Nụ Hôn Của Quỷ

Lượt đọc: 3036 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »
Chương 149
Hu hu... Tuấn Hạo đáng thương..

❊ ❊ ❊

Hôm nay đã xảy ra một chuyện rất kỳ lạ~.

Tôi ở trong phòng bệnh quá buồn chán, bèn lén lút chuồn ra khỏi bệnh viện đến thăm chồng yêu Thuần Hy của mình, nhưng lại nhìn thấy Tuấn Hạo cũng ở cạnh anh, đang chăm chú nghiên cứu~, dáng vẻ lại rất chuyên nghiệp, còn hơn Thuần Hy nữa~.

Chuyện gì thế này? Tuấn Hạo học khoa diễn xuất mà? Diễn thì ổn, chứ làm sao hiểu y học chứ? Đừng nghiên cứu ra cách điều trị vớ va vớ vẩn để tôi chết không kịp ngáp nhé!

Ôm một bụng đầy thắc mắc, tôi bèn xông thẳng vào hỏi họ.

“Ngốc, em đến đây làm gì? Đây không phải nơi em nên đến! Mau ra ngoài!”

┯︵┯ Hu hu hu… Kim Thuần Hy đáng ghét, đón tiếp vợ yêu thế này sao?

“Gì chứ? Tại sao em không thể đến đây? Có phải nhà vệ sinh nam đâu!”. Tôi gân cổ lên phản bác.

“Ngốc!”

Ối trời ơi~, lại ném cho tôi cái từ đó?! Tôi có nói sai đâu, thật là! Tên đáng ghét, đáng ghét!

“Kim Thuần Hy, anh kiêu căng gì chứ? Em có đến tìm anh đâu?”. Đã không nể mặt tôi thì tôi cũng không thương tình nữa, hứ~!

“Ngốc!”

~~⊙︵⊙^ Cái gì??? Kim Thuần Hy anh là tên khốn đáng ghét!!! Tôi không thể nào chịu đựng được nữa!

“︵_︵ Tiễn Ni, em đến tìm anh hả?”

Đang định nổi trận lôi đình thì bên tai tôi đã vang lên một giọng nói rất rất dễ nghe. Ha ha, thì ra là Tuấn Hạo! Ừm~, xem ra Tuấn Hạo vẫn dịu dàng nhất, he he.

“Woa~, Tuấn Hạo, anh lợi hại quá~, đoán trúng rồi!

~^O^~ Ha ha, anh đúng là thông minh ghê, không biết còn thông minh hơn người nào đó luôn tự cho mình là giỏi ấy! Ha ha!”. Tôi vội vã cười hí hí đáp lại, lén lút liếc nhìn Thuần Hy vẫn vùi đầu nghiên cứu mà phớt lờ tôi.

Buồn bực! Sao vẫn là gương mặt lạnh lùng không biểu cảm gì hết vậy, anh không giận tí nào, không ghen tí nào ư? Ghét quá! Cứ thích làm ra vẻ lạnh lùng!

“Tuấn Hạo, sao anh cũng nghiên cứu ở đây thế? Anh có hiểu gì về y học đâu?” Cuối cùng tôi đã nhớ ra mục đích đến đây.

“Sao nào? Em lo anh sẽ chữa trị cho em chết luôn à?”

Anh cười cười, vẻ mặt tinh nghịch.

“-_- Đừng có nói cái từ chết ra!” Thuần Hy lạnh lùng thốt lên.

Sao? Anh đang dỏng tai lên nghe chúng tôi nói chuyện à? Quả nhiên vẫn không yên tâm nhỉ? He he.

“Xin lỗi. ︵_︵ Sau này tôi sẽ ghi lời vàng của cậu”. Tuấn Hạo mỉm cười đáp lễ, sau đó lại quay sang nhìn tôi, “Anh đã học mười mấy năm y khoa rồi, em có tin không?”

“Cái gì? Thật hay giả?”

“Thật! Nhà anh theo ngành y mà, đời nào cũng có bác sĩ, bố mẹ anh đều có vị trí cao trong giới y học. Thế nên từ nhỏ anh đã học theo rồi”.

“Hả~??? Vậy sao anh học ngành diễn xuất mà không theo ngành y? Xì xì xì~, lãng phí quá đi!”

“Vì di chúc của bà anh”. Vẻ mặt Tuấn Hạo bỗng rầu rĩ.

“Hả? Di chúc gì cơ?”

“ Trong di chúc bà bảo anh sau này đừng dính gì đến y học”. Giọng Tuấn Hạo ủ rũ.

“Tại sao?”

“Vì bố mẹ anh đều đã bị nhiễm độc mà chết trong khi đang nghiên cứu một chứng bệnh lạ. Bà không muốn anh lại có ngày đi theo vết xe đổ đó”.

“Thế ạ…”. Hu hu hu, thì ra Tuấn Hạo đáng thương đến thế, ┯︵┯ trước kia tôi chỉ biết anh rất lạc quan mạnh mẽ, luôn mỉm cười đối diện mọi chuyện, ngờ đâu trong lòng anh lại có nỗi đau khó nói như vậy, hu hu hu hu…┯︵┯

“Vậy tại sao anh còn nghiên cứu y học nữa? Mau dừng tay đi, bà anh chắc chắn đang tức giận ở trên kia đó”.

“Bà sẽ không giận đâu, vì anh đang cứu em mà”. Tuấn Hạo mỉm cười, tôi bỗng nhớ ra điều gì đó và hét lên: “⊙_⊙ Khoan đã! Nhiễm bệnh? Hai người đừng có nghiên cứu gì nữa, đừng làm nữa! Để em sống thế này là được rồi. Em không muốn hai anh bị nhiễm bệnh, mọi người đều chết theo em, em có xuống 98 tầng địa ngục cũng không đủ…”

“Quách Tiễn Ni!” Thuần Hy gọi giật tôi lại, “Em tưởng bọn anh là đồ ngốc như em, chưa gì đã để nhiễm bệnh à? Đó là sự cố y học vô cùng vô cùng hiếm gặp, em có hiểu không?”

“Ồ…”. Ghét quá! Không thể dịu dàng hơn tí hay sao? Bây giờ tôi là người mắc bệnh nặng mà, thật là… T_T

“Về nhanh đi!”. Anh lấy áo khoác treo trên giá xuống khoác lên người tôi, nhưng giọng nói vẫn chẳng chút dịu dàng.

“Được, vậy các anh cẩn thận nhé, phải cẩn thận đấy~, đừng để virus chạy ra ngoài…”

“Biết rồi!”. Thuần Hy nóng nảy cắt ngang. Tệ hại, anh đang trừng mắt nhìn tôi, vậy chạy mau thôi, chạy mau!!!

Thế là, tôi chuồn ra khỏi phòng nghiên cứu như một con thỏ.

T_T… Đau buồn! Cứ ngỡ đón nhận Thuần Hy sẽ được ở bên anh suốt ngày, tận hưởng tình cảm dịu dàng ấm áp như hoa nở của anh, rồi mỉm cười lặng lẽ nhắm mắt trong lòng anh…

Thế mà, haizzz~! Sao anh cứ suốt ngày rúc trong phòng nghiên cứu để tìm ra phương án mổ cho tôi vậy? Phải biết là bệnh của tôi rất khó phẫu thuật mà~, tỉ lệ thành công rất thấp, đến bác sĩ nổi tiếng còn cau mày mà! Anh tưởng anh là thiên tài thì làm gì cũng được à? Thật là!!! Quá tự tin, tự tin quá đáng…

Hu hu hu…┯︵┯ Sao anh không dùng quãng thời gian đó để ở cạnh tôi? Chúng tôi đã hai năm không ở gần nhau rồi! ┯︵┯ Hu hu hu… Quách Tiễn Ni, mi đúng là đáng thương, hu hu hu hu…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73.. Chương 74 Chương 75.. Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103.. Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171
Tiến »