Tuần phủ Phượng Dương chiếu theo lý lẽ hẳn phải ở Trung Đô Phượng Dương, nhưng trọng yếu nơi Tuần phủ quản hạt thì ở một vùng đồng muối phủ Hoài, cho nên chỗ trú đóng của Tuần phủ rất sớm đã đặt ở Thái Châu rồi.
Dương Châu, Thái Châu cách nhau không xa, với thế lực của Phùng gia, Tuần phủ Phượng Dương nghĩ tất phải nể mặt. Tuần phủ này là Đại tướng tổng binh thống lĩnh Giang Bắc, Nam Trực Lệ, trông coi tào vận, thu thập Triệu Tiến ở Từ Châu thật sự là tốn một bữa ăn.
Phùng Thiếu Hiền vừa mới nói xong, chợt nghe thấy Phùng Kim Phát hừ lạnh một tiếng, Phùng Thiếu Hiền biến sắc, biết lời mình nói có vấn đề.
Phùng Kim Phát thanh âm nặng nhọc nói.
- Gặp chuyện liền dùng tới quan quyền. Con cho rằng hảo dụng như thế sao?
Phùng Thiếu Hiền cười nói.
- Cha, Từ Châu bên kia chúng ta không dùng sức được cũng chỉ đành sai Phủ Đài ra mặt. Một tên côn đồ nhỏ nhoi, không cần phiền phức như thế.
Phùng Kim Phát thản nhiên nói.
- Không phiền toái sao? Tuần phủ là quan lớn một phương, con dùng tới ông ta là dùng không công sao?
Phùng Thiếu Hiền tức thì sửng sốt, khó nhọc loại Đại tướng tổng binh này làm việc, ngân lượng há tiêu tốn ít được, tuy nhiên Phùng gia núi vàng biển bạc, việc dùng ngân lượng làm được cũng không xem thành đại sự gì cả.
Phùng Kim Phát tiếp tục thong thả nói.
- Phủ Đài kia muốn làm chuyện gì ở Từ Châu vẫn là phải tìm Tri châu Từ Châu. Tri châu kia nếu như có cách xử trí Triệu Tiến gì kia, y dám càn quấy với chúng ta tới nước này sao.
Phùng Thiếu Hiền sửng sốt, lập tức sắc mặt xấu hổ gật đầu. Phùng gia bối cảnh thâm sâu ở trong quan phủ Nam Trực Lệ, giao du rộng lớn, một tên Tri châu quản hạt một vùng lẽ dĩ nhiên đắc tội không nổi, nếu như Tri châu này trị được Triệu Tiến, tên kia có lý đâu dám xuống ta với Phùng gia.
Nhưng chuyện trên quan trường coi trọng quy củ cao thấp, không được vượt quyền hạn. Dùng Tuần phủ thu thập Triệu Tiến, Tuần phủ cũng chỉ thông qua Tri châu Từ Châu động thủ, nhưng quan phủ địa phương có uy hiếp gì đối với cường hào, nhìn thử thái độ Tri phủ Dương Châu với Phùng gia thì đã hiểu rõ.
Về phần sai Tuần phủ toàn lực đối phó, ngân lượng tiêu tốn và ân tình bồi đắp kia nhưng chỉ vỏn vẹn là hiện giờ tính ra coi như cũng đủ rồi. Nếu như là dựa theo quy củ tới, mặc dù Tuần phủ cũng phải ngăn cách một tầng, vốn dĩ không dùng tới được.
Phùng Thiếu Hiền bật cười khan hai tiếng, Phùng Kim Phát lắc đầu, giơ tay rút ra một quyển sổ mỏng trong tủ gỗ bên cạnh, lật tới lật lui xem sơ qua, sau đó đưa về phía trước, Phùng Thiếu Hiền cuống quýt đứng dậy đón lấy.
- Tinh thần của con đừng đặt hết trên những thân mình cô nương nội trạch đó. Nhìn nhiều thêm thứ các nơi báo lên mà xem. Con thật không thấy được đứng sau lưng Triệu Tiến y có một gã Ngự sử?
Phùng Thiếu Hiền chẳng hề để mắt tới nói.
- Cha, đó chẳng qua là Ngự sử về hưu nhàn rỗi ở nhà, chức quan lớn bằng hạt vừng, để ý tới ông ta làm chi?
Phùng Kim Phát thanh âm trầm thấp nói.
- Khốn khiếp, con chẳng những đọc sách không thông, còn xem thường người đọc sách. Cái gì gọi là quan lớn bằng hạt vừng? Vương Hữu Sơn kia là tiến sĩ, còn vào Đô Sát Viện làm Ngự sử. Năm đó là trong ngoài lẫn lộn tự mình nhường lại chức quan, trong ngoài đều thiếu nợ nhân tình của ông ta. Ngay cả Ngải tuần án bên kia cũng thư từ tới lui với ông ta. Nhân vật như vậy, ở Nam Kinh không biết có bao nhiêu bạn cũ đồng liêu. Con cảm thấy nhân vật như vậy, Tuần phủ bên đó sẽ dễ dàng động tới sao?
Vừa mở miệng nói chuyện, tất cả liền nhận ra được, Phùng Kim Phát trung khí rất đủ, cũng không có biểu hiện buồn bực tuổi già sức yếu của ông ta.
Nghe được cái tên Ngải tuần án này, Phùng Thiếu Hiền cũng không thốt nên lời. Ngải tuần án này cũng là Ngự sử của Đô Sát Viện phái tới trú đóng ở Dương Châu chỉ riêng biệt tuần sát việc muối. Cái gọi là "Ngự sử Tuần diêm" nhân vật như vậy bằng với quan trông coi bọn buôn muối. Vừa nghe thấy hậu đài của Triệu Tiến có quen biết không nông cạn với nhân vật như vậy, vận dụng sức mạnh quan phủ tính ra khẳng định có phiền toái.
Phùng Kim Phát lắc đầu, dùng giọng điệu tiếc rẻ thiết không rèn thành sắt nói.
- Uổng cho con còn phái người đi chúc mừng Triệu Tiến thành thân, chẳng lẽ con không có thuận tiện hỏi thăm một chút nào. Vương Hữu Sơn kia đã hồi kinh rồi. Ông ta hiện giờ là người tâm phúc của phe đảng kia, sắp tới phải được trọng dụng đấy.
- Cha, sự tình những bọn côn đồ Giang Bắc đó, đều có mấy quản sự lo liệu, con nào có màn tới.
- Con cả ngày chỉ màn tới con ả đào hát Thủy Ma Khang gì đó, tất nhiên chẳng bận tâm tới được. Thật muốn đánh nhau, cho dù nhà chúng ta chiếm được thế thượng phong, cũng phải tốn một phen khí lực. Quan phủ nếu gây chút bất lợi với chúng ta, Đào gia, Lưu gia khẳng định sẽ ra tay sau lưng tới lúc đó có chút không cẩn thận thì sẽ có phiền phức lớn.
Phùng Kim Phát hơi chút nâng cao thanh âm, thần sắc Phùng Thiếu Hiền càng lúc càng xấu hổ.
Phùng Đại nhìn Phùng Thiếu Hiền, đứng thẳng dậy thanh âm buồn bã nói.
- Lão gia, nếu như quan phủ cần cẩn thận, vậy chúng ta dùng thủ đoạn trên giang hồ? Tiểu nhân quay về sửa soạn một chút. Lê Đại Tân và mấy tên đầu mục cũng bảo bọn chúng bắt đầu ra tay.
Câu nói này kỳ thật chính là ngắt lời, để cho Phùng Thiếu Hiền kia không cần xấu hổ, Phùng Kim Phát cười khổ mấy tiếng, lắc đầu nói.
- Các ngươi. Ài! Cuộc sống thái bình nhiều năm như thế quá hàm hồ rồi. Vừa nghĩ tới đối địch thì phải động tới quan phủ, vừa nghĩ dùng thủ đoạn giang hồ thì phải dùng tới đại đội nhân mã. Làm việc nếu như dễ dàng như vậy, ta và A Đại năm đó cũng không cần phóng hỏa đốt thuyền muối nhà người khác, cũng không cần liều cái mạng chó đẻ này với nhà người khác.
Nói tới đây, Phùng Đại và Phùng Thiếu Hiền đều có chút hồ đồ rồi. Thủ đoạn quan phủ có kiêng kỵ, đại đội nhân mã nhà mình không cho dùng tới, rốt cuộc muốn làm thế nào.
Phùng Kim Phát lắc đầu thu lại nét cười nói.
- Làm gì phải tổn hao khí lực như thế. Giết chết tên Triệu Tiến kia, không phải xong hết mọi chuyện rồi sao?
Phùng Thiếu Hiền sửng sốt, không kìm nổi lấy tay vỗ trán một cái, bật cười nói.
- Thật sự là dưới đèn thì tối rồi. Con sao không có nghĩ tới.
Cả tháng giêng mùa xuân cảnh sắc vui mừng, trong ba ngày trước sau và trong tết thượng nguyên đạt tới đỉnh phong, lễ hội hoa đăng tết nguyên tiêu, ba ngày vui sướng điên cuồng, trong thiên hạ chỉ cần không phải chỗ quá bần cùng, tựu chung sẽ chiếu theo đó cử hành, quan dân cùng chung hưởng.
Qua tết nguyên tiêu, nha môn mở nha, cửa hiệu mở cửa trở lại, bọn dân chúng cũng phải bận rộn cầy bừa tính kế sinh nhai, hết thảy đều khôi phục bình thường.
Bên trong vùng đất Bi Châu rất nhiều nhà giàu đều chưa đón xong năm mới. Giữa tháng chạp thời điểm bị Phùng gia điều động truy kích Triệu Tiến, kết cuộc để cho Triệu Tiến bình yên trở về, hễ là kẻ nào tham dự đều không có cách nào yên lòng.
Nơi khác có lẽ chưa quen thuộc với Triệu Tiến, Bi Châu và Từ Châu gần kế bên nhau, chuyện của Triệu Tiến sớm đã lan truyền từ rất lâu, sao không rõ ràng cho được, vừa nghĩ mình đắc tội hung thần như thế, quả thật là ăn không ngon ngủ không yên.