạc, doanh trại Phùng gia bên kia cũng đang nghị sự. Mấy đám cướp đường, mã tặc kia, đầu mục bọn đạo tặc lục lâm cũng được Lê Đại Tân gọi vào trong lều, Phùng Bảo mấy lần muốn đi vào đều bị chặn ở bên ngoài.
Cũng không biết bên trong bàn bạc cái gì, chỉ có điều mấy gã đầu mục lúc đi ra thần sắc biến đổi khó lường, sau khi trở về liền triệu tập thuộc hạ của mình lại.
Lúc đêm khuya, bên trong trại và phía bên Phùng gia đều an tĩnh, nhìn như cùng tiến vào mộng đẹp, tuy nhiên rất nhanh đã có tiếng chiêng dồn dập vang lên, đống lửa bên trong trại được đốt lên từng đốt một, cũng có người đốt đuốc rồi ném ra ngoài tường trại, phía dưới đèn đuốc sáng trưng, nhìn thấy được một đội người thừa lúc ban đêm mò tới.
Nhìn thấy lưu dân ở trong trại sớm đã có phòng ngự, đội người này hậm hực lui xuống, không quá nửa canh giờ chuyện như thế lại diễn ra lần nữa.
Sau mấy lần, ngay cả bên doanh trại Phùng gia bắt đầu có người mắng thô tục, ban ngày mệt nhọc cả ngày không ngủ, buổi tối còn gây náo động lớn như vậy, không có tinh thần thì làm sao đi liều mạng. Sắc mặc Lý Hòa chủ trì việc này càng thêm khó coi, cuối cùng vẫn phải im hơi lặng tiếng thu quân, cũng dặn dò thuộc hạ đi ngủ.
Cũng sắp gần đến nửa đêm, khi bóng đêm thăm thẳm nhất, ở bên ngoài trại đột nhiên có tiếng kêu lên, lần này lại là những người cưỡi ngựa đi lòng vòng bên ngoài trại thì phát hiện được đồ vật, Đất chất đống sau cổng chính bên trong trại bị moi móc ra, sắp sửa mở cửa ra ngoài nhưng sau khi bị phát hiện chỉ đành lần nữa chặn chết.
Bên trong trại cũng thử thăm dò mấy lần, nhưng đều ra ngoài không thành công, cũng chỉ biết im lìm theo dõi, hai bên cứ như vậy mãi cho đến khi hừng đông.
Trong ngoài đều có khói bếp bay lên, lần này cũng không có gì dị động và thăm dò, tất cả đều sắp phải khai chiến rồi.
Lê Đại Tân và Lý Hòa sáng sớm đã chia thủ hạ của mình ra, bọn họ chưa có bày trận ngược lại lại cầm dụng cụ bắt đầu đào đất, từng đống đất được đào ra đợi dùng tới.
Toàn bộ xe ngựa chuyên chở vật tư đều được tháo rỗng ruột, ngoại trừ thuẫn bài, lại dùng các loại đồ đạc mang tới biến đổi tạo thành từng cái gì đó dùng để che chắn.
Bọn cướp đường, mã tặc, đạo tặc lục lâm bên kia lại là cảnh tượng khác. Mỗi đầu mục đều tụ tập thuộc hạ lại, mỗi người trước tiên đều được phát cho hai lượng bạc. Phùng gia là phú hào giàu có như vậy, xuất ra một lần không những đủ bạc thậm chí ngay cả kéo cắt bạc cũng có, bằng không đâu dễ chia cho mỗi người hai lượng bạc.
Bạn đầu lĩnh trước giờ keo kiệt lần này cũng hào phóng rồi, phân lượng hai lạng bạc kia chỉ nhiều không ít, điều này khiến cho tinh thần cả đám người đều phấn chấn lên rất nhiều.
- Hôm nay đã đến lúc phải liều mạng. Mấy vị Phùng gia đều nói, một cái đầu một lượng bạc, giá này không thay đổi. Sau khi tiến vào tùy chúng ta làm gì cũng được, việc này cũng không thay đổi, Phùng gia bên kia còn hứa, chỉ cần xông vào trại mỗi người tiến vào liền có năm lượng bạc.
Bọn cướp đường, mã tặc và đạo tặc lục lâm phần lớn đều là sống những ngày bữa no bữa đói, ngoại trừ đầu mục và cốt cán ra những người khác đều không phải ngày tháng an nhàn, chỉ có làm ăn buôn bán lớn mới có lợi để chia lãi. Trước mắt lần này đã có hai lượng bạc, lại có mức thưởng năm lượng bạc kia, lại có hứa hẹn chỗ tốt như vậy, mọi người lập tức đỏ mắt lên, hăng hái cũng được cổ vũ.
- Trước tiên phải đắp sườn dốc trước tường trại, sau đó cả đám người chúng ta xông vào chính là công lao.
- Đám hèn nhát không có can đảm này, còn phải đợi chúng ta đi vào làm thịt.
Tâm tình rất nhanh liền bị kích động, nhưng cũng không phải suy nghĩ ai nấy cũng đều nóng lên, có người mở miệng nói.
- Đây không phải là bảo chúng ta đi chịu chết sao?
Trả lời cũng rất đơn giản.
- Ra ngoài làm ăn buôn bán cũng như cầm đao đi chém giết liều mạng, khi đó ngươi chết không phải là được rồi hả? Lúc này mạng còn quý giá nữa à?
- Ngươi nhìn thử đám người kia, ngươi cảm thấy chúng ta hiện giờ không đi đánh thì rời khỏi được sao? Còn không bằng đi liều mạng một phen, đi vào chính là có một số của cải nhỏ, còn được vui sướng, vui vẻ thật đã.
Người hỏi chưa hẳn là thông minh, có lẽ những người khác đã sớm thông suốt việc này rồi, dù sao thì chỉ có một con đường có thể đi, còn không bằng đánh cược một lần, thành công thì kiếm được tiền sống vui vẻ.