Nụ Hôn Của Quỷ

Lượt đọc: 3036 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 128
Thiên sứ tặng hoa..

❊ ❊ ❊

"Khoan đã!". Đang đi trong chợ hoa, tôi bỗng nhìn thấy một chậu ngân liên.

"Em muốn mua hoa ngân liên!" ~aOa~ Thuần Hy, chúng ta đi mua nhé?". Tôi lại dùng nụ cười mê hoặc chết người không đền mạng của mình rất kịp thời.

He he, xem ra, Thuần Hy lần này lại bị tôi đánh bại rồi-! Thấy anh ngoan ngoãn đi theo, tôi lại cười trộm.

"Thuần Hy, nhìn kìa, đóa hoa đang lắc lư đón gió, giống như đang mong ngóng một điều gì đó, đó chính là hoa ngân liên—! Thế nên ý nghĩa của nó là 'mong đợi'! Bởi vì trên thế giới này còn rất nhiều rất nhiều thứ em mong chờ, nên em nhất định phải mua nó, em muốn vui vẻ chờ đợi những điều ước mong của mình thành sự thật!

Thuần Hy hôm nay hình như hơi kỳ lạ~, sao tôi vừa nói xong thì anh ấy lại nhìn tôỉ thẫn thờ thế kia? Hôm nay tôi xinh đẹp lắm sao? Cũng ăn mặc như bình thưòng thôi mà! Đúng là quái lạ!

"Này, Thuần Hy, Kim Thuần Hy, anh đang cái gì vậy?". Tôi đưa tay vẫy vẫy thật mạnh trước mắt anh.

"Những mong đợi của em, anh sẽ chờ đợi cùng!" Một lúc sau, anh nhìn tôi thật sâu và thốt ra câu nói đó.

"0_o Thuần Hy..." Hu hu hu... tôi cảm động quá"!

He he, trong chớp mắt, một bó ngân liên to tướng đã nằm gọn trong vòng tay Thuần Hy--, Thuần Hy như đang bị chìm lấp trong những bó hoa, đáng yêu quá~!

(A0A)/ HOHO~, trong vô thức đã dạo được hơn nửa ngày, Thuần Hy ôm một bó đủ loại hoa, cùng tôi bước ra khỏi chợ. Hôm nay vui quá~, he he.

"Hu hu hu... hu hu hu..." Đột nhiên, bên tai tôi vẳng đến tiểng trẻ con khóc, tôi nhìn về phía ấy, thì ra là một cô bé con rất đáng yêu đang ngồi bệt ởcổng ra của chợ khóc lóc ầm ĩ.

Tôi bước nhanh đến, quỳ xuống trước mặt cô bé, mỉm một nụ cười mà tôi cho rằng thân thiện hòa nhã nhất:

"Hehe, aOa ngoan nào, đừng khóc nhé~. Sao thế? Nói cho chị nghe, có phải ai bắt nạt em không? Chị nhất định sẽ giúp em~!"

"■ >_

Tôi bỗng thấy chua xót trong lòng, vội vàng dỗ dành, "Nào, đừng sợ nhé~, chị sẽ ở lại đây đợi mẹ với em... được không?"

"hu hu hu... em muốn mẹ cơ... em muốn mẹ em... hu hu hu hu hu... ■>_

Tệ quá, tiếng khóc của cô bé này to ghê, xung quanh càng lúc càng nhiều người nhìn chúng tôi bằng ánh mắt thiếu thiện cạm. Trời ơ, chắc họ không cho rằng tôi đang bắt nạt cô bé đó chứ?! Tôi choáng...

Haizzz! Lần này tôi có nhảy xuống đâu cũng rửa không sạch rồi, làm sao đây? Phải nghĩ cách dỗ cho cô bé vui mới được, nhưng mà nghĩ gì đây? Cách nào? Tôi cứ nhìn thấy trẻ con khóc là đau đầu, tế bào não bị hành hạ cả rồi, làm sao mà nghĩ cách dổ dành nó nữa???

Đang lúc buồn bực thì Thuần Hy không biết muốn làm gì mà đột ngột hích hích tôi, sau dó dùng tay chỉ chỉ vào bó hoa to trong vòng tay anh.

"Gì thế? Là sao? Anh đang bắt em đoán mò à???". Tôi thắc mắc nhìn anh. Haizz Bó tay rồi, trí tuệ tôi làm sao bằng anh.

"Ngốc! Tặng một cành hoa cho cô bé xem thử!". Đối diện với cặp mắt mơ tròn đầy thắc mắc của tôi, anh đành lên tiếng.

0_0 A? Tặng hoa cho cô bé? Được không đây? Tôi có phải cậu bé đẹp trai đâu, mà cô bé cũng đâu phải là đám mê trai kia...

Thôi mặc kệ, không thử làm sao biết? Thế là tôi vội vàng chọn ra một cành hướng dương đẹp nhất để đưa đến trước mặt cô bé. He he, không ngờ chiêu này quả nhiên có hiệu quả~, đang khóc lóc inh ỏi, vừa nhìn thấy hoa hướng dương cô bé lập tức cười ngay.

Hu~, phù phù~, ôi mẹ tôi ơi, xem như chuyên nguy thành an rồi.

Không biết vì sao mà tôi luôn cảm thấy trước mặt như có đến hai đóa hướng dương, cô bé thật sự rất giống một cành hướng dương đang sinh trường vậy, vừa tràn đầy sinh lực và hy vọng, vừa rực rỡ nổi bật.

"AQA Thuần Hy, chúng ta tặng hoa cho những đứa trẻ qua đường đi! Anh nhìn xem, chúng rất giống nhũng đóa hướng dương đang nở rộ~, tràn đầy sức sống mãnh liệt và hy vọng! Tự dưng em rất muốn tặng hoa cho chúng, được không anh? Được không nào???" Ríu ra ríu rít nói xong những lời đó, ~aOa~ hehe, tôi lại nở nụ cười thiếu nữ xinh đẹp tươi trẻ vô địch của mình với Thuần Hy rồi.

Thuần Hy bỗng nhìn tôi với vẻ thương xót, còn đưa tay giúp tôi vén mái tóc rối trước trán nữa*!

Một cơn gió thổi qua, tất cả những chuyện này giống như bị dừng lại, giây phút ấy, tôi nhìn vào mắt Thuần Hy, ánh mắt ấy... rất lạ, tràn ngập vẻ dịu dàng và ấm áp, không giống Thuần Hy tí nào, nhưng lại có vẻ bi thương và xót xa rất kỳ lạ, tóm lại là rất phức tạp, một sự phức tạp xa lạ nhưng cũng rất quen thuộc, cảm giác rất khác, hình như tôi đã nhìn thấy một người khác từ ánh mắt ấy...ảo giác của tôi chăng? Mặc kệ, bây giờ tôi phải tặng hoa rồi~, he he....diễn>đàn>lê>quý>đôn...

Sau đó, tôi đã ôm tất cả những đóa hoa vừa mua, cười vui vẻ đứng ở cổng như bảo vệ, nhìn thấy những người dắt trẻ em đi ngang, tôi liền tiến đến tặng một cành hướng dương và ngân liên, sau đó nói với đứa trẻ ấy. "Chị hy vọng em có thế lớn lên mạnh mẽ như đóa hoa này~!"

...~aOa~... Ha ha, tôi cảm thấy vui quá~, thật sự rất vui! Trẻ em và người lớn cũng rất thích, ai cũng cười rạng rỡ như hoa hướng dương với tôi. (AỌA)/ Yeah~, tuyệt vời quá~, he he!

Thuần Hy đứng một bên, lặng lẽ nhìn tôi bận rộn làm thiên sứ tặng hoa, gương mặt lộ ra nụ cười tự nhiên và dịu dàng. Khoảnh khắc ấy, tôi như cảm thấy được vẻ lạnh lùng của anh đã biến mất, chỉ còn lại sự ấm áp, sự ấm áp vô hạn như của một thiên sứ, kỳ lạ quá~, không giống Thuần Hy thường ngày chút nào~!

Hừm... chắc đã bị sự lương thiện và nhiệt tình của tôi cảm hóa rồi chăng? Nhất định là thế, he he... ([email protected])

"Mẹ ơi! Mẹ ơi! Con ở đây!". Bỗng nhiên, cô bé nãy giờ luôn ở cạnh tôi bỗng reo lên lanh lảnh.

"Ôi cục cưng của mẹ! Con chạy đi đâu thế hả, làm mẹ tìm con khắp nơi!". Một người phụ nữ trang điếm ăn mặc vô cùng tinh tế và xinh đẹp chạy ra từ cổng khu chợ.

"Con không có chạy lung tung đâu, con rất ngoan-, luôn đứng đợi mẹ ở đây! Không tin mẹ hỏi chị xem! Chị cũng ở đây đợi mẹ với con suốt~, he he!" Cô bé sụt sịt, lắc lắc cành hoa hướng dương với mẹ mình."Đẹp quá phải không? Chị ấy tặng con đó!". Nói xong cô bé lại cười khanh khách.

"Ôi chao-, cô bé, cám ơn em nhiều lắm! Nếu cục cưng của tôi sau này lớn lên cũng được như em thì tốt quá! Người đã đẹp, tính lại tốt nữa, mà còn dịu dàng! Đúng là ngưỡng mộ bố mẹ em quá!". Mẹ cô bé nói đến nổi tôi thấy bắt dầu ngượng ngùng.

"Cục cưng ơi, chúng ta về nhà đi~, mau tạm biệt chị đi nào!"

"Chị ơi! Tạm biệt nhé~!"

Tạm biệt!"

Nhìn theo bóng hai mẹ con họ, trái tim tôi bỗng thấy rung động, giống lúc tôi và mẹ cùng nhau đi dạo phố lúc bé. Mẹ ơi, -r_T mẹ có biết không, Tiễn Ni thật sự rất nhớ mẹ-, thật sự rất nhớ, rất nhớ...

Hoa đã được tặng hết nhanh chóng, chỉ còn lại một cành cuối cùng, tôi lại trì hoãn không muốn tặng...

"Đi thôi! Ngốc! Cành cuối cùng sao em còn chưa tặng? '. Thuần Hy hồi phục lại vẻ lạnh lùng, cuối cùng lên tiếng giục tôi.

"Không! Cành cuối cùng giữ lại cho mình, vì em cũng là trẻ con mà! Em cũng mong mình lớn lên thật mạnh mẽ~, he he! Quách Tiễn Ni! Cố lên nhé~í" Tiếng hét của tôi thu hút mọi ánh nhìn xung quanh, tôi bèn ngượng ngập thè lưỡi với Thuần Hy, rồi kéo anh ra khỏi đó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »