Nụ Hôn Của Quỷ

Lượt đọc: 3036 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 131
Anh không phải Kim Thuần Hy..

❊ ❊ ❊

''Ngốc, anh đang ở đây!"

"Không, anh không phải Thuần Hy! Anh không phải!!! Anh chỉ giống anh ấy mà thôi!!!"

"Ngốc! Đến anh mà em cũng không nhận ra à? Lại còn nói nhớ anh?"

"Ồ, em nhận ra rồi! Chính anh! Anh đúng là Kim Thuần Hy! Kim Thuần Hy độc nhất vô nhị trên thế giới này! Dù cho có người giống anh, bắt chước anh thì cũng không thể thay thế được anh! Thuần Hy, hai năm nay anh đã đi đâu thế?"

"Tìm em!"

"Tìm em? Không, không, anh đừng đến tìm em, em không muốn anh đến tìm em! Đi, anh đi đi, bây giờ anh đi ngay cho em! Em không muốn gặp lại anh, mãi mãi không bao giờ! >o< Đi đi, anh đi đi..."

"Em sao vậy?"

"Không sao cả, tôi không muốn gặp anh nữa! Anh đi ngay, đi ngay cho tôi! Anh có nghe không hả? >o< Tôi bảo anh đi, bảo anh đi cơ mà...".

"Anh không đi! Anh không bao giờ xa em nữa! Trừ phi anh chết!"

"Sao anh lì lợm ương bướng thế hả, người ta không muốn thấy anh mà cứ lì ra đó không chịu đi! Tôi bảo anh đi, (>o<) đi ngay cho tôi..."

"Đi đi, đi ngay... đi ngay... đi ngay..."

"Tiễn Ni! Tiễn Ni!!! Em sao thế? Em bảo ai đi? Có phải gặp ác mộng không? Tiễn Ni, Tiễn Ni dậy đi! Tiễn Ni...". Một gương mặt tuấn tú dần dần trở nên rõ ràng trong tầm mắt tôi. Gương mặt quen thuộc quá, đôi mắt quen thuộc, chiếc mũi quen thuộc, khuôn miệng quen thuộc, màu tóc không quen thuộc, kiểu tóc không quen thuộc, nụ cười không quen thuộc, khí chất không quen thuộc...

"Thuần Hy, sao bỗng dưng anh thay đổi nhiều thế?". Tôi ngồi phắt dậy. Thì ra mình đang nằm trong bệnh viện.

"Tốt quá rồi, Tiễn Ni, cuối cùng em đã tỉnh!"

''Em có biết là em đã hôn mê suốt năm ngày rồi không, anh lo quá...". Thuần Hy trước mặt tôi nở nụ cười mê người.

"Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em mà. Sao bổng dưng anh thay đổi nhiều như vậy? Hình như biến thành một người khác ấy! Trên sống mũi sao lại có một cặp kính thư sinh như thế? Anh bị cận thị khi nào vậy? Em vẫn thích anh trước kia hơn..

"Anh vốn là một người khác! Bây giờ anh chỉ trở về nguyên hình mà thôi!"

Oa...Tôi đờ người...

"Cái gì? Anh nói gì vậy?". Một lúc lâu sau tôi mới sực tỉnh.

"Anh không phải Kim Thuần Hy!!! Bắt đầu từ cuộc gặp ở đồng cỏ thiên đường, người em nhìn thấy ở tảng đá tình yêu và dang tay hình chữ L với em, đã không phải là Kim Thuần Hy!!! Là anh, tên thật của anh là... Thân Tuấn Hạo! Năm nay 20 tuổi, học năm thứ ba đại học, là học sinh khoa diễn xuất của học viện kịch nghệ, bạn bè thầy cô và cả công ty đều đánh giá anh là 'Diễn viên thiên tài'! Còn tại sao có công ty, là vì anh luôn làm thêm nghề "PA" ngoài giờ học, PA đơn giản là diễn viên tư nhân, là người diễn xuất trong cuộc sống, chỉ cần em đưa cho anh ta tiền, anh ta sẽ diễn thay em bất kỳ vai nào, con trai, tình nhân, chồng, bạn trai, bố..."

"Thuần Hy, anh đang nói bậy bạ gì thế? Có phải đó là lời thoại gần đây anh học được hay không? He he, diễn cũng giống ghê nhỉ, em đã bảo anh là người sinh ra để diễn xuất mà..."

Thuần Hy!!! Anh là Thân Tuấn Hạo!!!" Anh khẽ nắm lấy vai tôi, để tôi nhìn thẳng vào anh ở một khoảng cách gần.

">_< Anh... anh là Thuần Hy!!!"

"Anh không phải!"

">0< Anh phải!"

"Anh không phải!"

"(>o<) Anh phải!!!"

"Anh không phải!"

"p(>o<)q Anh phải, phải, phải, phải, phải!!!". Tôi vùng thoát ra khỏi tay anh, gắng gượng gào lên, anh đờ đẫn nhìn tôi, không nói gì.

"Nếu anh không phải thì tại sao lại biết đồng cỏ thiên đường? Tại sao lại biết tảng đá tình yêu của bọn em? Tại sao anh lại biết thế tay tuyệt mật tình yêu hình chữ 'L'? Tại sao ngôn ngữ cử chỉ của anh trước kia đều giống hệt Thuần Hy? 'ngốc' là từ chuyên dùng để gọi em của anh ấy anh cũng luôn nói như thế...". Tôi chất vấn anh một tràng đài như pháo nổ.

"Lúc nãy anh chẳng đã nói rồi sao? Anh là 'diễn viên thiên tài', và tất cả những tư liệu mà bố em đã đưa cho anh, anh có thể căn cứ vào đó để mô phỏng rất giống! Bố em đã nhờ anh giả làm bạn trai Kim Thuần Hy của em, tất cả tư liệu về em và anh ta bố em đều cung cấp cho anh, em là khách hàng của anh, trách nhiệm của anh là khiến em nghĩ rằng anh là Kim Thuần Hy, khiến em có được niềm vui, và trong hơn một năm còn lại của em..."

"Tôi không tin! Tôi không tin!!! Thuần Hy, đừng lừa dối em nữa được không? Cầu xin anh đừng dối em nữa, xin anh đấy, đừng dối em nữa mà..."

"Vậy anh hỏi em, lúc anh muốn hôn em, tại sao em lại né tránh? Tại sao lại từ chối?"

"Không, làm sao thế được! Người em yêu mến muốn hôn em, em rất vui mà! Có thể do tâm trạng em lúc đó không tốt, chắc chắn là vi lý do đó mà anh lại chạm vào em, nên khá xui xẻo... he he...''

"Vậy được..." Anh đột ngột giữ chặt mặt tôi, rồi áp gương mặt anh lại gần...

"(>0<) Đừng!!!!!!!!" Tôi đẩy anh ra theo bản năng. Trời ơi, tại sao lại là bản năng? Tại sao lại là bản năng??? Anh thật sự... thật sự không phải Thuần Hy ư? Thật sự không phải anh ấy sao???

"Chát!". Tôi tát anh một cái thật mạnh, tiếp đó khóc thất thanh...

"Tại sao? p(>o<)q Tại sao anh lại nói hết những chuyện đó ra chứ? Tại sao anh không thể để tôi tiếp tục mơ mộng, cho đến khi chết đi? Tôi chỉ còn nửa năm nữa, mà đến quyền nằm mơ trong nửa năm này anh cũng không cho tôi ư? Anh tàn nhẫn quá... hu hu hu hu...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »