Nụ Hôn Của Quỷ

Lượt đọc: 3079 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 130
Hội đốt đèn tưng bừng..

❊ ❊ ❊

Chẳng mấy chốc mà hội đốt đèn mỗi năm một lần lại bắt đầu, đó là ngày lễ được tổ chức đế kỷ niệm ngày sinh của Phật Thích Ca Mâu Ni, là một ngày lễ vô cùng trọng đại!

Tôi đã mong đợi nó rất lâu rồi!

Tối hôm ấy, tôi và Thuần Hy ăn cơm xong rồi đến địa điểm cử hành lễ hội.

Dòng người tấp nập, đông đúc náo nhiệt quá!! Hai bên đường đều treo những vật trang trí dân tộc, nhìn đến hoa cả mắt! Hơn nữa, rất nhiều người mang những mặt nạ dân tộc đủ loại đù màu sắc, dù quen hay không quen, tất cả đều nở nụ cười thân thiện với nhau, không khí vô cùng thoải mái. Hi hi, thú vị thật!

"Thuần Hy, chúng ta cũng mua mặt nạ đi. A_A". Đi ngang một quầy hàng bán mặt nạ, tôi hào hứng dề nghị.

"ừ".

"Anh phải mang mặt nạ em chọn cho anh đó. Chọn cái nào nhỉ? A, cái này, Phật Di Lặc! Anh xem nụ cười rất vui vẻ rất đáng yêu này, mắt thì híp lại thành một đường này, ha ha..."

"Xấu gì chứ, cười dáng yêu thế này mà, anh phải học tập thôi - cười để đối diện với cuộc đời! Đặc biệt là hôm nay, một ngày lễ vui thế này, anh không muốn người khác nhìn gương mặt lạnh lùng của anh rồi tâm trạng bị ảnh hường chứ? Nghe lời em nào, mang vào đi!"

"Không!"

"Mang vào đi! Không nghe lời vợ à?". Tôi kiễng chân lên đeo "xoẹt" một cái vào đầu anh.

"Woa woa~, đáng yêu quá đi mất~, ha ha!". Tôi nhìn Thuần Hy đã biến thành Phật Di Lặc, vừa cười vừa vỗ tay.

Dưới mặt nạ kia, chắc anh tức muốn chết rồi, mặc kệ, ai bảo anh là bạn trai của Quách Tiễn Ni làm chi, ha ha. ...~aOa~. ..

"Này, Kim Thuần Hy, em bảo cho anh biết nhé, không được lén gỡ ra đâu đó! Em chưa bảo anh gỡ xuống thì anh không được phép gỡ! Nghe rõ chưa?"

"Không nghe!"

"Anh..."

"Nghe rồi!!!

''Vậy mới ngoan chứ, ha ha!"

Tự tôi chọn cho mình một mặt nạ ni cô tương xứng với Phật Di Lặc, ông chủ nói đó là mặt nạ tình nhân, he he.

Nhưng khi tôi và Thuần Hy mang mặt nạ len qua dòng người, chúng tôi phát hiện ra rất nhiều người cũng mang mặt nạ y hệt hai chúng tôi, chẳng lẽ năm nay thịnh hành mặt nạ tình nhân ni cô và hòa thượng như chúng tôi đang mang hay sao? Bực thật, làm hại tôi không phân biệt rõ đâu là Thuần Hy rồi.

"Các bạn, xin chào! Hiện ở khu D sắp bắt đầu hoạt động đố vui hoa đăng!". Lúc này người dẫn chương trình của buổi lễ sang sảng tuyên bố.

Ha ha, đố vui hoa đăng? Chắc là tuyệt lắm?! Tôi phải xem!

Woa a~, người siêu đông!!! Cũng may tôi không thấp lắm, hôm nay còn cố tình mang giày cao gót đế phối với trang phục nữa, nếu không phải thở dưới vai mọi người thì thật là chết đi cho xong!

Liều mạng chen vào, cuối cùng đã đến được nơi tổ chức hoạt động ở khu D.

"Nhìn kìa, xe hoa đăng đến rồi~!". Không biết ai kêu lên một câu, mọi người bắt đầu thò cổ ra ngóng.

Thật sự, đèn hoa đăng đã đến, mà còn chiếc này nối chiếc kia nữa. Woa woa, đẹp quá~, năm màu sáu màu sắc, lấp la lấp lánh, phản chiếu ánh đèn, bao nhiêu bóng đèn đủ màu sắc treo đây trên xe, tạo thành một hình dạng vô củng đẹp đẽ và rực rỡ, giống như xe bí ngô mà cô bé lọ lem ngồi trong truyện cổ tích vậy, tràn ngập sắc màu huyền ảo!

"Các bạn thân mến, xe hoa đăng - tiết mục đặc biệt của hôm nay bắt đầu - đó chính là 'Cuộc thi đố hoa đăng!'" Người dẫn chương trình mặc trang phục rất đẹp đang hào hứng khoa chân múa tay, "Phải qua bốn vòng, người đáp đúng toàn bộ thì có thế lên chiếc xe hoa đăng đẹp nhất và dẫn đầu kia, sau đó sẽ được đi một vòng thành phố cùng chúng tôi-!!".

"Woa woa~, tuyệt quá!!!" Mọi người quả nhiên rất mong chờ, bời vì xe hoa đăng rất rất đẹp mà.

He he, tôi không đoán ra, đành cầu cứu Thuần Hy thôi- nhưng anh lại sầm mặt xuống, lạnh lùng ném cho tôi một câu, "Không! -_- Trò chơi ngu ngốc !"

Thật là! Ghét quá! Nhưng tôi không phải người dễ dàng bỏ cuộc, thế là tôi tiếp tục kiên nhẫn bám riết lấy anh:

"Thuần Hy, đoán đi mà, đoán đi mà! Cái đầu óc ngớ ngẩn như em thì làm sao đoán ra được! Anh là thiên tài mà, những trò đố vui này với anh chắc chắn chỉ là trò vặt vãnh thôi! Xem như anh làm việc tốt đi, giúp em thực hiện mong ước bé nhỏ này đi! Được không nào? Được không...??? Thuần Hy, Tiểu Hy, Hy Hy..."

''Tai phải của nó!". Ha ha, Thuần Hy quả nhiên không chịu nổi sự đeo bám dai đẳng của tôi, cuối cùng đã thốt ra đáp án!

"Đáp đúng rồi! Chàng trai kia đã qua được vòng đầu tiên!!". Người dẫn chưoug trình hí hứng, vung tay huơ huơ micrô, "Vòng thứ hai: Cuộc thi nào mà phải chịu tổn hại mới có được 'phần thường'?"

"Boxing". Thuần Hy không nghĩ ngợi gì mà đáp luôn.

Tôi đụi dụi mắt, nhìn anh chằm chằm. Ôi chao, bạn trai tôi lợi hại quá~, tôi đúng là được hướng nhờ vinh quang, (AoA)/ HOHO!

"Quá tuyệt vời! Vòng thứ ba: Bạn đi chợ mua trứng, làm sao mới bảo đảm được trứng mua về không nở ra gà con?"

"Không mua trứng gà!"

"Woa woa~, tuyệt quá, tuyệt quá!!! Lại đúng nữa rồi?! Chàng đẹp trai ơi, cậu đúng là cao nhân đó!!! Vòng thứ tư: Ai không nghe lời nhất?".

"Người điếc!"

"Woa woa woa woa woa!!! Anh chàng đẹp trai ơi cậu đúng là quá lợi hại, quá lợi hại! Tôi khâm phục cậu từ chân tóc đến ngón chân luôn này!!! Chỉ còn lại cửa cuối cùng: Tội nhân thích chọn kiểu chết nào nhất?"

"Chết già!!!"

"Trời ơ-, trời ơi, trời ơi~!!! Qua hết rồi—!!! HOHO, anh chàng đẹp trai có thể lên xe hoa đăng được rồi!!!".

"Thuần Hy, anh ghê gớm thật~!!! ~aOa~ He he." Tôi sung sướng vỗ vỗ vai anh, "Lên xe hoa đăng đi!"

Rất muốn, rất muốn ngắm anh từ phía xa, vì...

"Không...". Anh đứng lì ra đó như mọc ri, không nhúc nhích.

"Đi mà~, đi mà—.". Tôi liều mạng đẩy anh lên xe hoa đăng!

"Em đi với anh!"

"Em không đi! Em muốn hòa vào dòng người, ngắm anh đứng trên xe thôi! Được không, đi mà, đi mà..."

Không chịu nổi sự đeo bám của tôi, Thuần Hy đành lên xe hoa đăng một mình.

Ba chiếc xe bí ngô đẹp như trong truyện cổ tích được trang hoàng vô cùng lộng lẫy, chầm chậm lăn bánh! Đẹp quá, đẹp quá, bao nhiêu bóng đèn đủ màu sắc lấp lánh ánh sáng dịu dàng, nhìn từ xa rất giống hái dương đèn màu...

Hy đứng trên chiếc xe bí ngô dẫn đầu, đầu xe đón gió tung ra bao nhiêu là cánh hoa, Dưới ánh phản chiếu của những bóng đèn, bóng dáng cao ráo đẹp đẽ của anh giống như ánh hào quang rực rỡ nhất, thu hút tất cả ánh mắt của mọi người. (AoA)/ HOHO, Thuần Hy, Thuần Hy của em, toàn thân phát ra vẻ tao nhả và cao quý như hoàng tử trong truyện cổ tích.

Hu hu... Sao bỗng nhiên cảm thấy sự hụt hẫng quá mạnh thế này? Thuần Hy cao quý và chiếc xe bí ngô, hình như cách tôi rất xa, rất xa rất xa, giống như một giấc mộng mãi mãi không thể chạm đến...

Nước mắt hoen mi...

Khoan đã, sao lạ vậy! Đầu chiếc xe dẫn đầu sao lại bốc khói?

Chẳng lẽ bị bén lửa?

"Ôi mẹ ơi, cháy rồi, làm sao đây? Làm sao đây???"

"Có phải do chiếc xe có vấn đề không? Cái tên chết tiệt nào thiết kế cái xe này vậy?"

"Ôi đừng có xô đẩy, mọi người ơi chạy thôi, GO...chạy mau..."

Đoàn người đột ngột tán loạn...

Thiết kế xe? Bắt lửa?! Trong đầu tôi những chữ đó không ngừng nhảy múa, trước mắt tồi, chiếc xe rực rỡ đẹp như trong mơ kia biên thành "xe lửa", còn ba chiếc dẫn đầu nhanh chóng biến thành một con rồng cuồng, uy hiếp mọi người xung quanh, tất cả chạy nháo nhào như đàn ong vỡ tổ, cả địa điểm tổ chức giống như một nồi cháo sôi bùng...

Thuần Hy đang làm gì? Tại sao không chịu nhảy xuống xe?

Qua ánh lửa đáng sợ, tôi lờ mờ nhìn thấy Thuần Hv đang bế một đứa bé sợ hãi khóc la ầm ĩ, rồi anh đưa cô bé ấy xuống xe... Nhưng, "ùng" một tiếng, dàn khung chiếc xe bị cháy đang sập xuống...

Đôn...

Nhìn dàn khung xe bị cháy phừng phừng rơi thẳng xuống, trong tích tắc tôi sợ đến độ tim như ngừng đập!

Phù phù~, cũng may Thuần Hy tránh kịp...

Nhưng, trời ơi~, anh lại bị biển lửa bao vây rồi~!

Thuần Hy!!!

Ôi chết mất thôi!!! Làm sao đây, làm sao đây!!!

"Cô gái ơi, còn đứng đờ ra đó làm gì? Chạy mau đi, chiếc xe có thể nổ bất cứ lúc nào đấy!". Có người tốt bụng kéo tay tôi chạy đi.

Không được! >_

Tuyệt đối, tuyệt đối không thể nhìn người mình yêu thương biến mất lần nữa!!! Tuyệt đối không thể!!! (>_

Thuần Hy, Thuần Hy anh mau nghĩ cách nhảy xuống xe đi!

Đúng là sắp cuống chết mất thôi!

Trận lửa cháy rừng rực thật đáng sợ, hai chiếc xe phía sau đã biến thành những quả cầu lửa, cả bầu trời bị nhuộm đỏ rực...

Thuần Hy sao vẫn chưa xuống? Chắc không phải là... anh đã từ bỏ cuộc sống đó chứ??

Không được! Thuần Hy, anh không thế bỏ cuôc! cố lên, em sẽ đến cứu anh!!!

Tôi lao ngay đến chiếc xe có Thuần Hy trên đó.

Lửa to quá, khói nồng nặc khiến tôi ngạt thở, ho sặc sụa, không mở mắt nổi!

Tôi cởi áo ngoài ra, học theo cách trên phim vẫn thấy, ra sức dập tắt ngợn lửa!

"Thuần Hy!! (>o

Anh ở đâu, ở đâu??? Tại sao không thấy?!!.

"Thuần Hy! Thuần Hy!!! Thuần Hy anh ở đâu???".

Xung quanh chỉ có một bức tường lứa! Hơi nóng hừng hực phả đến, mặt tôi bị hun nóng rực... đau quá, đau quá...

Khói nồng, ánh lửa, lại thêm khí nóng... ngạt thở quá... Tệ thật, hình như không chịu nổi nữa rồi, đầu tôi càng lúc càng mụ mẫm, dường như bị một thứ hồ dán nào đó dính chặt, mi mắt muốn khép lại... p(>_

Đột nhiên, tôi chỉ thấy đầu mình nổ "ùng" một tiếng, cơ thể đổ nghiêng đi. Ý thức bắt đầu mơ hồ... Thực sự không gượng nổi nữa rồi, tôi sẽ chết như thế sao? Còn Thuần Hy, Thuần Hy đang ở trên xe!!!

Muốn gặp Thuần Hy một lần nửa quá, rất muốn, rất muốn!!! Thuần Hy, chúng ta đã quá lâu không gặp nhau rồi đúng không? Thuần Hy, anh đang ở đâu?

Thuần Hy, em nhớ anh lắm...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »