Nụ Hôn Của Quỷ

Lượt đọc: 3036 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 134
Trà hoa Margaret..

❊ ❊ ❊

“Đing ling ling… đing ling ling… đing ling ling…”

Phù, phù phù, cuối cùng cũng tan học rồi, tôi đờ đẫn nằm bò ra mặt bàn. Nhờ giáo sư “cục tẩy” mà giờ đây cơn đói hành hạ tôi cuối cùng đã cách xa tôi hơn mười vạn tmas ngàn dặm rồi, bây giờ tôi chỉ thấy rất no. Choáng nhiều quá nên no luôn.

“Quách Tiễn Ni, có người tìm cậu này”.

Không biết ai đã gọi tôi một tiếng, và khi tôi còn chưa kịp ngẩng đầu lên thì đã nghe những tiếng la hét, “Woa, woa”, “Ôi chao ơi” muốn đau cả tai. Không cần nhìn cũng biết đó là âm thanh đại deeinj của đám mê trai rồi, không ngờ vào đại học rồi mà đám người đó không giảm bớt tí nào, bao nhiêu tinh lực và nhiệt tình của họ đều dồn hết vào những anh chàng đẹp trai cả rồi sao?

Haizzz, tôi thật sự thấy bi ai thay họ, thở dài…

“Tiễn Ni”. Cùng với tiếng nói dịu dàng, tôi nhìn thấy Tuấn Hạo đeo một cặp kính gọng vàng đang đứng trước mặt tôi đầy phong độ mỉm cười, bao vây anh vòng trong vòng ngoài là đám mê trai kia.

He he, thế thì những tiếng kêu ban nãy là do anh mà ra à, tôi phải biết sớm mới phải.

“Chúng ta cùng đi ăn trưa nhé”, Anh kéo tay tôi.

“Em có mang cơm hộp, bố em làm”.

“Cơm hộp cũng không nên ăn nguội. Anh mang đến nhà ăn hâm nóng lại cho em rồi chúng ta ngồi đó ăn, được không?”

“Được”.

Thế là, anh xách cơm hộp, chúng tôi cùng đến nhà ăn gần nhất.

Giúp tôi hâm nóng cơm xong, anh cũng lấy một phần cơm cho mình và mang đến một cốc trà.

“Cho em này”. Anh đặt cốc trà xuống trước mặt tôi.

“Ưm, ôi thơm quá, trà gì thế?”, tôi tò mò hỏi.

“Là cái này.” Anh cười, đặt trước mặt tôi một chiếc lọ xinh như đang làm ảo thuật, trong lọ chứa đầy những đóa hoa khôn nhỏ nhắn xinh xắn.

“Pha trà bằng những đóa hoa trong này?”

“Ừ”.

“Tiễn Ni, em có biết tên nó không?”

“Không biết”.

“Margaret”.

“Margaret? Không giống tên hoa tí nào, giống tên người hơn”.

“Ừ, nó được đặt tên theo tên người mà, mà lại là tên một vị công chúa vô cùng xinh đẹp. Tiễn Ni, em có biết tại sao anh lại chỉ chọn nó để pha trà cho em uống không?”

“Tại sao?”

“Là vì… anh nghe người ta nói, nếu chuẩn bị một chiếc lọ, vào mỗi đêm trăng sáng nói những câu chúc phúc với hoa khô Margaret, sau đó đặt vào lọ, đợi khi đầy lọ rồi thì pha cho “người ấy” uống trà này mỗi ngày. Cô ấy uống hết lọ hoa khô này thì sẽ có được sức khỏe mãi mãi, dù có ốm thì cũng sẽ khỏe mạnh trở lại.

“Vậy thì lọ hoa khô này là do anh đặt vào mỗi đêm trăng sang và nói những lời chúc phúc?”

“Ừ. Kết thúc vào đem qua, cuối cùng nó đã đầy rồi, he he, anh vui quá. Anh thật sự phải cảm ơn ông trời, vì gần đây hầu như đêm nào ông cũng cho mặt trăng xuất hiện”.

Cái anh ngố này, nhìn dáng vẻ dịu dàng nho nhã của anh, tôi cứ tưởng anh chin chắn lắm chứ, thì ra có lúc cũng trẻ con như Tú Triết vậy. Nếu làm như thế mà khiến bệnh khỏi hẳn thì hoa Margaret này chẳng phải đã trở thành thứ hang hóa bị giành giật và đắt hơn cả vàng ấy chứ.

“Tiễn Ni, chắc em đang cười thầm anh phải không?”

“Hử? Anh nhìn ra à?”

“Bởi vì nguyện vọng đó, có vẻ rất đẹp, nhưng lại không thực tế”.

“Quả là thế!”

“Dù nó phi thực tế, nhưng có người nói nó có ích cho sức khỏe của em, thì anh cũng phải thử xem!!! Bởi vì anh không muốn bỏ qua bất cứ cơ hội nào có ích cho sức khỏe của em!!! Anh nhất định chữa khỏi bệnh cho em!!! Dù phải trả mọi giá anh cũng cam long!!!”

“Tuấn Hạo…”

“Sao? Anh chỉ nói những lời hơi sến một tí mà em đã nước mắt lưng tròng rồi à? Nếu là một cao thủ tình trường thì có lẽ đã đã câu được em rồi ấy nhỉ? Lúc cần thì con gái cũng phải lạnh lung một tí, có biết không?”, anh móc khăn tay ra lau nước mắt cho tôi.

“Được rồi, mau uống hết cốc trà khỏe mạnh này di, sắp nguội rồi kìa”. Anh cười nói với tôi.

“Vâng…” Tôi bưng lên uống ừng ực một hơi cạn sạch tới đáy. Ừ, đúng là rất ngon.

“Tiễn Ni, sau này anh sẽ pha trà cho em mỗi ngày nhé.”

“Phiền anh quá, để em tự pha cũng được”.

“Tự em pha? Anh không yên tâm được! Trí nhớ em tệ lắm, nếu quên thì sao? Thần chú sức khỏe sẽ vô dụng! Anh vất vả lắm mới thả đầy lọ được, không muốn vì sự lú lẫn nhất thời của em mà lãng phí đâu.”

“Ồ, thì ra không phải anh lo lắng cho sức khỏe của em, chủ yếu là lo tâm huyết của anh trở nên vô dụng”. Tôi vờ ra vẻ tức giận.

“Đúng thế, vật nên bắt buộc phải tự anh pha mới được!”

“Tuân lệnh, Thân Tuấn Hạo đại nhân!”

“Ừ, ngoan ngoãn nghe lời thế mới đáng yêu chứ. He he”. Nụ cười của anh, thật dịu dàng…

“Tuấn Hạo, em ăn xong rồi, đi thôi”. Cuối cùng khi đã ăn xong bữa, tôi đứng dậy sờ sờ cái bụng căng tròn như quả bong của mình. Ôi ,no quá, thua rồi, tại bố làm cơm hộp ngon quá mà.

“Tiễn Ni, em ngồi đây nghỉ ngơi đi, anh chạy đi một lát rồi về ngay”. Anh đứng dậy, xách hộp cơm cảu tôi lên.

“Anh đi đâu vậy?”

“Đồ sâu lười, đi rửa hộp cơm cho em! Chẳng lẽ em định mang về cho bố rửa à?”

“Tự em rửa được mà! Bây giờ em đi rửa đấy!”, Tôi với tay định cướp lại hộp cơm.

“Không được!!! Em rửa không sạch đâu!!!” Anh nhanh nhẹn tránh tay tôi, ném lại một câu rồi biến mất.

Sao tôi rửa không sạch chứ, có mỗi cái hộp cơm thôi mà, thật là, khinh thường người ta quá đáng. Thân Tuấn Hạo đáng ghét, ghét, ghét, ghét!!!

Nhưng chuyện kiểu vậy còn rất nhiều, anh đúng là khinh thường tôi quá mà, chẳng cho tôi nhúng tay vào chuyện gì cả, cứ bảo tôi làm không tốt, mà tôi lại không thắng nổi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »