Nụ Hôn Của Quỷ

Lượt đọc: 3079 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 117
Anh phải báo thù..

❊ ❊ ❊

Dù có không muốn tỉnh đi nữa thì cuối cùng tôi vẫn phải tỉnh, mà người đầu tiên tôi nhìn thấy sau khi tỉnh dậy, lại là Thuần Hy, một tay anh tựa vào khung cửa, sắc mặt u ám đến kinh hãi.

Tôi nước mắt như suối, hoảng loạn dùng chăn trùm đầu mình lại.

"Anh đi đi! Đi ngay! Em không muốn nhìn thấy anh! Em không còn mặt mũi nào nhìn anh nữa... hu hu hu hu...--- --------- >_

Thuần Hy không đi, anh kéo tấm chăn ra, ôm lấy tôi chặt cứng. “Không! AOA Không! Anh buông em ra, buông em ra...”

Tôi liều mạng chống cự, nhưng cánh tay anh càng ôm chặt hơn, cuối cùng, tôi đã mệt mỏi buông xuôi.

“Tiễn Ni, anh sẽ không buông em ra đâu! Dù xảy ra chuyện gì đi nữa anh cũng sẽ không buông em ra!”

“Anh biết hết rồi, anh biết hết đủng không? Em không còn là em trước kia nữa rồi... hu hu hu hu...”

“Anh biết, anh biết em là người bị hại...”

“Hu hu hu hu... em không muốn sống nữa, em không sống nổi nữa...”

“Em nói ngốc nghếc gì vậy! Em chết thì anh sẽ chết theo! Em quên à? Chỉ có anh mới có quyền bắn chết em, chỉ anh có! Anh chưa cho em chết thì em không được phép chết!! Nghe rõ chưa!!!”

“Thuần Hy... hu hu hu hu...”

Thuần Hy nhìn tôi rất chăm chú, rồi đột ngột hồn lên môi tôi. *0_0*... Sau những giây phút kỳ diệu đảo lộn, Thuần Hy Ồm thật chặt lấy tôi. “Xảy ra chuyện mất mặt như thế, em ngỡ anh không còn hôn em nữa chứ...”

“Ngốc! Cho dù xảy ra chuyện gì, anh đối với em sẽ không bao giờ thay đồi!” Thuần Hy nâng mặt tôi lên, nói nghiêm túc.

Thuần Hy, anh chính là tất cả cuộc đời em, anh chính là dũng khi để em sống

“Thuần Hy! Cuối cùng tớ cũng tìm thấy cậu rồi. Cậu nhận được cuộc điện thoại đó rồi bỗng khí thế hừng hực chạy mất, tớ còn tưởng... ôi! Tiễn Ni, sao em lại khóc thế?” Tú Triết lại xuất hiện vào đúng lúc không thích hợp như thế.

“Thuần Hy, là cậu đúng không? Cậu lại chọc cho Tiễn Ni khóc đúng không? Tại sao Tiễn Ni ở bên cậu cứ khóc mãi là sao?! Chẳng lẽ cậu không thấy lúc cô ấy cười là đẹp nhất à? (>0

Tú Triết vừa nhìn thấy tôi khóc đã hoảng lên, chưa hiểu rõ tình hình đã kêu ầm ĩ.

Tú Triết, không phải thế, đừng trách Thuần Hy. Tôi rơi nước mắt nhìn Tú Triết, lời nói nghẹn trong cổ họng không cách nào thốt ra được.

“Cậu chưa tìm hiểu kỹ tình hình thì đừng nói bậy bạ!” Thuần Hy cuối cùng không kiềm chế nổi đã bùng phát. Tôi biết anh đã kiềm chế quá lâu, từ lúc nãy, cánh tay anh ôm tôi cứ run cầm cập.

“Tình hình? Tình hình gì? Cậu bảo cho tớ biết đi!” Tú Triết cũng giật thót mình bởi vẻ khủng khiếp của Thuần Hy.

“Chuyện này không liên quan tới cậu! về ngay đi!”

“Kim Thuần Hy. Cậu nói linh tinh gì thế? Cái gì mà không liên quan tới tớ? Chỉ cần chuyện có liên quan đến Tiễn Ni, đến cậu, thì tức là liên quan đến tớ! Tớ đã nói rồi: Cậu và Tiễn Ni sau này nếu không hạnh phúc thì tớ sẽ không tha cho cậu đâu!”

“Tú Triết, anh nói đủ chưa hả? Hai người ra khỏi đây ngay cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy hai người”. tôi biết mình hét lên với Tú Triết như vậy là sai, nhưng nếu tôi không lên tiếng thì hai người họ sẽ đánh nhau, mà tôi không muốn hai người trở thành vật hy sinh thứ hai trong chuyện bẩn thỉu này. tôi thực sự cũng không muốn nhớ lại cảnh khinh khủng lúc này nữa.

Thuần Hy kéo Tú Triết ra ngoài cửa, tôi cũng biết là chuyện gì rồi.

Tại sao... tại sao chuyện bất công như thế lại đổ xuống đầu tôi, tôi muốn chết, tôi muốn chết quá...--- ------- >_

"Tớ phải đi chém chết cái tên khốn nạn đó!

Bên ngoài vẳng đến tiếng gầm của Tú Triết, anh xộc vào phòng: “Tiễn Ni, em bảo cho anh biết thằng khốn đó là ai? Anh sẽ giúp em chém chết nó!”

“Cậu điên hả? Quay về đây ngay cho tôi!” Thuần Hy kéo phắt Tú Triết lại.

“Kim Thuần Hy, cậu là đồ vồ dụng! (>0

“Tôi là đồ vô dụng nhưng không phải thằng ngốc!!! Cậu đi chém giết tên đó thì Tiễn Ni có trở lại như xưa được không? Cậu giết nó thì cậu cũng phải đền mạng, cậu muốn chết hả? Mà cậu nghĩ chuyện này đơn giản thế thôi à?”

“Thế thì sao nào? Lẽ nào chúng ta cứ ở đây nuốt hận? - 0 - Hắn làm Tiễn Ni đau khổ như thế, tôi không thể tha cho hắn được! Kim Thuần Hy! tôi thật không ngờ cậu lại là kẻ sợ chết như vậy!-0-”

“Đương nhiên tôi sẽ không tha cho hắn! Nhưng tôi không dùng cách đưa mình vào chỗ chết như thế!” Thuần Hy nghiến răng nói, vẻ mặt trở lên độc ác vào xảo quyệt, “Vả lại, tôi cảm thấy không hề đơn giản như mình vẫn thấy!”

“Vậy cậu định thế nào?” Tú Triết cuối cùng cũng bình tĩnh hơn một chút.

“Tôi sẽ tìm ra sự thật. Tất cả những kẻ làm Tiễn Ni đau khổ, tôi sẽ bắt chúng trả giá cho những gì chúng làm!”

Tôi nhìn gương mặt méo mó của Thuần Hy một cách kinh ngạc. *A_0* Người này là Thuần Hy mà tôi biết hay sao? Hay là bản tính ác quỷ của anh cuối cùng đã lộ nguyên hình...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »