Nụ Hôn Của Quỷ

Lượt đọc: 3079 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 127
Loài hoa si tình nhất..

❊ ❊ ❊

"Đinh ling ling… đinh ling ling… đinh ling ling…"

Không có thời gian đâu mà suy nghĩ nữa, chuông vào học reo kên điên cuồng, Quách Tiễn Ni, chạy nhanh!

" Ai da!!!" Vào lúc gần chạy đến chỗ ngồi, không biết cái tên chết tiệt nào đưa cái chân thối ra cản đường tôi, trọng tâm người không vững,chậu hoa trong tay nhân cơ hội nhảy ra khỏi tay tôi, bắt đầu tập thể thao…

Khônggg!!! Thề chết cũng phải bảo vệ cho được hoa lỗ băng của tôi! Hoa còn người còn, hoa tàn người cũng chết!!!

Tôi cố gắng hết sức lao về phía chậu hoa đang rơi tự do…

Tiêu rồi, tiêu rồi T_T không chụp kịp . Có điều, tiếng chậu hoa rơi thật kì quặc , hình như… hình như có tiếng kêu thảm thiết như mổ lợn của một phụ nữ trung niên, sàn nhà cũng mềm mềm…

Ngẩng đầu lên, trời ơi, tôi có ngã lên nền đâu, mà ngã trên cái bụng to như quả bóng của một bà béo. Còn chậu hoa lỗ băng xinh đẹp của tôi, đang ngồi hết sức vững vàng trên miệng của bà ấy và mỉm cười với tôi.

"Cũng may là không vỡ, he he, mình may mắn thiệt, ha ha. ". Tôi nhấc chậu hoa lên, cười không khép miệng nổi.

Ngưng mà, tại sao không khí xung quanh kỳ quái thế nhỉ ? Các bạn đều giương mắt há miệng ra nhìn tôi, mồm ngoác to đến nỗi có thể nhét đến ba quả trứng gà.

Hả, thảm rồi, bây giờ tôi mới nhớ ra, bà béo đang nằm bất động trên đất kia, chính là trưởng khoa đại nhân nổi tiếng toàn trường với tuyệt chiêu sát phạt học sinh.

"Quách!!! Tiễn!!! Ni!!! Bây giờ đi nhảy cóc năm mươi lần ngay cho tôi!!! "

Ba giây sau, cùng với tiếng sư tử gầm kinh thiên động địa, tôi bị bà ta kéo ra khỏi lớp học như lẽ đương nhiên. Hu hu hu….

Hazzz, năm mươi lần nhảy cóc thế này, đến người còn chết nữa là cóc…hu hu hu…Hại tôi tan học xong không dám để Thuần Hy đón về, mà lao ngay về nhà chui vào phòng tắm, tắm điên cuồng đến n lần, vừa tắm vừa lầm bầm nguyền rủa bà trưởng khoa ác độc kia! Để khi nào bảo bà ấy nhảy cóc thử xem, hừ hừ, có điều, điều đó không thể, trừ phi tôi can tâm chịu nguy hiểm đến tính mang…

Hừ, buồn bực, buồn bực chết đi được, buồn bực quá trời đến độ muốn điên luôn…

Có điều, ngày mai chẳng phài là thứ bảy sao? HOHO, tuyệt quá, không cần phải nhìn thấy bộ mặt lợn của bà kia nữa! He he, ha ha, yeah…

Nữa tiếng sau, tôi gọi điện thoại cho Thuần Hy, "Thuần Hy! Ngày mai chúng ta đi chợ hoa nhé! Lâu lắm rồi em không đi ! Tiện giúp em tìm một chậu hoa xinh đẹp xứng đáng với "tiểu bảo bối" hoa của em nữa, ~^O^~ được không ? "

Tôi ôm hoa lỗ bâng trong tay, ra sức chớp chớp đôi mắt to cúa mình, he he, đó là "biểu cảm tuyệt chiêu" của tôi khi cầu xin người khác. À không đúng, anh có nhìn thấy đâu!

"Ừ"

Yeah~! Tuyệt vời~, anh đáp rất nhanh gọn lẹ~! HOHO! (AoA)/:

Thế là, sáng sớm hôm sau, Thuần Hy lái chiếc xe rất oách của anh đến đón tôi. Nhưng tôi nhất quyêt đòí đi bộ đến chợ hoa, thế ià anh phái ngoan ngoãn đỗ xe tôi đê đi bộ với tôi~, he he.

"Thuần Hy, anh có biết không? Sách bói toán có nói, màu may mắn tháng này của em là màu trắng đó~, dùng đồ vật màu trắng thì sẽ may mắn, nên em nhất định phải mua một chậu hoa màu trắng!" Tôi vừa đi vừa hào hứng nói.

"Ngốc! Thê' mà cũng tin!"

"Đã bảo không được gọi em ngốc mà! Hu hu... Vốn người ta không ngốc thì bị anh gọi mãi cũng thành ngốc đo!"

"Đi thôi! Ngốc!" Tôi bị Thuần Hy lôi đi.

Phong cảnh trên đường đẹp thật! Trước kia đâu có chú ý kỹ! Tiếc thật!

"Em thấy hay cứ mua thật nhiều chậu hoa đẹp luôn trong lần này đi! Bởi vì tháng nào cũng sẻ có những sắc màu may mắn khác nhau, đúng không? Như thế thì "tiểu bảo bối" của em nhất định sẽ sinh trướng tốt hơn! He he!"

"Ngốc! Em không biết làm thế thì hoa sẽ dễ chết lắm không?", Thuần Hy lườm tôi một cái.

"Ủa, thế á?". Tôi vẫn đang nghi ngờ vấn đề thì một mùi hương thơm lừng đã xộc vào mũi, không khí tứ phía tràn ngập những mùi hương hoa khác nhau, khiến người ta như cảm giác chìm ngập vào biển hoa vậy.

''~Thuần Hy! Nhìn kìa! Nhìn kìa! (AoA)/ Chợ hoa đó~!" Đến chợ hoa nhanh thật, thảo nào không khí xung quanh thơm lừng, tôi vui sướng kéo tay Thuần Hy, nhảy chồm chồm.

Sau đó, tôi sốt ruột kéo anh chạy vào chợ hoa.

"Nhìn kìa! Nhìn kìa! ~aOa~ Hoa bách hợp kìa~! Còn cả lavender nữa kìa! Có Saivia!" Tôi buông tay Thuần Hy, sung sướng chạy đến giữa biển hoa, tham lam hít ngửi từng đợt hoa thơm nức.

"He he, anh nhìn kìa, như thế tốt biết mấy, không cần đến nước hoa nữa!" Tôi đi tới đi lui không ngừng, giống như một con ong mật đang bay giữa rừng hoa, ha ha.

"Thuần Hy! Anh có biết không, từ nhỏ em đã thích bố đưa đi chợ hoa vô cùng~! Bởi vì em nghĩ cảm giác mà thực vật cho con người chính là đầy ắp hy vọng, tràn đây sinh khí, giống như em... He he, giống em lúc nào cùng tràn ngập hy vọng ấy.,,"

Thuần Hy nhìn tôi không chớp mắt, không nói gì, nhưng ánh mắt anh rõ ràng có nét gì đó thoáng lướt qua. Thật lạ, ánh mắt hôm nay Thuần Hy nhìn tôi có vé kỳ lạ quá!

"Thuần Hy! Anh có biết trong tất cả các loài hoa, loài si tình nhất là hoa nào không?"

"He he Tuyệt quá, cuối cùng cũng có câu hỏi mà thiên tài Kim Thuần Hy không trả lời được!" Tôi đắc ý nhìn anh, "Vậy em nói anh biết nhé~, loài hoa si tình nhất chính là những đóa hoa đang nằm phía sau anh kìa!"

Thuần Hy quay lại liếc nhìn những đóa hoa phía sau lưng.

"He he! Chính là hoa hướng dương đó! Bởi vì hoa hướng dương suốt đời chỉ quay về hướng mặt trời, cho đến ngày nó héo úa mà vẫn quay về hướng ấy. Thế nên, nó tất nhiên sẽ là loài hoa si tình nhất rồi!"

Tôi cười hi hi nhìn Thuần Hy đứng trong biển hoa, "Thuần Hy, có lẽ kiếp trước em chính là loài hoa hướng dương này! Và anh chính là mặt trời của em! Thế thì nếu có kiếp sau, đến lượt anh là hoa hướng dương, còn em sề là mặt trời của anh, được không?"

Thuần Hy im lặng, ánh mắt chăm chú nhìn về phía hoa hướng dương đang nở bung rạng rỡ.

Tôi cũng toét miệng cười, vui vẻ rạng rỡ như hoa hướng dương, nhưng trong lòng lại rất đau buồn, nụ cười trên gương mặt cũng bất giác trở nên rất miễn cưỡng.

"Ông chủ! Tôi mua hết những bông hoa hướng dương này!", Thuần Hy như vừa sực tỉnh, bỗng dưng nói.

'Chắc không??? Cậu có chắc là mua hết?! Ha ha! Tốt quá!!!" Gương mặt ông chủ bản hoa vui sướng hệt như một đóa hướng dương vĩ đại!

Thuần Hy ôm một bó hoa hướng dương cực lớn trong tay, khiến mọi em nữ sinh trong chợ hoa đều kêu lên. Haizzz, tuy đã quen ánh mắt điện giật ác độc của đám mê trai rồi, nhưng ồn ào đến thế thì màng nhỉ của tôi cũng bị thủng mất thôi! He he!

"Thuần Hy! Em vẫn chưa mua được chậu hoa! Anh giúp em chọn đi!". Tôi ôm hoa lổ băng trong tay, giống như một con mèo muốn bắt chuột, rảo đi rảo lại trong chợ hoa.

Ôi chao, tuyệt quá~, quần áo, đầu tóc, đâu đâu cũng thấy mùi hoa thơm, ôi ôi~, tôi chính là một đóa bách hợp nhỏ xinh đẹp thanh tân nhất biển hoa này, tôi bay lượn trong không trung, bay rồi bay, bay rồi bay...

Đột nhiên, tôi bị một bàn tay kéo "soạt" lại.

"Bay đủ chưa! Đi mua chậu hoa! Ngốc!!!". Giọng nói lạnh băng của chủ nhân bàn tay ấy vang lên.

Cái tên Kim Thuần Hy đáng ghét, lúc nào cũng thế, đúng thật là! Tôi đành ấm ức nhảy ra khỏi giấc mộng cúa mình vậy.

"~aOa~ Ông chủ! Cho cháu mười chậu hoa khác màu nhau!". Tôi hét lên với ông chủ bán hoa.

"Ông chủ! Một màu trắng là được!"

"Không mà~! Mười! Cháu cần mười!"

Thuần Hy như không nghe thấy tôi nói chỉ để lại tiền mua một chậu, rồi cầm chậu hoa màu trắng nhỏ lên, không tốn chút sức lực nào mà kéo tôi đi. Ghét quá!

Thôi vậy, anh chẳng đã nói nếu thay chậu thì tiểu bảo bối của tôi sẽ chết rất nhanh hay sao! Vậy thì nể tình em ấy mà tha cho anh vậy!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »