Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 6982 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 164
nghĩ cách cứu viện.

❊ ❊ ❊

Chương 163: Nghĩ cách cứu viện

Chiều hôm đó, Triệu Hi Thành đi theo địa chỉ bọn cướp nhắc đến gặp mặt trao đổi. Lúc về, vẻ mặt anh lo lắng vô cùng

Người của Triệu gia đang lo lắng vì sự an toàn của anh, thấy anh bình an trở về thì đều thở phào, sau đó vây đếnhỏi thăm mọi chuyện

Triệu phu nhân sai người hầu pha trà nóng cho Hi Thành rồi cho người hầu lui mới hỏi:

- Sao rồi? Con có gặp Thiệu Lâm không?

Bà nghĩ nơi Hi Thành đến chính là chỗ Thiệu Lâm bị nhốt

Triệu Hi Thành nhấp một ngụm trà lắc đầu:

- Không có, bọn họ hẹn con ở mộtcăn phòng riêng, chỗ đó không phải là nơi có thể nhốt người. Hơn nữa bọn họ còn muốn dùng Thiệu Lâm để uy hiếp chúng ta thì sao có thể để conbiết chỗ Thiệu Lâm được?

Triệu phu nhân cúi đầu:

- Mẹ lo quá nên hồ đồ rồi…

Triệu lão gia nghiêm túc hỏi:

- Rốt cuộc bọn chúng muốn chúng ta làm gì?

Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Triệu HiThành càng nghiêm trọng, anh đảo mắt nhìn mọi người, ánh mắt này khiếnai nấy đều rất lo lắng

Triệu Hi Thành nói từng từ từng chữ, giọng lạnh như băng:

- Bọn chúng yêu cầu chúng ta vận chuyển ma túy cho bọn chúng.

- Vận chuyển ma túy

Đến ngay cả Triệu lão gia là người đãquen mọi phong ba cũng có chút hoảng sợ chứ đừng nói đến Triệu phu nhânvà Triệu Hi Tuấn quen sống an nhàn.

Triệu Hi Tuấn mở to mắt, vẻ mặt kinh hoàng, hoảng sợ nói:

- Bọn họ là…

Sắc mặt Triệu lão gia cũng trở nên trắngbệch, ông vốn nghĩ chỉ là bắt cóc bình thường, cho dù bọn cướp thế lựclớn thì cũng chỉ là muốn nhiều tiền nhưng giờ lại liên quan đến ma túythì thực sự là ngoài dự tính của ông. Ai cũng biết chỉ những băng đảngcó thế lực nhất, độc ác nhất, khó bắt nhất mới dây đến ma túy. Da đầuông hơi run lên, cảm thấy mọi chuyện dần vượt khỏi tầm kiểm soát củamình.

Triệu Hi Thành lại nói tiếp:

- Bọn chúng muốn chúng ta giấu hàng của chúng vào kho của chúng ta để tránh công an điều tra

- Không được!

Triệu Quốc Xương quả quyết lắc đầu:

- Chuyện này quyết không thể đồng ý! Một khi bị tra ra thì không chỉ là một nhà chúng ta mà cả Triệu thịcũng coi như xong

Mặt Triệu Hi Tuấn không còn chút máu:

- Cũng may chúng ta còn có chútmanh mối về nơi ẩn thân của chị dâu, chỉ cần cứu được chị dâu thì sẽkhông bị uy hiếp nữa

Triệu phu nhân phụ hoạ theo đuôi:

- Đúng, đầu tiên cứu Thiệu Lâm mới là quan trọng nhất

Bà nhìn Triệu Hi Thành:

- Chẳng phải con đã sai người đi thăm dò sao. Có tin gì không?

- Hẳn là sắp rồi! Lý Thêm làm việc rất chắc chắn, chỉ cần có manh mối thì nhất định có thể điều tra ra! Chỉ là…

Triệu Hi Thành thoáng dừng lại, mày nhăn tít, nhìn về phía cha, thấy vẻ mặt cha cũng chất chứa ưu phiền:

- Chỉ là bọn họ dám đem việc bímật này nói cho chúng ta thì có thể thấy là đã quyết tâm lôi chúng taxuống nước, bọn họ người đông còn có cả súng ống! Thế lực không nhỏ…

- Bất kể Thiệu Lâm có ở trên taybọn họ hay không thì bọn họ cũng sẽ không buông tha chúng ta! Sau nàynhất định sẽ rất rắc rối

Triệu Quốc Xương lo lắng tiếp lời. Bị trùm ma túy theo dõi thì chẳng phải là điều gì vui vẻ, khó mà phòng bị.

Trong mắt Triệu Hi Thành hiện lên một tia ngoan lệ, oán hận nói:

- Cho nên con nghĩ, để tránh hậuhọa về sau, chúng ta nhân cơ hội này diệt trừ bọn họ đi. Bọn chúng dámbắt cóc Thiệu Lâm, cơn giận này thực sự không thể nuốt được

Mắt Triệu Quốc Xương lóe sáng:

- Con muốn làm gì

- Báo cảnh sát

Triệu phu nhân vội vàng phản đối:

- Không được, rất nguy hiểm! Nếu bọn cướp vừa nhìn thấy cảnh sát mà hại đến Thiệu Lâm thì làm sao?

Triệu Hi Tuấn cũng lo lắng:

- Đúng, cứ cứu chị dâu ra rồi tính sau

Triệu Quốc Xương cũng đồng ý với ý kiến của con cả:

- Nếu không nhân cơ hội này mộtlưới bắt sạch bọn chúng, chờ bọn chúng phát hiện Thiệu Lâm đã được cứuthì nhất định sẽ phát hiện có vấn đề. Để bọn chúng sống sót thì chúng ta sẽ gặp rắc rối sau này. Lần sau chỉ e không còn đơn giản là bắt cóc nữa

- Con sẽ cùng Lý Thêm cứu ThiệuLâm ra trước rồi đuổi bám theo bọn chúng, chờ cảnh sát đuổi tới rồi thìkhống chế cho tốt sẽ không để ai lọt lưới

Triệu Hi Thành đập mạnh lên bàn khiến mọi người đều giật mình:

- Bọn chúng sẽ phải trả giá về những hành động này

Mọi người đều hoảng sợ, như đã ngửi thấy mùi máu tanh

Lúc này, điện thoại của Triệu Hi Thành vang lên, vừa nhìn thấy số điện thoại thì Triệu Hi Thành vui mừng nhận:

- Lý Thêm, có tin tức chưa?

Người Triệu gia đều ngừng thở, vẻ mặt lo lắng

- May không làm hỏng việc, tôi đã tìm được chỗ phu nhân bị bắt

Triệu Hi Thành mừng rỡ hét lớn:

- Thật tốt quá

Những người Triệu gia đều vui mừng theo

- Lý Thêm, cảm ơn cậu! Cậu mautriệu tập các anh em! Chuẩn bị vũ khí… đúng, tốt nhất là súng! Không cóthì đi mua! Tôi biết cậu có cách! Tiền không thành vấn đề! Những ngườitham gia hôm nay tôi sẽ có hậu tạ

Triệu Hi Thành và Lý Thêm bàn tính mọi việc xong xuôi rồi mới cúp máy

Sau khi cúp máy, anh nghiêm túc nói với Triệu Quốc Xương:

- Cha, giờ báo cảnh sát thì nhấtđịnh cảnh sát sẽ không để chúng ta hành động một mình, cũng chẳng biếtbọn họ sẽ sắp xếp ra sao. Buổi tối cha chờ con đi rồi mới báo cảnh sát.Cho bọn họ nửa tiếng chuẩn bị hẳn sẽ không muộn

Triệu Quốc Xương cũng kiên quyết gật đầu:

- Được! Các con phải thật cẩn thận

Buổi tối, Chu Thiến tản bộ trong nhàxưởng. Cô đi đến bên cửa sổ, ánh trăng đêm nay ảm đạm, bên ngoài tốiđen, nơi này đến tối đều yên tĩnh chết người, chỉ có tiếng gió rít quakhiến người ta rợn tóc gáy

Chu Thiến nhìn ra bên ngoài nghĩ: nếu Hi Thành nhìn thấy manh mối kia thì hẳn anh sẽ sớm xuất hiện để cứu cô

Đúng lúc này, cửa nhà xưởng đột nhiên bị người dùng sức đẩy ra.

Chu Thiến nhìn lại, chỉ thấy Văn Phươngxoay người khóa cửa lại rồi nhìn cô bằng vẻ mặt oán hận, sau đó bướcnhanh về phía cô như muốn ăn tươi nuốt sống Chu Thiến vậy

Chu Thiến hoảng sợ vội lùi về phía sauvài bước, trong lòng dâng lên dự cảm không tốt. Văn Phương nhanh chóngđi đến bên cô, bàn tay như xương khô bóp chặt cổ tay Chu Thiến như chiếc gọng kìm, hai mắt hung hăng nhìn Chu Thiến đầy ác độc, nghiến răngnghiến lợi nói:

- Không thể ngờ Hi Thành vì màymà đáp ứng yêu cầu của Phong ca! Thiệu Lâm, mày rốt cuộc đã dùng cách gì mê hoặc Hi Thành thần hồn điên đảo như vậy!

Chu Thiến cả kinh, cũng bất chấp cơn đau đớn, vội hỏi:

- Cô có ý gì? Chẳng lẽ Hi Thành đã đồng ý với bọn chúng

Chẳng lẽ anh không để ý đến tòa nhà cao tầng kia?

Văn Phương không để ý đến cô, cô ta nhưđang đắm chìm trong cơn phẫn nộ của mình, tay càng bóp chặt, móng taydài bấm vào da thịt Chu Thiến:

- Tôi mang thai với anh ấy nhưnganh ấy chẳng buồn nhìn tôi một lần. Tôi mất con anh ấy cũng chỉ dùngtiền đuổi tôi đi. Nhưng anh ấy vì cô và đứa trẻ mà đến mang cũng khôngcần. Vì sao? Vì sao?

Cảm xúc của cô ta càng lúc càng kích động, biểu hiện trên mặt cũng trở nên vặn vẹo.

- Cô có gì hơn tôi! Lúc trước côchẳng qua là khiến anh ấy có chút hứng thú mà thôi. Rốt cuộc cô đã bỏbùa gì anh ấy. Vì sao cô có được chân tình của Hi Thành mà tôi lại thêthảm thế này

Văn Phương buông tay, hai tay ôm đầu, ra sức vò tóc rồi khóc rống lên, như kẻ điên cuồng

- Vì anh ấy mà tôi trả giá nhiềunhư vậy! Tôi nhận lại được gì? Được cái gì? Tôi biến thành dạng này,người không ra người, quỷ không ra quỷ… nhưng anh ấy lại vì cô mà chịubuông tha mọi thứ! Tôi hận! Tôi hận!

Văn Phương lấy tay chỉ vào cô, tóc tai bù xù, sắc mặt trắng bệch, hai mắt đỏ bừng như quỷ

Chu Thiến cầm cổ tay bị cô ta cào chảy máu mà bước lùi dần về góc tường, âm thầm cảnh giác, lòng vừa hoảng vừa sợ

- Văn Phương, cô bình tĩnh một chút…

Văn Phương lại đi từng bước về phía cô, cả người vì kích động mà run run, ánh mắt âm trầm đáng sợ.

- Anh ấy ngay cả tính mạng cũng không cần, chỉ muốn bảo vệ cô và con sao? Hừ hừ

Cô ta cười lạnh, tiếng cười như quỷ khóc:

- Tôi không cho các người toạinguyện, tôi sẽ không để cô sống mà quay lại bên Hi Thành. Cô là tâm canbảo bối của anh ấy sao? Thế thì tôi sẽ moi tim anh ta, móc gan anh ta!Hủy diệt bảo bối của anh ta! Tôi muốn cả đời anh ta phải sống trong đaukhổ

Chu Thiến bị cô ta dồn ép đến góc tường, cô hoảng sợ nhìn Văn Phương nói:

- Văn Phương, cô muốn làm gì? Cô bình tĩnh chút đi! Cô làm như vậy là phạm pháp, cô sẽ phải ngồi tù…

- Ha ha…

Văn Phương cười lanh lảnh:

- Tôi đến chết còn không sợ thì sợ gì ngồi tù, dù chết thì cũng phải để cô chôn cùng mới được

Cô ta lấy trong túi áo trước ra một ống tiêm, bên trong đầy những chất lỏng, cô ta chĩa kim tiêm về phía cô:

- Đừng sợ, liều lượng thế này đủcho mẹ con các người được chết trong thoải mái rồi. Một chút thôi, rấtnhanh thôi, cô sẽ được chết trong khoái hoạt, coi như tôi nể tình bạn bè lâu năm.

Chu Thiến nhìn chằm chằm ống tiêm trêntay cô ta, trong ống tiêm lóe ra ánh sáng màu xanh quỷ dị, trong lòng cô đầy sợ hãi. Không, cô không thể chết được, cô không thể để người kháclàm tổn thương đến con yêu của mình. Văn Phương nắm lấy cánh tay ChuThiến như thể sắp tiêm vào tay cô

Dưới tình thế cấp bách, Chu Thiến dùnghết sức lực đẩy cô ta ra. Văn Phương bất ngờ không kịp phòng bị, bị côta đẩy ngã, kim tiêm rơi xuống đất

Chu Thiến ôm bụng chạy ra ngoài cửa lớn, vừa chạy vừa hô to:

- Cứu tôi với!

Nhưng khi Văn Phương đi vào thì cô ta đã khóa cửa, người bên ngoài tuy thấy có tiếng động nhưng không thể vào được

Chu Thiến đập cửa hét lớn:

- Cứu tôi với! Văn Phương muốn giết tôi

Giờ Phong ca của bọn họ hẳn sẽ không đểcô gặp chuyện bất trắc mới đúng, hành vi của Văn Phương hẳn là giấu bọnhọ, nếu không đã không cần khóa cửa

Phong ca nghe được bên trong có động, vội kêu to:

- Văn Phương, cô điên à! Ngườiđàn bà này giờ không thể dây vào. Việc sắp thành công rồi. mau mở cửara, nếu không tôi sẽ giết cô

Văn Phương căn bản chẳng coi lời hắn ta ra gì, cô ta lẩm bẩm:

- Giết tôi cũng được, dù sao tốicũng chẳng muốn sống nữa rồi. Chỉ cần tôi giết được Thiệu Lâm thì chếtchẳng còn gì tiếc nuối nữa.

Vừa nói vừa nhặt ống tiêm lên rồi đuổi theo Chu Thiến

Chu Thiến bị mồ hôi lạnh tẩm ướt, sắc mặt trắng bệch, thấy cô ta vọt tới thì vội vàng ôm bụng né tránh, vì hànhđộng bất tiện mà sắp bị Văn Phương bắt được

Văn Phương cầm kim tiêm đuổi theo sau cô, miệng kêu la không ngừng. Cô ta giờ đang tính nhân lúc Phong ca chưavào được thì phải đâm kim tiêm lên người Chu Thiến trước. Mắt thấy cửalớn đang bị phá, tình thế khẩn cấp nên cũng không thể nghĩ được nhiều,chỉ cần đâm được Chu Thiến vào đâu thì đâm.

Cô ta cứ thế huơ kim về phía Chu Thiến,nhưng lần nào Chu Thiến cũng né tránh được. Trong nhà xưởng nhiều máymóc, đôi khi cô còn ném lại một số sắt thép lên người Văn Phương để kéodài khoảng cách. Nhưng Chu Thiến dù sao cũng đã có thai 8 tháng, dần dần cũng mệt đi. Hơn nữa Văn Phương cũng trở nên điên cuồng mà đuổi theo,không hề tránh né, cứ như vậy, rất nhanh cô ta đã giữ được Chu Thiến lại

Văn Phương hét lớn:

- Cô chết đi

Sau đó hung hăng đâm kim tiêm lên ngườiChu Thiến. Cả người Chu Thiến mất sức, sắc mặt tái mét không còn sứcchống trả, chỉ đành trơ mắt nhìn kim tiêm đâm xuống…

Đoàng!

Một tiếng nổ vang lên, vẻ mặt Văn Phươngcứng đờ, động tác ngừng lại. Sau đó, cô ta cúi đầu, kinh ngạc nhìn bụngmình, nơi đó có một lỗ thủng máu chảy đầm đìa

Văn Phương khẽ buông tay, ống tiêm rơi xuống đất, cô ta bưng vết thương mà ngã xuống, vẻ mặt đau đớn.

Chu Thiến bị cảnh trước mắt dọa cho ngây người, cô ôm mặt hoảng sợ nhìn Văn Phương trúng đạn

- Văn Phương!

Chu Thiến khẽ gọi, tuy rằng cô ghét Văn Phương, oán hận Văn Phương nhưng không mong thấy cảnh cô ta chết trước mặt mình

Phong ca cầm súng đi tới, họng súng vẫncòn khói. Phía sau hắn là vài gã áo đen nhìn Văn Phương với vẻ thảnnhiên như thể đây chẳng là chuyện gì đáng để nói

Phong ca đi đến bên Văn Phương, hung hăng nhìn cô ta một cái như nhìn con chó sắp chết, giận dữ nói:

- Định phá hoại chuyện của tao!Mày nghĩ mày có mấy mạng! Chống đối tao à! Tao đạp chết mày dễ như đạpchết con kiến mà thôi

Văn Phương nằm trên đất mà rên rỉ, máu tươi chảy ra không ngừng. Phong ca quay đầu nhìn Chu Thiến, lạnh lùng hỏi:

- Triệu phu nhân không sao chứ?

Cái gì gọi là giết người không chớp mắt, đến giờ Chu Thiến đã biết. Cô nhìn Văn Phương, người run lên. Phong ca cười lạnh:

- Triệu phu nhân, cô đừng sợ, chỉ cần chồng cô chịu hợp tác thì tôi sẽ không đối xử với cô như thế

Nói xong nhặt ống tiêm bên người Văn Phương lên rồi cùng đám người kia đi ra ngoài

Chu Thiến vội gọi hắn ta lại, Phong ca quay đầu nhìn cô. Chu Thiến chỉ vào Văn Phương nói:

- Vậy cô ấy thì làm sao đây?

Phong ca tàn nhẫn cười:

- Để mặc cô ta đi thôi, nếu cô ghét cô ta thì cô thích làm gì cũng được, giẫm chết cô ta cũng vô tư

Nói xong đi ra ngoài rồi khóa cửa lại

Chu Thiến nhìn Văn Phương, giờ cô ta hơithở mỏng manh, trán toát mồ hôi lạnh, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt.Nhưng đến tận lúc này, ánh mắt cô ta nhìn Chu Thiến vẫn đầy oán hận.

Văn Phương khó nhọc nói:

- Giờ… cô vui rồi! Mạng cô … tốtthật! Không thể… giết chết cô… nhưng tôi sẽ không tha cho cô đâu, tôi…thành quỷ cũng sẽ … không tha cho cô!

Chu Thiến cảm giác được sinh mệnh của cô ta dần dần yếu ớt, không khỏi thương hại nhìn cô ta mà nói:

- Văn Phương, cô vốn cỏ thể sốngrất hạnh phúc, cô là sinh viên giỏi, lại làm việc trong Triệu thị, côvốn có thể gặp được một người yêu cô, có được gia đình hạnh phúc củachính mình. Cô có con đường đi của riêng mình nhưng lại cố gắng mà cướpđường đi của người khác. Cô rơi xuống bước đường này có gì mà oán trách. Cô oán trách tôi cướp Hi Thành nhưng hình như cô quên mất, ngay từ đầuanh ấy đã là chồng tôi, cô mới là người thứ ba, đứa trẻ trong bụng cô có sinh ra cũng chỉ là con tư sinh. Ngay từ đầu cô đã đặt mình vào vị tríkhiến người ta phỉ nhổ thì sẽ chẳng được ai tôn trọng. Cô không thươngmình thì làm gì có ai yêu cô. Văn Phương, nếu con người thực sự có kiếpsau thì tôi mong kiếp sau cô hãy tự biết quý trọng chính mình!

Văn Phương cười thảm:

- Cô nói hay như vậy chẳng qua là vì cô đã thắng thôi. Trận này tôi thua, tôi thua trong tim Hi Thành. Hi Thành chưa từng yêu tôi…

Máu của Văn Phương chảy như suối khiến xung quanh cô ta đều đỏ hồng:

- Nhưng tôi sẽ nguyền rủa cácngười, tôi nguyền rủa các người cả đời không được hạnh phúc, vĩnh viễnkhông được ở bên nhau

Giọng cô ta càng lúc càng yếu dần đi nhưng sự oán độc trong lời nói lại khiến Chu Thiến dựng tóc gáy

- Văn Phương, cô làm gì thế, lòng cô đầy oán hận, cuối cùng chỉ là tự mình hại mình…

- Tôi chính là không muốn nhìn thấy các người hạnh phúc đó

Chu Thiến nhìn khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy của cô ta mà không nói gì, cũng mặc kệ cô ta, lùi ra phía sau vài bước

Đột nhiên, ngoài cửa sổ có người nhẹ giọng gọi:

- Thiệu Lâm! Thiệu Lâm!

Ban đầu Chu Thiến còn tưởng mình nghenhầm nhưng càng lúc tiếng gọi càng rõ, cô không nghe nhầm, là giọng củaHi Thành. Lòng Chu Thiến mừng rõ, vội chạy tới bên cửa sổ nhìn ra bênngoài

Một bên cửa sổ lộ ra một gương mặt, nương theo ánh đèn có thể thấy rõ những đường cong góc cạnh và ngũ quan tuấnmỹ, đó chẳng phải là Triệu Hi Thành sao? Trái tim Chu Thiến thả lỏng,nước mắt ứa ra

- Hi Thành! Hi Thành!

Cô nghẹn ngào

- Anh nhìn thấy hai chữ đó đúng không?

Triệu Hi Thành vươn cánh tay qua song sắt mà vuốt ve khuôn mặt cô, khuôn mặt cô tiều tụy đi nhiều khiến anh rất đau lòng:

- Đúng thế! Thiệu Lâm, em có khỏe không?

Chu Thiến liên tục gật đầu:

- Em khỏe lắm!

Cô nhìn anh, sắc mặt anh tái nhợt, mắtđầy tơ máu, râu ria xồm xoàm, tiều tụy vô cùng. Nhất định anh đã rất lolắng, lòng Chu Thiến vô cùng chua xót.

Triệu Hi Thành nói:

- Em lùi ra xa một chút, anh cắt lan can

Chu Thiến lùi ra hai bước rồi khẽ nói:

- Bọn họ đều ở bên ngoài, còn có súng nữa

Triệu Hi Thành nhìn cô cười trấn an:

- Anh biết rồi, em đừng lo

Triệu Hi Thành lùi ra sau, có một ngườitay cầm kìm lớn bước ra, nhanh chóng cắt đứt hai cây song sắt. Cắt đirồi, Triệu Hi Thành tiến vào, cũng có vài người đi theo anh vào. Sau đó, Triệu Hi Thành vội vã ôm Chu Thiến vào lòng, vuốt tóc cô rồi hôn lênmặt cô như muốn xóa tan mọi sợ hãi, lo lắng trong lòng

Chu Thiến dựa vào vòm ngực ấm áp, nghe nhịp tim quen thuộc của anh mà cảm thấy vô cùng an toàn, chẳng sợ hãi gì nữa

Một người ở phía sau khẽ nói:

- Sếp Triệu, nhân lúc bọn họ chưa phát hiện thì mau đi thôi

Lúc này Triệu Hi Thành mới buông Chu Thiến ra, anh khẽ nói với Chu Thiến:

- Em ra ngoài trước đi, đừng sợ, anh sẽ đỡ em

Chu Thiến cũng không phải là loại con gái mềm yếu, biết thời gian cấp bách nên vội cùng Triệu Hi Thành đi ra cửasổ, bên ngoài đã có người tiếp ứng

Nhưng đang lúc Chu Thiến trèo lên cửa sổthì trên mặt đất đột nhiên vang lên một tiếng kêu khàn khàn mà thêlương, tiếng kêu này như dùng hết sức của cô ta, ngân vang vô cùng

- Người đâu, mau đến đây, Thiệu Lâm muốn chạy trốn

Giọng nói thê lương trong đêm yên tĩnh trở nên cực kì đáng sợ, ngoài cửa lớn truyền đến những tiếng hỗn độn

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân