Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 7076 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 115
nắm giữ hạnh phúc.

❊ ❊ ❊

Chương 114: Nắm giữ hạnh phúc

Chu Thiến cầm điện thoại, nửa ngày mất hồn. Sẩy thai? Sao đột nhiên lại sẩy thai?

Trong điện thoại, giọng Tống phu nhân đầy vui mừng khi người gặp họa:

- Thật khoái trá quá đi, mẹ sớmbiết con khốn này không sinh được con mà. Chỉ là không ngờ đứa bé chếttrên tay mẹ nó. Ấy, Thiệu Lâm à, con có đang nghe không đấy? Nói chuyệnđi

- Có, con đang nghe

- Thiệu Lâm, con về đi, mẹ có lời muốn nói với con

Về? Chu Thiến nhíu mày, cô hoàn toàn cóthể tưởng tượng người nhà Tống gia sẽ nói gì với cô. Cô thật sự khôngmuốn nghe nên từ chối:

- Thời gian này con không rảnh,tạm thời không thể về, chờ lúc nào rỗi con sẽ về. Ai, điện thoại sắp hết pin rồi, con cúp đây

Nói xong cũng không chờ Tống phu nhân đáp lời, vội vàng tắt điện thoại.

Quay đầu lại, thấy Tiểu Mạt chớp mắt tò mò nhìn mình. Cô hỏi:

- Sẩy thai? Ai sẩy thai?

Sau đó giật mình:

- Là Văn Phương kia?

Cô gật gù:

- Quả nhiên là người làm trời nhìn, loại đàn bà phá hoại hạnh phúc gia đình người khác sẽ chẳng có kết cục tốt!

Tiểu Mạt đi đến bên Chu Thiến, kéo Chu Thiến ngồi xuống bên giường nói:

- Thiệu Lâm, trước kia sở dĩ cậurời khỏi Triệu Hi Thành là vì đứa bé, giờ đứa bé đã không còn, cậu vàTriệu Hi Thành đã không còn trở ngại gì, cậu có quay về Triệu gia không?

Chu Thiến suy nghĩ một hồi, cô đứng lên,đi đến bên cửa sổ, nhìn hoàng hôn bên ngoài đang bao phủ lên cảnh vậtánh sáng vàng rỡ, cây cối, nhà cửa đều phủ bóng hoàng hôn khiến người ta như bị áp lực nặng nề.

Chu Thiến dựa vào cửa sổ, tóc buông trênvai, gió nhẹ thổi qua, mấy sợi tóc xẹt qua má, cô vuốt tóc, động tác nhẹ nhàng, thong thả, sau đó khẽ nói:

- Tiểu Mạt, mình không muốn về.Nghe tin đó rồi lòng mình rất loạn. Trước kia mình rất hận Văn Phươngnhưng nghe cô ta sẩy thai mình cũng chẳng vui lên tí nào, chỉ có cảmgiác chết lặng. Thời gian này, mình vẫn luôn nghĩ, thật ra giữa mình vàHi Thành không chỉ là vấn đề đứa bé…

- Trước đó, mình từng nghĩ mìnhcó thể tìm được hạnh phúc trong căn phòng lớn đó. Ở đó, mình không cầnlo lắng kiếm sống, người nhà họ Triệu cũng tốt với mình lắm, Hi Thànhcũng vì mình mà tự thay đổi, có một thời gian, mình thật sự cảm thấymình là người hạnh phúc nhất trần đời. Nhưng đến khi xảy ra chuyện kia…Lúc đó mình mới hiểu, hạnh phúc nằm trong tay người khác là thứ hạnhphúc mong manh nhất. Mình cái gì cũng phải dựa vào Triệu gia, một đồngmột hào cũng là nhận từ họ cho nên tự nhiên phải nhận sự sắp đặt của bọn họ. Vừa có chuyện xảy ra, sự hi sinh của mình sẽ thành đương nhiên.

- Cho dù là trong lòng Hi Thành,anh ấy cũng sẽ cho rằng mình bỏ đi là quá đáng, trong lòng anh ấy có lẽcho rằng, cho dù mình có bị tủi thân thế nào cũng có thể chịu đựng vìtình cảm của hai người. Cậu xem, tiềm thức của bọn họ đều cho rằng mìnhlà thứ yếu, cảm thụ của mình cũng là thứ yếu. Xét đến cùng, chẳng phảilà vì mình dựa vào bọn họ nên bọn họ là chính, mình là phụ sao? Nếuchuyện này không thể thay đổi, chuyện Văn Phương qua rồi cũng sẽ vẫn cónhững chuyện khác ngăn cản bọn mình.

Những lời này khiến Tiểu Mạt như có cảmgiác rơi vào đám mây mù. Cô đi đến bên Chu Thiến, học theo cô dựa vàocửa sổ rồi nhìn vành tai cong cong của cô nói:

- Cậu nói nhiều như vậy nhưngmình không hiểu cậu muốn thế nào. Theo mình thấy, Triệu Hi Thành yêucậu, đó là chuyện rõ ràng. Cậu yêu Triệu Hi Thành, mình cũng nhìn rađược. Văn Phương có thai là chuyện trước kia linh hồn cậu bị thay đổi,anh ấy phản bội Tống Thiệu Lâm chứ không phải cậu. Hơn nữa, cậu đã thathứ chuyện quá khứ của anh ấy. Trước không có đứa bé, mọi thứ đều trongsáng, giờ chẳng phải phù thủy bị tiêu diệt, hoàng tử và công chúa sốngcuộc sống hạnh phúc sao? Cậu nói nhiều như vậy khiến mình hồ đồ mất rồi.

Chu Thiến cười cười rồi ôm cánh tay Tiểu Mạt, cùng nhau ngắm mặt trời đang dần khuất núi.

- Tiểu Mạt, cậu đừng lo lắng chomình, yên tâm, mình sẽ không tự làm khổ mình. Mình chỉ muốn nắm giữ hạnh phúc trong tay mình. Nếu thực sự muốn sống hạnh phúc cùng Hi Thành thìnhất định phải làm cho bọn họ học cách tôn trọng mình, đặt mình ở địa vị ngang hàng. Để làm được điều này, mình nhất định phải tự lập, không thể lại dựa vào bọn họ! Nếu không, cái gọi là tôn trọng chẳng qua chỉ lànói suông mà thôi

Chu Thiến nhìn ra ngoài cửa sổ, khóemiệng cười tự tin, đôi mắt đẹp sáng bừng. Ánh chiều tà chiếu lên mặt côkhiến khuôn mặt xinh đẹp của cô như tỏa sáng.

Lúc này, Tiểu Mạt đột nhiên kêu lớn:

- Ai, bị muộn rồi.

Chu Thiến cũng quay người, tối còn phảiđi làm nữa. Hai người quay về là chuẩn bị cơm nước, tắm rửa rồi đi làmnhưng Tống phu nhân vừa gọi điện thoại khiến hai người quên hết mọi thứ. Chu Thiến nhìn đồng hồ nói:

- Không kịp nấu cơm rồi, chúng mình tắm rửa đi, ra ngoài mua đồ ăn tạm vậy

Hai người tắm rửa rồi đến quán ăn ven đường ăn tạm, sau đó vội vàng đi làm.

Vẫn may, đến quán bar cũng chưa quá muộn, hai người thay đồng phục, bắt đầu chuẩn bị mở cửa.

Thời gian dần trôi, khách càng lúc càng đông. Đến 9h thì chỗ nào quán bar cũng có người, nhạc chát chúa, vô cùng náo nhiệt

Chu Thiến cùng mọi người xoay như chong chóng.

Quản lí đột nhiên tìm cô, bảo cô bưng một chai rượu vào phòng Vip. Chu Thiến mừng rỡ đồng ý, trước kia nhữngkhách mà quản lý kêu cô phục vụ đều rất hào phóng, boa không ít tiền.

Chu Thiến bưng khay đến trước cửa phòng,gõ cửa rồi mới vào, nhìn người bên trong thì không khỏi thoáng sửng sốt. Đây là phòng Vip rộng nhất, có thể chứa mấy chục người nhưng giờ ở đólại chỉ có một người ngồi.

Triệu Hi Thành.

Chu Thiến đoán anh sẽ đến tìm cô nhưng không ngờ anh lại đến đây.

Anh mặc bộ âu phục màu đen xa xỉ, khuônmặt lạnh lùng có chút tiều tụy, lẳng lặng ngồi ở trên sô pha, người anhtỏa ra hơi thở lạnh băng khiến độ ấm trong phòng giảm đi mấy phần. Anhnghe tiếng thì xoay người nhìn về phía cửa, khuôn mặt lạnh băng nháy mắt trở nên hiền hòa, vui mừng đứng lên nhìn cô khẽ gọi:

- Thiệu Lâm.

Chu Thiến đi tới, ngồi trước bàn trà, đặt khay lên bàn, chuẩn bị ly rồi hỏi:

- Có cần mở ra luôn không?

Triệu Hi Thành vội kéo cô lại:

- Thiệu Lâm, em đừng như vậy, anh đến đây là để tìm em chứ không phải để uống rượu

Chu Thiến ngẩng đầu nhìn anh, nói:

- Nhưng giờ là giờ làm việc của em. Anh đến đây chính là khách

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân