Nụ Hôn Của Quỷ

Lượt đọc: 3079 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 147
Chỉ có anh được quyền bắn chết em!..

❊ ❊ ❊

Chạy mãi chạy mãi, nhưng đột nhiên, từng cơn đau buốt ập đến chiếm cứ toàn bộ đầu óc tôi, giống như ngàn mũi kim đã bắn vào đầu tôi trong vòng một giây ngắn ngủi.

O_O^ Tệ quá! Chẳng lẽ chứng bệnh đáng ghét kia lại phát tác?

Mặc kệ, không nghĩ nhiều nữa, tôi bắt buộc phải rời khỏi nơi này thật nhanh! Tôi không thể để anh biết bệnh của mình, tuyệt đối không được để anh đau lòng!

Trái tim như bị một tảng đá nặng đè xuống, dù tôi cố gắng hít thở thật nhiều, vẫn không hề có chút tác dụng nào.

“p(>_

Nhưng… tầm nhìn mỗi lúc một mơ hồ… từng chút một… nhòa nhạt… nhòa nhạt dần…

Cuối cùng... cảm giác mờ nhòa ấy đã xâm chiếm hoàn toàn... trở thành... một màu đen tối phủ mờ trời đất...

┯︵┯... Mệt quá... thật sự rất mệt, muốn ngủ quá... Tôi đã mong muốn mình giữ vững được biết bao, cho dù chạy xa hơn một tí cũng được, nhưng…

Giây sau đó, tôi lặng lẽ nhắm mắt lại, từ từ đổ ập xuống...

Trong mơ màng, tôi lại nhìn thấy gương mặt Thuần Hy, ảo giác chăng? Chắc là thế…

“Đây là đâu? Địa ngục ư???”. Một luồng hơi lạnh giá bao bọc lấy tôi, tôi run lên bần bật.

“Đúng thế!!! A ha ha ha ha ha ha ha…”

Sau lưng bỗng vang lên một tràng cười man rợ, tôi kinh hoàng quay lại, đối diện với một gương mặt quỷ sứ đang đắc ý lạ thường, xấu xí lạ thường, gian xảo lạ thường, trên trán có dòng chữ bằng máu đen đang chảy xuống - “TỬ THẦN”!!!

“>O

Nhưng tại sao thế giới bỗng sáng ra? Khắp nơi toàn là màu trắng rực rỡ, còn có cả mùi thuốc tiêu độc…

Tiếp đó là một người kéo tôi vào lòng, miệng anh thốt ra hai chữ: “Đồ ngốc!!!” Tôi cứng người.

Thuần Hy… là Kim Thuần Hy!!!

“Buông tôi ra! Tôi đã nói không muốn thấy anh nữa, sao anh vẫn chưa bỏ cuộc hả???” Trái tim tôi như nhảy lên, tôi hét lớn. Hu hu… đầu tôi lại đau nữa rồi.

“Ngốc quá! Đúng là một cô ngốc!!!”. Anh vẫn ôm tôi thật chặt, tôi không thở nổi.

“Anh có nghe tôi nói không? Tôi bảo không muốn thấy anh nữa!”, tôi cố hết sức đẩy anh ra.

Thuần Hy đau buồn nhìn tôi, đột ngột cánh tay anh từ từ đưa lên, tạo ra một hình chữ “L”.

⊙_⊙^ Trái tim tôi như bị va đập mạnh, cảm giác lồng ngực bắt đầu dao động, tôi bấu mạnh vào thành giường, thì ra anh vẫn nhớ, anh vẫn nhớ “ám hiệu hoàng kim tình yêu tuyệt mật” của chúng tôi…

“Treo ba con búp bê cầu nắng chứng tỏ em yêu anh, anh không thấy đây là một ám hiệu tình yêu rất lãng mạn à?”

“Không. -_-”

“Em cũng rất muốn có một ám hiệu tình yêu lãng mạn như thế”.

“Anh tuyệt đối sẽ không treo đâu -_-”.

“Em có bảo anh treo búp bê cầu nắng đâu, người khác dùng rồi, em không cần! Chúng ta phải phát minh ra một ám hiệu tình yêu hoàng kim tuyệt mật - chỉ thuộc về hai người chúng ta - và mới hoàn toàn!!!”

“Hmmm… Có rồi! Thuần Hy, chúng ta dùng ngón cái và ngón trỏ làm một chữ L có nghĩa là ‘yêu thích’, anh thấy sao?”

Tôi vừa nói vừa thuận tay làm một hình chữ L.

“Anh nhìn này, thế tay này vừa đơn giản lại rõ ràng, vừa dứt khoát vừa thâm tình, cần hình tượng có hình tượng, cần khí chất có khí chất, cần phong độ có phong độ, cần đẳng cấp có đẳng cấp, con gái mà làm như thế chắc chắc sẽ toát ra nét hấp dẫn kiểu hoang dã, con trai mà làm thì càng cool và đàn ông hơn hẳn (vô tình tôi đã bắt đầu quảng cáo cho thế tay đó rồi)…”. Tôi càng nói càng hăng, đúng là muốn không khâm phục bản thân cũng khó quá, he he…

“Thế nào? Thuần Hy, anh thấy ám hiệu này được không? Bản thân em thấy rất cool~! He he!”

“Cool, rất cool! Em muốn bắn chết anh à?”

“Hả? Bắn chết?”. Tôi lật lật tay mình để xem lại ám hiệu. Chết tiệt thật! Nhìn ở một góc độ khác, quả thực có vẻ giống như súng nhắm vào ai đó~! Không đúng! Cái gì mà hơi giống chứ, rõ ràng là nó mà~.

Buồn bực vô hạn ing~!

“Bắn chết anh cũng không sao…”. Thuần Hy đột ngột thốt ra một câu.

“… Hử~?”

“Nếu em muốn anh chết, anh sẽ chết…”

“*⊙_⊙* Thuần Hy…”

“Em có quyền bắn chết anh, chỉ mình em thôi đấy!”

“… Thuần Hy… ~~~~~>_

Tên ngốc này, nói những lời tình cảm đúng là đâu vào đó, sao trước kia giả vờ ra vẻ thiểu năng trí tuệ tình yêu thế? Ghét quá! Đúng là ghét!!!

“Đồng thời, anh cũng có quyền bắn chết em, cũng chỉ mình anh thôi đấy!”

…~*^-^*~… Nhớ rồi, Thuần Hy, đây là ám hiệu tình yêu tuyệt mật của chúng ta.

Tất cả, dường như chỉ mới như ngày hôm qua.

“Em quên rồi à? Quyền bắn chết em chỉ anh có!”. Thuần Hy nhìn sâu vào mắt tôi, rất đau buồn.

⊙_⊙ Tôi đờ đẫn. Anh nói thế… chẳng lẽ…

“Nhưng, em lại muốn trốn anh, một mình lẳng lặng bỏ đi. Anh không cho phép em làm thế!!!”. Anh chưa bao giờ kiên quyết như thế.

“Anh đang nói gì thế?? Anh đã biết những gì?? Ai nói cho anh biết??”

“Là anh đã nói cho cậu ấy biết!”. Một giọng trầm thấp vang đến từ một góc giường khác, tôi nhìn thấy Tuấn Hạo đang dựa vào cạnh bàn.

“Anh nói hết rồi?”

“Phải!”

“Thân Tuấn Hạo, anh là đồ khốn!!!!! >o

“Tại sao anh lại nói? Tại sa….o????? Em không muốn anh ấy biết em bệnh nặng sắp chết, em không muốn để anh ấy thương hại, cho dù em ở bên anh ấy, em cũng chỉ mong được sống như người bình thường, mang đến hạnh phúc và niềm vui cho anh ấy, chứ không phải là lo buồn và bi thương, anh có biết không???”

“Anh biết!!! Anh biết hết!!! Anh cũng không muốn nói, anh cũng muốn ích kỷ ở bên em, một mình! Ích kỷ để chia sẻ hỷ nộ ái ố với em, nhưng em lại muốn ở bên cạnh cậu ấy, em rất muốn thế, mỗi giây một phút xa cậu ấy là em lại đau khổ! Mỗi lần thấy em khóc đến không biết trời đất là gì vì cậu ấy, mỗi lần thấy em nhớ lại hồi ức mà vùng vẫy tuyệt vọng như người sắp chết đuối, tim anh rất đau, đau muốn ngạt thở …”

“┯︵┯ … Tuấn Hạo…”

“Tiễn Ni, em có biết không, lần này em đã ngất đi mười ngày, bác sĩ nói đó là biểu hiện khối u đã chuyển sang ác tính quá nhanh! Em có biết tại sao mấy hôm nay em phát bệnh mỗi lúc một nhiều và nặng hơn không? Bác sĩ nói là do tâm trạng bị ảnh hưởng, vì em quá đau buồn, dù anh đau khổ cũng phải nhẫn nhịn để tạm trả em lại cho Kim Thuần Hy, vì bây giờ, chỉ ở cạnh cậu ấy thì em mới hạnh phúc…”

“Nhưng điều đó không có nghĩa là anh từ bỏ em! Bây giờ em đang bệnh, bệnh của em là quan trọng nhất, mà anh luôn tin rằng tình yêu chân thành sẽ tạo ra kỳ tích, anh làm thế vì muốn tác hợp tình yêu của hai người lại để tạo nên kỳ tích lớn hơn - kỳ tích khiến em khỏe lại. Trước khi kỳ tích xảy ra, anh không thể trở thành tình địch với cậu ấy, nhưng một khi kỳ tích xuất hiện, cuộc chiến tình yêu sẽ bắt đầu!”

Tuấn Hạo nói xong câu cuối, đưa mắt nhìn Thuần Hy vẻ khiêu khích.

“Đương nhiên!!!”. Thuần Hy đưa mắt đón nhận sự khiêu chiến đó, nhướn mày nói, “Tôi sẽ không thua đâu!”

“Làm người thì đừng tự tin quá nhiều! Hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều, biết chứ?”, Tuấn Hạo mỉm cười.

“Ừ, đối với người có tư chất bình thường thì đúng là thế thật…”

Được thôi!” Tôi tức giận ngắt lời họ, “Hai người các anh làm gì thế hả? Xem tôi là gì? Thứ đồ chơi để đánh cược à? Nếu các anh đã biết tôi bệnh sắp chết rồi thì còn ở lại làm gì? Đi! Đi đi! Tôi không muốn nhìn thấy các anh!”. Nói xong, tôi lại vơ một chiếc gối khác trên giường ném về phía Thuần Hy.

“Anh sẽ không xa em nữa!”. Thuần Hy như một bức tượng, mặc gối ném lên người, anh vẫn không nhúc nhích.

“Tôi sắp chết rồi!! Sắp chết rồi!!! ┯O┯ Chẳng lẽ anh vẫn chưa hiểu?????”

“Ngốc! Ai bảo em sắp chết? Em sẽ không chết!!!! Anh sẽ không để em chết!!!!” Anh nhìn sâu vào mắt tôi. “Đúng!!!!!!”. Tuấn Hạo tiến đến choàng vai Thuần Hy, “Bọn anh quyết không để em chết!!! Có hai anh chàng đẹp trai hoàn mỹ xuất sắc thế này cùng em chiến đấu với bệnh tật, sao lại thua cho được?! ︵_︵ Đúng không, Thuần Hy?”

“Ừ!”, Thuần Hy nở một nụ cười hiếm hoi với tôi. Xì~, hai người này đúng là tự sướng.

“Tuy bệnh của em phẫu thuật sẽ rất nguy hiểm, nhưng anh và Tuấn Hạo đã quyết định liên hệ với các bác sĩ giỏi nhất thế giới, mong họ có thể tìm ra cách điều trị tốt nhất. Tiễn Ni, tin anh đi!”. Ánh mắt kiên định của Thuần Hy khiến tim tôi ấm áp quá~!

“┯_┯ Nhưng mà, lỡ em vẫn chết thì sao?”, tôi lặng lẽ nói.

“Ngốc! Em sẽ không chết!”

“Kim! Thuần! Hy! Chẳng lẽ em là đồ ngốc, >O

“Tiễn Ni! Anh nhớ em đã nhận lời rằng, dù sau này anh nói gì, làm gì, em cũng sẽ tin anh! Phải thế không?”

“Đúng! Nhưng…”

“Không nhưng nhị gì hết! Chẳng lẽ em muốn nuốt lời?”

“Không! Chưa bao giờ em nghĩ sẽ nuốt lời!”

“Vậy thì tốt!”, anh rốt cuộc đã nở nụ cười, “Tiễn Ni! Xin hãy tin anh! Anh quyết không để em chết!”

Nhìn ánh mắt vô cùng kiên định của anh, tôi bỗng thấy trái tim tràn ngập dũng khí kiên cường.

“Dạ!”, tôi gật mạnh đầu với anh, “Em biết rồi! Hai anh cứ yên tâm! Em là Quách Tiễn Ni - thiếu nữ xinh đẹp kiên cường vô địch vũ trụ! Em không sợ! Em không thèm sợ đâu!”

Cứ thế đi, dựa vào Thuần Hy như thế, cho dù tôi sống được bao lâu, tôi đã quyết định sẽ ở bên anh mãi mãi rồi! Ở cạnh người mình yêu thương thật là hạnh phúc, rất hạnh phúc…

Tôi ích kỷ quá phải không? Tôi không biết chịu trách nhiệm đúng không? Tôi đã đón nhận anh, vậy sau khi tôi chết rồi anh sẽ thế nào? Nhưng tôi không thể chịu đựng những tháng ngày vắng anh nữa, cho dù một giây một phút, dù sau đó tôi phải xuống địa ngục, tôi cũng theo anh, nhất định phải theo anh!

Thuần Hy, đời này kiếp này, ngoài anh ra, em không bao giờ yêu ai khác!!!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »