Nụ Hôn Của Quỷ

Lượt đọc: 3036 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 145
Lời nguyền tình yêu của hoàn chuyển thủy lộ..

❊ ❊ ❊

“Nghe rõ chưa?”, bà lão rất kiên nhẫn, hỏi lại.

“Cháu nghe rõ rồi, cám ơn bà”. Tuấn Hạo đáp lại rất lễ phép.

“Vậy bà và ông nhà bà đi trước nhé~, hai cháu chơi vui đi!”. Bà lão nói xong bèn khoác lấy cánh tay ông lão và bỏ đi.

“︵_︵ Vâng, tạm biệt”. Tuấn Hạo một tay đút túi quần, tay kia vẫy vẫy chào tạm biệt họ. Ra vẻ đẹp trai cơ đấy!

“Tạm biệt! Nhớ đấy, nhất định phải chạm cùng lúc đó!”. Cách một khoảng xa rồi mà vẫn nghe thấy tiếng hét của bà lão.

Thật lợi hại, không biết bà ăn gì mà già thế rồi vẫn còn duy trì được chất giọng sang sảng như thế. Hâm mộ thật!

“Tiễn Ni, có muốn thử không?”. Tuấn Hạo nhìn hòn đá tròn ở giữa “Hoàn chuyển thủy lộ”, rồi quay lại hỏi tôi vẻ mong chờ.

“Anh tin lời bà lão đó nói à? Đến cả chuyện chúng ta là tình nhân hay không mà bà ấy còn đoán sai mà!”

“Đó là vì anh diễn xuất quá tuyệt!”

“—︵—^ Xì~, tự sướng!”

“Ừ, anh tự sướng! Em có muốn thử không?”

“Chúng ta không có tình yêu, thử thế nào cũng không linh đâu!”. Tôi buột miệng, nhưng nói xong mới cảm thấy hình như mình đã khiến anh sốc, chắc chắn anh sẽ giận, nhưng không ngờ anh chỉ mỉm cười gật đầu:

“︵_︵ Ừ, nói đúng! Tình cảm của một người thì không thể gọi là tình yêu, đúng không?! Vậy đợi đến khi em cũng thích anh, đến khi chúng ta có được tình cảm thật sự thì thử sau nhé!”

“…” Chúng ta sẽ không bao giờ có tình yêu thật sự đâu!!! Từ lâu đã như thế rồi, Tuấn Hạo, chẳng lẽ anh vẫn chưa rõ lòng em hay sao?!

Anh thấy tôi không trả lời thì có vẻ hụt hẫng, nhưng lại nhanh chóng mỉm cười, chuyển sang chủ đề khác: “Tiễn Ni em có khát không? Anh đi mua nước nhé?”

“^O^ Vâng, cám ơn anh…”. Tôi nở nụ cười tươi rói với anh.

“Anh sẽ về nhanh thôi, không đi xa đâu”.

“Vâng!”. Tôi cười, gật mạnh đầu, anh cũng mỉm cười lại với tôi rồi quay người chạy đi.

┯︵┯… Những đám mây đen buồn phiền lại xuất hiện trên gương mặt tôi…

Tôi đờ đẫn nhìn “Hoàn chuyển thủy lộ” nước chảy liên tục, ngắm hòn đá tròn trơn nhẵn ở chính giữa, bất giác tiến lại gần như bị mộng du.

Làn nước mềm mượt dịu dàng trôi qua giày tôi, ngón chân tôi, gấu váy tôi, mát quá, dễ chịu quá…

Trong chớp mắt, tôi đã đến trước hòn đá ấy…

Hòn đá này, nếu những người yêu nhau cùng lúc chạm vào, thì sẽ khiến tình yêu lâu bền mãi mãi, thiên trường địa cửu??? Thật thế sao? Có thật là như vậy không???

He he~, cho dù là thật, thì chuyện lãng mạn tuyệt đẹp như thế đối với tôi, cũng tuyệt đối không xảy ra được nhỉ?! ┯_┯ Tôi sắp chết rồi mà…

Nhưng mà, hòn đá này quả là rất đẹp~, sáng rực và thuần khiết đến nỗi không thể hình dung, chạm vào nhất định sẽ rất tuyệt nhỉ?

Tôi bất giác đưa tay phải ra… chầm chậm…

“Bách!!!” ⊙_⊙^. Âm thanh gì thế? Sao lại vang lên cùng lúc tay phải tôi chạm vào hòn đá vậy???

A, là một bàn tay, và một cánh tay thon dài rất đẹp, một bàn tay mà tôi quá quen thuộc…

⊙_⊙^ … Tôi bàng hoàng ngẩng đầu lên, chạm ngay vào đôi đồng tử đen láy sâu không thấy đáy ấy, trong tích tắc, cả thế giới bắt đầu xoay chuyển…

“Cùng lúc chạm vào hòn đá ấy, tình yêu sẽ lâu bền mãi mãi như trời đất…”

“Cùng lúc chạm vào hòn đá ấy, tình yêu sẽ lâu bền mãi mãi như trời đất…”

“Cùng lúc chạm vào hòn đá ấy, tình yêu sẽ lâu bền mãi mãi như trời đất…”

Trong thế giới xoay chuyển, bốn phương tám hướng vang lên một âm thanh như thế…

“Ngốc!”, Thuần Hy rút tay lại đút vào túi quần, đanh mặt lại nói với tôi, “Đi theo anh! Anh có việc tìm em!”

Vậy lúc nãy anh… chỉ vì muốn tôi chú ý nên mới làm động tác vô tình như thế thôi sao…

“Xin lỗi, tôi không rảnh!”, tôi cũng sầm mặt xuống.

”Rốt cuộc em có đi hay không?”, thật là! Mời người khác kiểu thế à? Giống áp giải phạm nhân thì có.

“Không đi!!!!!”. Tôi trừng mắt, hét lớn.

Thuần Hy, quên em đi, quên đi…

Vừa nói dứt lời, tay phải tôi đã bị bàn tay to lớn của anh nắm chặt. Anh xiết chặt tay tôi, làm tôi muốn ngạt thở. Anh nắm tay tôi và kéo đi.

“Không! Anh buông tôi ra, buông tôi ra!!! >_

Đúng lúc tiến hành cuộc vật lộn “trứng chọi đá” thì trước mắt tôi xuất hiện thêm một bóng dáng cao to khác, a, là Tuấn Hạo đang cầm nước uống đến. HOHO~, cứu tinh đến rồi!

“︵_︵ Xin cậu hãy thả bạn gái tôi ra, được không?”, Tuấn Hạo nhìn chằm chằm Thuần Hy, vẫn nở nụ cười mê hồn, nhưng trong giọng nói toát ra vẻ kiên định không cho phép ai từ chối.

Nhưng Thuần Hy là người băng giá máu lạnh. Anh không chú ý đến Tuấn Hạo, cũng chẳng thèm nhìn một cái, mà vòng sang hướng khác đi.

“Xin cậu hãy buông bạn gái tôi ra!!!”, Tuấn Hạo lại tiến đến chắn đường chúng tôi.

Lần này người có “nụ cười thiên sứ” như anh cũng nổi nóng rồi, anh cũng đanh mặt lại nhìn Thuần Hy trừng trừng, trong ánh mắt lóe lên tia sáng sắc nhọn lạnh lẽo. He he, thì ra lúc anh đanh mặt lại nhìn cũng đẹp trai quá!

Thuần Hy vẫn không đếm xỉa gì đến Tuấn Hạo, kéo tôi vòng qua người anh ấy, tiếp tục bỏ đi. Tuấn Hạo đột ngột đưa một tay ra, túm lấy Thuần Hy, sau đó kéo lại gần mặt mình, lạnh lùng hỏi:

“Kim Thuần Hy tiên sinh, anh thật sự không hiểu tôi đang nói gì à?”

Nhưng, nhưng trời ạ, ⊙_⊙^ Thuần Hy vẫn vô cùng băng giá, giữ trạng thái im lặng như bị câm của mình, chỉ đưa bàn tay nãy giờ luôn đút vào túi quần ra, nắm lấy cánh tay Tuấn Hạo rồi hất sang một bên.

Tuấn Hạo nổi giận thật rồi, anh nắm lấy ống tay áo của Thuần Hy, thốt ra từng từ:

“Xem ra, đối với người kênh kiệu như anh, chỉ động khẩu thì không có tác dụng!”

“Cậu - buông - tay - ra!!!”, Thuần Hy lạnh lùng nhìn Tuấn Hạo, nói từng chữ một. Sự băng giá trong mắt anh như hạ xuống 20 độ, lạnh đến nỗi tôi đứng bên cạnh cũng run lên cầm cập…

⊙_⊙ Tệ quá, Thuần Hy nổi giận rồi, không thể tưởng tượng được, nếu anh bùng nổ thì… Không dám nghĩ Tuấn Hạo sẽ ra nông nỗi nào nữa! Cả cái quảng trường này cũng sẽ thành bình địa mất!

Lượng hàn lưu trong không khí mỗi lúc một tăng, gió Nam ấm áp trong tích tắc đã biến thành gió Bắc lạnh lẽo… Ôi trời… không thể nào? Chẳng lẽ hai anh chàng đẹp trai này định biến nơi này thành tình trường tranh giành người yêu hay sao?

┯_┯ … Hu hu hu… cứ thế này thì, chỉ mất mặt Quách Tiễn Ni đại mỹ nữ là tôi thôi!!!

Hơn nữa nhìn dáng vẻ kích động của Thuần Hy… cũng đã đến lúc phải nói rõ ràng với anh rồi! Quách Tiễn Ni! Bây giờ không phải lúc kéo dài thời gian nữa! Mi đã chẳng hy vọng Thuần Hy không còn đau lòng vì sự ra đi của mi nữa hay sao? Thế thì bây giờ… ừ, chính lúc này, mọi việc bắt buộc phải cắt đứt rõ ràng mới được!

Thế là, tôi vội vàng nói với Tuấn Hạo, “Anh đừng ngăn cản anh ấy nữa! Em tự nguyện đi với anh ấy, có việc mà! Anh yên tâm, em sẽ quay lại nhanh thôi!”

“Tiễn Ni…”

“Tuấn Hạo, em vốn cũng có chuyện muốn nói rõ với anh ấy! Lần này em sẽ nói rõ ra với anh ấy, để sau này anh ấy không đến làm phiền chúng ta nữa! Anh yên tâm rồi chứ?”

“Ừ”. Tuấn Hạo cuối cùng cũng buông tay Thuần Hy ra, ánh mắt nhìn tôi dần dần trở nên ảm đạm, “Tiễn Ni… Hy vọng quyết định lần này của em đúng đắn để không phải hối hận…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »