Nụ Hôn Của Quỷ

Lượt đọc: 3079 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 135
Bóng ảo trong cơn mưa nắng..

❊ ❊ ❊

Hai ngày tiếp theo không có tiết học, Tuấn hạo nói sẽ đưa tôi đến biển ở thành phố gần đây chơi, tôi vui quá! Lớn thế này rồi mà tôi chưa bao giờ được nhìn thấy biển thật sự, và ngày mai là khởi hành rồi! Yeah, tuyệt quá, HOHO, thật sự là quá tuyệt vời!!!

Ăn tưa xong, tôi giương chiếc ô đi nắng màu đổ, bất chấp cái nắng gay gắt để đến siêu thị gần đó mau đồ, lúc ra khỏi siêu thị, mới phát hiện ra một cơn mưa nhỏ lắc rắc đã rơi xuống tự lức nào, nhưng mặt trời vẫn còn lơ lửng trên bầu trời, có điều cái nóng giảm bớt hơn một chút. Những giọt mưa trong suốt long lánh như thủy tinh phản chiếu quá ánh mặt trời chói mắt, càng toát lên vẻ đẹp tinh tế mong manh.

Ồ, là mưa nắng, cơn mưa nắng đáng yêu quá, Nhưng tại sao? Tại sao tôi bỗng cảm thấy bi thương quá…

Tôi giương ô lên, chậm rãi tiến vào màn mưa.

Đưa tay ra, những giọt mưa rơi vào long bàn tay tôi, ẩm ướt, mát lạnh, thậm chí mặn đắng, rất giống như nước mắt…

Đột nhiên, như ma xui quỷ khiến, tôi cầm ô dần quay người lại, đúng lúc nhìn thấy một bong dáng vừa quay lưng đi, chỉ là một cái bong, nhưng bóng dáng cô độc của người ấy lại để lại cho thế giới sau lưng một nỗi niềm bi thương khó nói nên lời. Nỗi bi thương ấy, thê lương nhưng vô cùng đẹp đẽ: bộ quần áo đen tuyền sạch sẽ, bong dáng cao ráo, mái tóc đen nhánh, toàn thân toát ra một sự lạnh lùng, băng giá, nhưng cô độc…

Tim tôi bỗng thắt lại, chiếc ô trong tay rơi xuống đất.

Nhưng… nhưng tầm nhìn của tôi đột nhiên trở nên rất nhòa nhạt, mà mỗi lúc một mờ dần, mờ dần…

Ghét quá! Triệu chứng bệnh – giảm thị lực – lại tái phát nữa rồi!

Đến khi tôi nhìn rõ thế giới này, thì chỉ còn lại con đường vắng vẻ, trải dài xa tắp đến tận chân trời…

Tôi vội đưa mắt tìm bong dáng ấy khắp tứ phía, nhưng rồi dừng ngay, sau đó tự cười giễu mình.

Quách Tiễn Ni, tỉnh lại đi! Không thẻ là anh ấy! Không thể là anh ấy!! Nhất định là mi bị hoa mắt rồi! Nhất định là thế! Xem ra bệnh của mi càng ngày càng nặng thật rồi, không chừng sắp phải đeo mắt kính rồi, he he.

Nếu anh ấy thật thì sao nào? Gọi anh ấy lại ư? Gọi anh rồi nước mắt đầm đìa nói rằng, “Em thật sự không thể nào quên được anh, chúng ta bắt đầu lại từ đầu nhé?”

He he, nực cười thật, đúng là nực cười! Quách Tiễn Ni, mi muốn anh phải sống khô héo theo mi hay sao, rồi nửa năm sau bất lực nhìn mi chết và sau đó ôm bóng đen ám ảnh bi thương đó sống nốt phần đời còn lại? Mi không thấy như thế là rất tàn nhẫn hay sao? Tàn nhẫn với mi, và cả với anh ấy…

Hai người đã xa nhau lâu rồi, có lẽ anh đã quên mi từ lâu rồi, và đang bắt đầu lại một cuộc sống mới tươi đệp hơn, mà mi bây giờ cũng đâu có cô đơn tí nào, bạn tốt nhất và người than nhất là bố đang ở bên cạnh mi, chỉ cần sống nốt cuộc đời ngắn ngủi còn lại, sau đó lặng lẽ đợi ngày bay đến thiên đường gặp lại mẹ là OK rồi…

Vì cuộc đời của hai người không còn giao nhau, nên cả hai sẽ không còn đau thương, sẽ không còn khổ sở, sẽ không còn biệt ly…

Như thế, chẳng phải rất tốt hay sao?

Phải, đúng là rất tốt! Thật sự là tốt!! Em sẽ quên anh và sống nốt nửa năm còn lại, nhất định!!! Quách Tiễn Ni, cố lên

Tôi đứng trên con đường người xe tấp nập qua lại, người thấm ướt cơn mưa nắng tuyệt đẹp, bỗng cười to như bị điên, có thể do cười quá nhiều, nên chảy cả nước mắt…

Tôi vừa về đến nhà thì điện thoại reo vang..

“Alô, Tiễn Ni, xin lỗi, bây giờ anh có chút chuyện, không đến với với em được”, Tuấn Hạo gọi, “Mình em ở nhà có ổn không?”

“Vâng, không sao đâu. Anh phải làm gì thế?”, tôi hỏi anh.

“Hê hê, đó là một bí mật nho nhỏ, đợi anh xong việc rồi đến thăm em nhé?”

“Vâng, cũng được. Bye bye…”

Bong dáng ấy…

Vừa cúp máy xong, tôi lại nhớ đến bóng dáng ấy.

Quách Tiễn Ni, không được nghĩ đến nữa! Không được phép!!!

Nhưng tôi ghét mình quá, ở nhà một mình, tôi lại cứ bất giác để bóng dáng ấy len vào từng gõ ngách trong trái tim mình, nó cứ lượn qua lượn lại, không chịu đi cho tôi nhờ. Ghét kinh khủng!!!

Không được! Tôi phải ra ngoài, đến nơi có đông người! Để đuổi bóng dáng kia đi…

Ừ, đến Viện Hải dương đi!

Tôi sẽ ngắm những em bé cá be sbongr xinh đẹp, và cả em cá heo và hải cẩu tôi thích nhất nữa, hình như lâu lắm rồi tôi không đến đó thăm chúng.

Ừ, nói đi là đi thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »