Nụ Hôn Của Quỷ

Lượt đọc: 3036 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 148
Cuộc chiến bảo vệ điện thoại..

❊ ❊ ❊

“Nào, Tiễn Ni, uống nhanh đi! Em đã mười ngày không uống rồi!”. Tuấn Hạo ân cần đưa cho tôi ly trà Margaret anh đã pha sẵn.

“Tuấn Hạo, em đã không uống mười ngày rồi sao? Hu hu… Vậy những lá trà còn lại chẳng phải đã lãng phí rồi à? Anh đã nói phải uống đều đặn mỗi ngày loại trà này thì thần chú sức khỏe mới linh nghiệm mà…”

“He he, yên tâm, anh nghĩ tình trạng của em công chúa Margaret đã biết, cô ấy là người rất lương thiện và xinh đẹp, nhất định sẽ thông cảm, thế nên thần chú sức khỏe vẫn sẽ linh nghiệm…”

“Thật không? Vậy thì tốt quá!!!”. Tôi dốc cạn ly trà uống đến tận đáy, sau đó đưa trả lại cho Tuấn Hạo.

Thuần Hy bỗng cướp lấy ly trà trong tay Tuấn Hạo, sau đó nhặt một bông hoa khô trong ly ra, đưa lên nhìn kỹ.

“He he! Thuần Hy, anh đang cầm hoa khô chứ đâu phải kim cương!”. Vẻ chăm chú của Thuần Hy như đang giám định kim cương vậy, tôi không nhịn được cười, “Có điều hoa khô này còn quý giá hơn kim cương nhiều lắm~, là hoa khô Tuấn Hạo làm riêng cho em đấy!”

Thuần Hy lại nhìn hoa khô trong tay, bỗng quay lại như khám phá ra chuyện gì đó, “Tiễn Ni, đưa điện thoại của em cho anh!”

“Không! Không mà!!!”, tôi vội vã giấu điện thoại ra sau lưng, tỏ vẻ “máy còn người còn, máy mất người mất”.

“Đưa cho anh!” Thuần Hy không hề chiều theo tôi, chìa tay ra trước mặt tôi, “Trong thời gian đặc biệt này, anh không cho phép em đụng đến nó, vì bức xạ của điện thoại di động sẽ ảnh hưởng đến bệnh tình của em!”

“Không đưa! Em không đưa!”. Tôi nắm chặt lấy chiếc điện thoại, “Hu hu…┯_┯ Thuần Hy, anh quá đáng lắm~! Anh biết rõ game di động là món ăn tinh thần của em, nếu lấy di động của em thì chỉ e chưa kịp đợi bác sĩ giỏi đến chữa trị, em đã đi đời rồi! Em không cho! Em không cần! Em không muốn một mình buồn chán đến nỗi đầu mọc cả cỏ đâu, sau đó lên nấm mốc mà chết!”

“Ai mà buồn chán đến độ cỏ mọc cả trên đầu vậy? Ghê gớm quá!”. Bố tôi đột ngột xuất hiện trước cửa phòng bệnh, cười to.

“Bố ơi!”. Tôi hứng chí hét lên, giống như nhìn thấy chút ít tia hy vọng le lói vậy.

“Bố ơi, bố đến đúng lúc quá, Thuần Hy thật quá đáng~! Lại định rút mất điện thoại di động của con~! Nhanh lên! Giúp con bảo vệ điện thoại đi!”. Tôi đợi lúc bố đến gần, tiện tay nhét luôn điện thoại vào túi áo bố. He he, Kim Thuần Hy, xem anh làm thế nào nhé!

“Tiễn Ni”. Tuấn Hạo mỉm cười lên tiếng, “Hay cứ đưa điện thoại cho Thuần Hy đi, cậu ấy nghĩ tốt cho em thôi. ︵_︵“

Tôi hậm hực lườm Tuấn Hạo, “Anh… anh muốn em tức chết hả? Anh đừng hối hận nhé, đến lúc đó dù anh có pha bao nhiêu trà hoa Margaret cũng chẳng có ai uống đâu, hừ!”

Á, tệ quá, lúc này tôi mới nhận ra, tay Thuần Hy không biết tự lúc nào đã đưa ra trước mặt bố tôi rồi~!

Cái anh này định ra tay với bố tôi thật sao? Xem ra ý định của tôi lầm lạc thật rồi, còn ngỡ trí thông minh của tôi là vô địch, có thể sống thoải mái rồi chứ, haizzz~!

“Con gái ngoan, không có điện thoại thì bố có thể ở cạnh con mà, tất cả là do bố không tốt, trước kia không ở cạnh con, bố hứa là trong thời gian con điều trị, tuyệt đối sẽ không đi công tác nữa. Được không?”. Nói xong, bố rút điện thoại trong túi ra, giao cho Thuần Hy.

“~~p(>o

“Ai bảo em sẽ buồn chán! Anh đã mời “hộ lý đặc biệt” đến để phụ trách việc ăn uống vui chơi của em! Chắc sắp đến rồi”. Thuần Hy cuối cùng lạnh lùng nói.

Choáng!!! Không phải chứ! Chơi cùng tôi á? Tôi có phải trẻ con đâu, sao phải cần ai chơi cùng!!!

Haizzz~! Chịu thôi, hai người quan trọng cuộc đời tôi đã cùng hợp lực chèn ép, tôi đành ngoan ngoãn giương cờ trắng đầu hàng vậy. Thuần Hy bảo tôi, trong quá trình điều trị, mọi thứ có bức xạ đều không được chạm đến tôi, để tránh ảnh hưởng đến bệnh tình.

Sau đó, Thuần Hy và Tuấn Hạo ngày nào cũng bận rộn liên lạc với các bác sĩ chuyên khoa về ung thư não nổi tiếng nhất thế giới, mời họ đến để nghiên cứu căn bệnh của tôi. Thuần Hy đang học đại học, trước theo ngành Công nghệ sinh học, nhưng vì bệnh của tôi đã chuyển sang học Y khoa. Anh bảo vì muốn giúp tôi khỏi bệnh! He he! Đương nhiên tôi tin vào khả năng của anh, vì anh vốn dĩ là một thiên tài vừa học đã biết, không gì không làm được mà, he he.

Có điều nói thực là, nếu Thuần Hy mặc áo blouse trắng của bác sĩ, nhất định sẽ đẹp trai vô cùng! Chắc chắn sẽ giống như thiên sứ cứu rỗi vậy, nhưng dáng vẻ bình thường của anh thì vẫn giống ác quỷ hơn, hí hí.

Tuấn Hạo vì tôi cũng đã đi làm thêm, suốt ngày giúp Thuần Hy liên lạc với các bác sĩ v.v… Dù sao họ hiện nay cũng thường xuyên ở bên nhau.

Bố ngày nào cũng ở cạnh tôi một bước không rời, cảm giác thật hạnh phúc~! He he!

Vả lại, tình cảm giữa Thuần Hy và Tuấn Hạo mỗi ngày một tốt, cảm giác họ như một cặp anh em thân thiết vậy, vì họ vốn đã giống nhau rồi mà, hi hi, tôi thật sự rất vui, ha ha.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »