Nụ Hôn Của Quỷ

Lượt đọc: 3079 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 163
Nằm trên giường ngắm sao..

❊ ❊ ❊

Thời gian trôi qua thật nhanh, ngoài cửa sổ trời đã đen như mực, mi mắt bắt đầu díp lại…

Thuần Hy mỗi lúc một ân cần chu đáo hơn! Anh đưa tôi đến phòng ngủ, còn khẽ khàng kéo chăn đắp cho tôi nữa.

“Chúc ngủ ngon!” Anh hôn thật dịu dàng lên trán tôi, rồi quay người định đi.

“Đừng đi!” Tôi vươn một tay ra khỏi chăn, níu lấy tay anh.

“Thuần Hy, ngủ cùng em được không? Em muốn ngủ trong lòng anh, như thế em sẽ không mơ thấy ác mộng nữa…”

“Không!”

“Tại sao?”

“Anh sợ em cưỡng bức anh!”

“~~⊙︵⊙^ Cái gì??? Kim Thuần Hy! Vấn đề này là em phải lo mới đúng chứ!”. Thật là, bây giờ còn đùa với tôi nữa chứ, anh nghĩ cơ thể anh làm bằng vàng thật à?

Tên đáng ghét! Ghét! Ghét quá ghét quá!!!

“Ngốc!” Anh cười ranh mãnh, nhưng vẫn giở chăn ra, chui vào nằm cạnh tôi.

“Thuần Hy, ôm em đi được không? Ôm em đi mà~, em muốn ngủ trong lòng anh…”. Tôi dụi dụi vào ngực anh, nũng nịu, anh không thắng nổi tôi nên dang tay ra ôm lấy tôi, he he.

Và tôi nằm trong vòng tay Thuần Hy, rất ấm áp~, rất ấm, rất ấm~, dường như trái tim tôi đã bình yên trở lại… “Tiễn Ni, Quách Tiễn Ni, em ngủ rồi à?” Không biết bao lâu sau, tiếng Thuần Hy khẽ khàng vang lên bên tai.

He he, dịu dàng làm sao~, rất dịu dàng, không giống anh thường ngày nữa, tôi cảm thấy quãng thời gian này, Thuần Hy dịu dàng hơn nhiều… Vì điều đó, mà có lúc tôi lại thấy cảm kích vì mình đã mắc bệnh này, he he…

“...Chưa... sắp...”. Tôi nhắm mắt, trả lời như mộng du.

“Vậy em mở mắt ra một chút được không?”

“Dạ…” Hu~, đang buồn ngủ mà mở mắt, đau khổ quá.

“A??? ⊙_⊙ Sao… sao lại sáng rực như ban ngày thế này? Lúc nãy… lúc nãy tắt đèn, rõ ràng là tối đen như mực mà…”

“Em nhìn trần nhà!”

“Á??? ⊙O⊙ Tôi không kìm được, hét lớn, “Chuyện gì thế này??? Tại sao trần nhà như bầu trời đêm vậy, có quá nhiều sao thế này??? Đẹp quá~, đẹp quá đi mất, chân thực đến độ em như nhìn thấy bầu trời đêm đầy sao ấy…”

“Không phải ‘như’, mà là ‘thật’! Nó chính là bầu trời sao đấy!”

“Gì cơ??? Thật không? Vậy trần nhà đâu rồi? Trần nhà biến đâu rồi? Lúc nãy còn mà”.

“Anh mở nó ra rồi, giống như mở cửa sổ, nhưng vẫn còn một lớp kính trong suốt che chắn”.

“Ồ ồ~, thì ra là thế, ~︵o︵~ ha ha, thú vị quá!!! Nằm trên giường thế này, em có cảm giác những ngôi sao lung linh kia hình như lúc nào cũng có thể rơi xuống ấy~, thần kỳ quá…”

“Thuần Hy, sau này tối nào chúng ta cũng nằm thế này và ngắm sao nhé?”

“Ừ”.

“Vậy sau này đêm nào anh cũng cho em ngủ trong lòng anh nhé?”

“Ừ”.

Và cứ thế, nằm yên bình và hạnh phúc. Thuần Hy à, chúc ngủ ngon…

Chúc ngủ ngon…

Sao??? O_O Có người đang đàn piano? Tiếng đàn văng vẳng như có cánh, bay lượn không ngừng trong đầu tôi, đẹp quá, đẹp thật… “Tiễn Ni… Tiễn Ni…”

Tôi mở bừng mắt - bóng dáng đẹp đẽ của Thuần Hy lập tức hiện ra…

Nhưng trong nhà vốn không có đàn piano mà, choáng, hình như lúc nãy đang nằm mơ…

“Ngốc. Cuối cùng em đã tỉnh rồi”.

Tôi dụi mắt. Lạ thật, hòn đảo phủ sương hay sao mà tôi thấy nhòa nhạt quá, bóng dáng Thuần Hy như được phủ một lớp sa trắng vậy, mơ hồ và nhòa nhạt…

Lẽ nào bệnh tôi lại nặng hơn? Không được, không được để Thuần Hy lo lắng!

“He he, đêm qua ngủ ngon quá, Thuần Hy à, hôm nay chúng ta có làm gì không? Còn nữa~, bụng em đang đói quá nè, đói ghê gớm!”

“Theo anh. Chúng ta đến thăm một người bạn!”

“Gì cơ? Bạn nào? Chẳng lẽ trên đảo này còn có ai khác?” Tôi vừa đi theo vừa thất vọng hỏi.

Cái anh Thuần Hy này làm gì thế? Chẳng lẽ anh không biết tôi theo anh đến đây là để sống một thế giới chỉ có hai người thôi sao? Thật là!!!

┯︵┯ Haizzz~ Quách Tiễn Ni à, số mi thật khổ… hu hu hu…

“Nhìn thấy là em biết ngay!”

“Chẳng lẽ người bạn ấy ở gần đây?”

“Ừ”.

“Nhưng, sao em không thấy gì cả, có điều phía trước hình như có một tảng đá to… A… Đá??? Khoan đã, trời ơi… đó… đó là tảng đá tình yêu của chúng ta sao???”

Choáng~, tôi bỗng thấy mọi thứ mờ nhạt! Tôi không thể xác định được có phải là nó hay không!

Tôi lao về phía tảng đá mờ nhạt ấy, e dè bước đến gần, đưa tay ra…

Không sai, chính là tảng đá tình yêu của chúng tôi, đá tình yêu của tôi và Thuần Hy! Trên đó còn khắc “Kim Thuần Hy + Quách Tiễn Ni!”

Tôi đưa tay sờ những chữ đó, trong lòng như có một luồng khí nóng trào ra…

Đá tình yêu xinh đẹp, ta nhớ mi lắm, nhớ lắm đó… “Thuần Hy, chẳng lẽ… nó là người bạn mà anh nói?”

“Ừ”.

“Nhưng… nhưng nó chẳng phải đang ở đồng cỏ thiên đường sao? Sao anh lại đưa nó đến đây được?” Lẽ nào sau khi tôi gặp Tuấn Hạo ở đó, Thuần Hy đã nhờ người chuyển đến?

“Anh nhờ người chuyển đến!” He he, quả nhiên, tôi thông minh hơn rồi.

“Nó đang ở đó yên lành, sao anh lại dời đến đây?”

“Nó là đá tình yêu của chúng ta, anh mong nó mãi mãi ở trong nhà của chúng ta!”

Ừ!! Đúng rồi~, đá tình yêu của chúng tôi phải ở trong nhà chúng tôi mới đúng, he he, ha ha. ~^O^~ Đá tình yêu, chào đón mi về nhà!

Tôi đưa tay lần sờ dòng chữ “Kim Thuần Hy + Quách Tiễn Ni” trên đó, cảm thấy rất vui, không, là hạnh phúc, hạnh phúc lắm… …~*.*~…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »