Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 6930 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 172
gặp lại tiểu mạt.

❊ ❊ ❊

Chương 171: Gặp lại Tiểu Mạt

Nghe được giọng của Triệu Hi Thành, ChuThiến kích động, ngàn vạn cảm xúc dâng lên, nhớ nhung, yêu thương, khổsở, kích động cùng chút ngọt ngào, hỗn loạn khiến cho ngực cô căng tức.Hai năm, anh sống thế nào? Anh liệu có tin cô không? Nhìn thấy cô bâygiờ thế này thì sẽ có phản ứng gì? Có thất vọng không?

Cô khẽ gọi:

- Hi Thành…

Giọng nói có chút nghẹn ngào. Đang nghĩ tới nên nói tiếp thế nào thì bên kia lại truyền đến tiếng tút tút…

Điện thoại tắt.

Chu Thiến cầm điện thoại nửa ngày cũngkhông lấy lại được tinh thần. Hi Thành dập máy của cô? Đây là chuyệnchưa từng có! Nhưng cũng đúng thôi, giờ mình với anh mà nói đã là ngườichết, dãy số xa lạ, giọng nói xa lạ, dựa vào tính tình của Hi Thành chịu nghe máy đã là tốt rồi. Lòng cô dù buồn bã nhưng vẫn có thể hiểu

Chu Thiến nghĩ nghĩ rồi lại gọi nhưng lần này chuông đổ hồi lâu cũng không có ai nhận

Trong điện thoại cứ hết lần này đến lầnkhác vang lên một bài hát xa lạ: “Em có biết không, anh rất nhớ em,nhưng em lại hờ hững xoay lưng, chỉ để lại cho anh bóng dáng nhạtnhòa…”. Bài hát u oán giống như bàn tay vô hình cào xé tim cô

Cô buông điện thoại, quay đầu lại nhìnbiệt thự Triệu gia xa hoa sau cánh cổng sắt kia, bên trong đó, từng gốccây ngọn cỏ đều quá đỗi quen thuộc, cô đã từng đi khắp biệt thự này.Nhưng giờ cô cảm nhận được, nơi từng đem đến cho cô niềm hạnh phúc vôtận lại quá đỗi xa xôi

Cô cúi đầu, lòng vô cùng uể oải.

Không lâu sau, cô lại ngẩng phắt dậy,lưng ưỡn thẳng, tự nói với chính mình: Đừng vội thất vọng, tuy rằngkhông thuận lợi như tưởng tượng nhưng nhất định sẽ có thể gặp được HiThành. Chỉ cần thấy được Hi Thành là ổn rồi. Chỉ cần gặp Hi Thành, cô sẽ nói ra mọi chuyện với anh, đến lúc đó cô có thể trở về bên anh, cùnganh và con sống cuộc sống hạnh phúc

Nghĩ vậy, cô lấy lại tinh thần, cô phải đến công ty tìm Triệu Hi Thành, cô không tin là không thể gặp được anh

Cao ốc Triệu thị vẫn nguy nga như trước, những cửa sổ thủy tinh ánh lên dưới mặt trời

Chu Thiến đi thang máy lên đến lầu cao nhất của Hi Thành. Cửa thang máy vừa mở đã có hai cô thư kí mỉm cười chào đón nói:

- Tiểu thư, xin hỏi có chuyện gì?

Chu Thiến nói:

- Tôi muốn gặp Triệu tổng

- Xin hỏi, cô có hẹn trước không?

Chu Thiến lắc đầu. Thư kí vẫn cười đáp:

- Ngại quá, xin hãy hẹn trước

Chu Thiến nóng ruột. Rõ ràng Hi Thành ởngay bên trong, gần như vậy nhưng vì sao không thể gặp anh? Cô kéo valibước lên vài bước:

- Tôi có việc gấp, tôi nhất định phải gặp anh ấy

Thư ký kia bước lên, vội chắn đường đi của cô, giận dữ nói:

- Tiểu thư, xin đừng làm khó chúng tôi. Cô còn thế này chúng tôi sẽ gọi bảo vệ đó

Trong ánh mắt nhìn Chu Thiến có chút khinh thường

Chu Thiến giờ lòng nóng như lửa đốt, liều lĩnh nhìn vào trong kêu to:

- Hi Thành, Hi Thành!

Thư kí kia biến sắc, vội nháy mắt với một người, người đó vội gọi điện cho bảo vệ

Dù gọi lớn nhưng cũng không hề thấy có động tĩnh

Tính nhẫn nại của thư kí kia bị mài sạch, nói:

- Tiểu thư, bảo vệ sắp đến rồi, nếu không muốn mình mất mặt thì cô nên mau chóng rời đi là hơn

Chu Thiến nhìn cánh cửa đóng chặt kia, bên trong không chút động tĩnh

Chu Thiến không nhịn được nói với thư ký:

- Cô vào nói với anh ấy, tôi có tin tức về phu nhân Tống Thiệu Lâm của anh ấy, cô mau đi đi

Nhắc tới ba chữ Tống Thiệu Lâm, sắc mặtthư ký đại biến, vội nhìn thoáng qua văn phòng của Tổng giám đốc sau đónhư hạ quyết tâm mà dùng hết sức lực đẩy cô ra ngoài. Lát sau, bảo vệ đi lên. Cô thư ký kia nhìn thấy bảo vệ thì như thấy cứu tinh:

- Mau, mau mời vị tiểu thư này ra ngoài, đừng để cô ấy đến đây nữa

Bảo vệ nghe lời, lập tức đi đến bên ChuThiến, kéo Chu Thiến vẫn còn đang giãy dụa đi về phía thang máy. Bảo vệkhỏe mạnh, kéo Chu Thiến chẳng tốn mấy sức lực. Chu Thiến hoàn toànkhông thể phản kháng

Chu Thiến tức giận, đạp mạnh lên chân bảo vệ kia một cái, bảo vệ kia đau đớn hét ầm lên nhưng vẫn không chịubuông tay ra, lại càng hùng hổ túm chặt cô đưa vào thang máy rồi ấn nút.

Chu Thiến đã kiệt sức, bất đắc dĩ đành phải nói:

- Anh buông đi, giờ tôi không còn chạy đi đâu được nữa mà phải lo

Bảo vệ buông cô ra, sắc mặt bực bội, chân bị cô đạp cứ uốn éo mãi. Thấy cô còn trừng mắt nhìn mình thì nói:

- Tiểu thư à, bám đuôi đàn ôngnhư thế cũng không phải là cách. Cô không cảm thấy thế là rất mất mặt à? Con gái như cô, tháng nào tôi cũng phải lôi cổ ra vài lần.

Sau đó lại khẽ lẩm bẩm: “Thế giới bây giờ đúng là đảo điên…”

Thì ra là thế, xem ra sau khi cô rời đi,nhiều người không nhịn được mà muốn ra tay nhưng may mà Tiểu Triệu nhàcô (tên kì quá) lập trường kiên định! Nghĩ vậy, sự buồn bực vì không gặp được Triệu Hi Thành cũng giảm đi không ít, lòng lại dâng lên sự ngọtngào, khóe miệng khẽ mỉm cười.

Bảo vệ thấy cô lúc trước còn nổi giậnđùng đùng, giây sau đã lại cười “quỷ dị” như vậy thì cho rằng cô có vấnđề về não, cũng không dám nói thêm gì. Ra khỏi thang máy thì bảo ChuThiến mau đi đi rồi nhìn chằm chằm không cho cô đến gần thang máy. Bịbảo vệ làm gắt như vậy, Chu Thiến cũng chẳng còn cách nào khác.

Lập tức, cô buông vali xuống, ngồi lên vali nghĩ: hừ, không cho tôi vào thì tôi cứ ở đây chờ, xem anh làm gì được tôi

Bảo vệ chỉ cần cô không làm gì quá thì cũng mặt kệ cô

Chu Thiến ngồi ở đại sảnh, nhìn người đến người đi. Vẻ mặt ai nấy đều nghiêm túc khiến cho người ta có cảm giácnhư cường độ làm việc ở đây rất cao.

Sàn nhà bóng loáng, thoáng soi bóng dángcủa cô. Chu Thiến cúi đầu, nhìn hình ảnh của mình qua sàn nhà, không tựchủ được mà khẽ vuốt mặt, chuyện còn phức tạp hơn cô nghĩ nhiều, chẳnglẽ thay đổi thân phận thì mọi thứ trước kia đều là hư vô sao?

Không, cô không tin! Cô tin Hi Thành yêulà cô chứ không phải thân phận Thiệu Lâm, cô nhất định phải trở lại bênHi Thành và con yêu, tìm lại hạnh phúc của chính mình

Thời gian cứ thế qua đi, rất nhanh đã đến lúc tan tầm. Người qua lại ở đại sảnh cũng dần dần nhiều lên. 12 chiếcthang máy hầu như phải hoạt động hết công suất, cửa thang máy hết đónglại mở, đám người từ trong bước ra với vẻ mặt mệt mỏi. Mà Chu Thiến chỉmở to mắt nhìn chằm chằm thang máy riêng. Đó là thang máy chuyên chỉ đểlên đến lầu cao nhất. Hi Thành nhất định là phải xuống bằng thang máynày

Nhưng mãi đến khi trời tối, cả công tycũng về gần hết mà chẳng thấy cha con Triệu Hi Thành bước ra. Lòng ChuThiến càng lúc càng lo lắng.

Trước khi về, anh bảo vệ kia đi đến bên cạnh cô nói:

- Tiểu thư, đừng đợi nữa, có lẽtổng giám đốc vốn không ở công ty, cô có đợi thì cũng là vô dụng thôi.Tôi thấy sắc mặt cô không ổn, vẫn nên về đi

Trong những người phụ nữ đến quấy rầytổng giám đốc thì đây có thể nói là người có nghị lực nhất, ngay cả anhcũng có đôi phần bội phục

Chu Thiến biết vì sao sắc mặt mình khôngtốt. Từ sáng xuống tàu hỏa cho đến giờ cô chưa ăn hạt cơm, uống ngụmnước nào. Nói thật, cô cũng đói đến choáng váng. Cô vẫn nhìn cửa thangmáy, chẳng chút động tĩnh gì rồi lại nhìn ra phía đại sảnh, đồng hồ lớnđã chỉ đến 8 giờ, xem ra có lẽ hôm nay Hi Thành thực sự không ở công ty…

Chu Thiến đứng lên, kéo vali ủ rũ đi rangoài. Lúc ra cửa lại quay đầu nhìn thoáng qua chỗ thang máy, sau đó lại thấy vọng quay đầu đi

Bảo vệ đứng sau nhìn theo mỗi bước đi nặng nề của cô mà không khỏi thở dài lắc đầu

Sau khi rời khỏi Triệu thị, Chu Thiến tìm một cửa hàng, ăn tạm bát mỳ rồi nghĩ: tiếp theo nên làm gì đây? Tronglòng đột nhiên có suy nghĩ, đúng rồi, cứ tìm Tiểu Mạt đã, Tiểu Mạt nhìnthấy cô nhất định sẽ rất vui

Nghĩ vậy, tâm tình Chu Thiến lại hưngphấn lên, nhanh nhẹn giải quyết hết bát mỳ này. Sau đó cô ngồi xe đếnchỗ từng thuê chung với Tiểu Mạt. Căn phòng đó vốn đã được Hi Thành mualại, Tiểu Mạt hẳn vẫn không chuyển đi.

Tới chỗ Tiểu Mạt ở, trời đã tối sầm,trăng bắt đầu mọc, sao sáng lóng lánh. Chu Thiến xách vali lên lầu, đứng ở cửa mà thở. Cơ thể này quả thực quá yếu, xem ra sau này phải tăngcường rèn luyện mới được!

Chu Thiến gõ cửa một hồi nhưng không thấy ai ra mở, xem ra là còn chưa về. Hôm nay làm ca tối sao? Làm ca tối làphải 10h mới về, cô đành ngồi xuống chờ

Cô ngồi trên vali, dựa vào cửa. Bốn phíatối như mực, vô cùng im ắng, chỉ có ánh trăng mờ mờ theo cửa sổ chiếulên người cô thành những vệt sáng bạc lốm đốm

Sự mệt mỏi cứ thế bủa vậy, hôm nay xách vali chạy qua chạy lại khắp nơi thực sự là mệt mỏi, cứ ngủ chút vậy, ngủ một chút thôi…

Mí mắt Chu Thiến càng lúc càng nặng, cuối cùng không nhịn được mà nhắm mắt lại

Cũng không biết qua bao lâu, Chu Thiếnnghe được tiếng bước chân lên lầu, vốn cô ngủ không say nên bừng tỉnhngay. Cô đứng lên, lo lắng nhìn chằm chằm về phía cầu thang.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, bóngTiểu Mạt dần xuất hiện ở góc cầu thang. Cô không phát hiện đang có người chờ mình, chỉ cúi đầu tìm chìa khóa trong túi

Dưới ánh trăng, khuôn mặt Tiểu Mạt khôngquá rõ ràng nhưng nhìn đến bóng dáng thân quen này, lòng Chu Thiến lạichua xót, cả ngày uể oải, buồn bã như dâng lên, mắt nóng bừng.

Nghe có động, Tiểu Mạt ngẩng đầu, độtnhiên nhìn thấy bóng người dứng trước mặt thì không khỏi hoảng sợ, màkhi cô theo ánh trăng nhìn thấy khuôn mặt người trước mặt thì tái mặt,khẽ buông tay, chìa khóa túi xách rơi xuống đất tạo thành tiếng động cực rõ ràng trong đêm yên tĩnh

Cô không chớp mắt nhìn Chu Thiến, môi run run, giọng cũng run run:

- Thiến Thiến…

Nói rồi nước mắt trào ra

Lòng Chu Thiến cũng vô cùng kích động, cô nhìn Tiểu Mạt, gật gật đầu:

- Tiểu Mạt, là mình… Giọng cũng nghẹn ngào

Nghe giọng Chu Thiến, Tiểu Mạt bưng miệng, nước mắt càng rơi nhiều:

- Thiến Thiến, cậu về đây thăm mình sao? Cậu ở dưới đó có tốt không…

“Coi mình là quỷ…” Chu Thiến dở khóc dở cười.

Cô đi đến bên Tiểu Mạt, kéo tay cô, gắt gao nắm chặt, nhìn cô khẽ nói:

- Tiểu Mạt, là mình, mình không chết, cậu cảm nhận xem, tay mình ấm, còn nữa….

Cô lại kéo tay Tiểu Mạt đặt lên ngực mình:

- Tim mình đang đập đây, Tiểu Mạt, mình chưa chết, mình đã quay lại

Tiểu Mạt kích động mà lắng nghe tiếng tim cô đập, lại sờ sờ mặt cô, cảm giác nhịp tim của Chu Thiến, lại cảm nhận được hơi ấm từ người Chu Thiến thì nước mắt như đê mà tuôn ra, nói năng lộn xộn:

- Thật sự…. thật sự… có tim đập… còn sống… cậu không chết, thật tốt quá… cậu không chết, cậu lại đã trở lại…

Cô đột nhiên buông tay, ngã phịch xuống đất, buồn vui lẫn lộn, cứ thế mà òa khóc

- Thiến Thiến… sao cậu không chịu quay về sớm, oa oa… cậu có biết, sau khi cậu qua đời mình đã đau khổthế nào… Ngay cả lần cuối gặp cậu mình cũng không được, Thiến Thiến…mình rất nhớ cậu, mình rất buồn…

Cô ngồi dưới đất mà khóc, như là nước mắt không thể ngừng lại được, như sự bi thương đè nén trong lòng bấy lâucuối cùng cũng đào phá mà thoát ra. Nhìn Tiểu Mạt khóc đau đớn như vậy,lòng Chu Thiến vô cùng cảm động, cô ngồi xổm xuống ôm lấy Tiểu Mạt, nước mắt rơi xuống cũng không rõ là vì đau lòng hay vì vui mừng…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân