Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 6902 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 162
kế hoạch.

❊ ❊ ❊

Chương 161: Kế hoạch

Chu Thiến lặng lẽ tỉnh lại, phát hiệnmình đang nằm trong một nhà máy bỏ hoang, hai tay hai chân đều bị ngườitrói chặt. Chu Thiến giật giật, dây thừng thực sự rất chặt, cô giãy vàilần mà đã thở hồng hộc nên cũng đành thôi. Cô kiểm tra lại người mình,may mà ngoài đầu hơi choáng thì cũng không có gì bất ổn, còn có thể cảmnhận được thai đạp, con hẳn là không sao. Chu Thiến thở phào nhẹ nhõm

Chu Thiến nhìn quanh, nơi này diện tíchrất lớn, khắp nơi đều là rỉ sắt tro bụi, dầu mỡ đầy đất, góc nhà mạngnhện giăng đầy, xem ra đã lâu không có người đến. Mà đám người áo đenkia chẳng biết là đã đi đâu nhưng có thể nghe được loáng thoáng tiếng đi lại bên ngoài, hẳn là đang canh giữ ở bên ngoài

Chu Thiến giờ đã hiểu, mình bị bắt cóc.Trước kia xem TV thường thấy cảnh người nhà giàu bị bắt cóc tống tiềnchỉ là không ngờ tình huống cẩu huyết này lại có ngày xảy ra với mình

Người bị trói thường có hai kết cục, mộtlà bọn cướp nhận được tiền rồi được thả đi, một loại khác thì là con tin bị giết. Nghĩ vậy, lòng Chu Thiến run lên, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫmlưng áo. Có lẽ là cảm nhận được sự sợ hãi của mẹ mà thai nhi trong bụngcũng đạp đạp vài cái

Chu Thiến hít thật sâu, tự an ủi mình:đừng sợ đừng sợ, Hi Thành nhất định sẽ không để chuyện đó xảy ra, HiThành nhất định sẽ đến cứu hai mẹ con, bọn họ sẽ bình an trở về. Cô nóiđi nói lại câu đó vài lần như đang an ủi mình và an ủi con. Dần dần, cảm xúc của cô cũng bình ổn trở lại, thai nhi trong bụng cũng trở nên yêntĩnh lại

Nhưng lúc này, một giọng nữ chói tai đột nhiên vang lên như đâm vào màng tai cô khiến cô lại kinh hoảng

- Thiệu Lâm, tôi thực sự bội phục cô, đối mặt với tình huống này mà vẫn có thể bình tĩnh được như vậy,không làm ầm không gây rối

Giọng nói quen thuộc này khiến Chu Thiếnvội ngẩng phắt lên mà nhìn thẳng về nơi phát ra tiếng. Lòng cô dâng lêncảm giấc không lành

Vừa dứt lời, Văn Phương bước ra khỏichiếc máy hỏng, cô ta mặc bộ quần áo đỏ như máu càng khiến sắc mặt táinhợt. Cô ta cười cười nhìn Chu Thiến rồi lại quét mắt về phía bụng ChuThiến, vừa nhìn đến bụng cô thì vẻ mặt lại trở nên cực kì phẫn hận.

Tim Chu Thiến thắt lại, cô gắt gao nhìn Văn Phương, trầm giọng nói:

- Văn Phương, thì ra là cô

Nếu là bọn cướp bình thường thì có lẽ cô còn có hi vọng sống nhưng lại là Văn Phương…

Chu Thiến nhìn khuôn mặt vặn vẹo của Văn Phương mà tim như chìm xuống đáy vực.

Văn Phương cười dài lanh lảnh như tiếngquỷ kêu khiến người ta dựng đứng lông tóc. Cô ta đi đến bên Chu Thiến,từ cao nhìn xuống cô, cô ả nhếch môi cười, khóe môi co rúm lại khiếnkhuôn mặt cô ta càng trở nên đáng sợ.

- Thiệu Lâm, cô chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày nằm trong tay tôi đúng không. Còn nhớ trước kia cô đối xửvới tôi thế nào không

Vừa dứt lời, Văn Phương đã vung tay tát Chu Thiến.

Mặt Chu Thiến bị cô ta tát mà lệch qua một bên, gò mà trắng nõn nhất thời ửng đỏ

Văn Phương ngồi xổm xuống vỗ vỗ mặt cô nói:

- Ai ôi, nhìn khuôn mặt đáng yêuchưa này, vừa khẽ chạm vào đã đỏ rồi. Triệu gia chăm cô như chăm bảobối, chăm cô cả người cao quý, giờ lại còn mang thai…

Nói xong vuốt bụng Chu Thiến, ánh mắt lóe ra tia oán hận.

Chu Thiến không khỏi run lên, quát:

- Đừng chạm vào tôi!

Nói xong lùi về phía sau, tựa vào cạnh tường

Văn Phương đắc ý cười:

- Thiệu Lâm, cô sợ à? Vì sao không van xin tôi? Có khi cô van xin tôi thì tôi sẽ thả cô đấy

Nói xong lại cười rộ lên như kẻ tâm thần

Chu Thiến rất muốn chửi ầm lên nhưng côbiết lúc này Văn Phương đang trong cơn điên, nếu chọc giận cô ta chỉ sợmình và con sẽ bất lợi. Cho nên cô vội lấy lại tinh thần, không tỏ vẻ sợ hãi trước mặt cô ta, chỉ cắn môi lạnh lùng nhìn cô ả mà không nói gì

Văn Phương cười một hồi, thấy mình khiêukhích nhưng không được đáp lại, cũng không thấy Thiệu Lâm sợ hãi van xin như dự định thì cảm thấy vô vị

Nhưng cô ta hao hết tâm tư bắt Thiệu Lâm đến thì sao chịu bỏ qua dễ dàng thế được

- Thiệu Lâm, cô hạnh phúc thậtđấy. Tôi xem TV thấy cô và Triệu Hi Thành tay nắm tay như hoàng tử, công chúa trong truyện cổ tích. Giờ cô lại có thai, cuộc sống hạnh phúc,hoàn mỹ quá nhỉ?

Nhắc tới đứa trẻ, giọng Văn Phương lại trở nên sắc nhọn.

- Nhưng vốn dĩ những thứ này đềulà của tôi. Hi Thành yêu tôi, ngày nào anh ấy cũng ở bên tôi! Cô chỉ có danh phận, trong lòng Hi Thành cô chả là gì hết. Tôi còn có con với Hi Thành, chúng tôi vốn sẽ là một gia đình hạnh phúc. Là cô, là cô cướpđi Hi Thành, là cô cướp đi hạnh phúc của tôi. Là cô hủy hoại cuộc sốngcủa tôi

Văn Phương đứng lên gào lớn, cảm xúc kích động mà điên cuồng, tóc như mớ cỏ khô xõa tung, cô ta chỉ vào ChuThiến, mắt lóe ra tia sang ác độc:

- Chính là cô! Mọi chuyện đều là do cô tạo thành. Là cô hủy hoại tôi

Chu Thiến nhìn Văn Phương như kẻ điên,hơi thở dần trở nên dồn dập, phải cãi nhau với người điên sao? Kết quảchỉ là phí công, đáng sợ. Cô không khỏi dịch về phía sau, hoảng sợ nhìncô ta chằm chằm

- Cô hủy hoại tôi, cô lại sốngcuộc sống hạnh phúc. Trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế. ThiệuLâm, cô nghĩ rằng tôi sẽ trơ mắt nhìn các người hạnh phúc sao?

Ánh mắt cô ta đột nhiên nhìn về phía bụng Chu Thiến:

- Nhìn cô sinh con cho Hi Thành

Đột nhiên mặt cô ta đỏ lên như là dùng hết sức mà hét:

- Cô đừng mơ! Cô đừng mơ! Tôi không có được thì cô cũng đừng mong có được

- Điên rồi… điên rồi…

Chu Thiến nhìn gương mặt đáng sợ kia củacô ta mà không nhịn được khẽ nói. Giờ cô rất sợ,nay Văn Phương hoàn toàn là kẻ điên, hoàn toàn mất trí. Nếu chỉ có mình cô thì cô không sợ nhưng cô đang mang thai, sắp sinh con, chuyện cô sợ nhất chính là Văn Phươngsẽ làm hại đứa con của cô. Giờ tay chân cô đều bị trói chặt, ngay cả bảo vệ bản thân cũng không thế chỉ đành co người lại, cố giấu bụng đi

- Đúng, tôi là kẻ điên đó! Nếu cô sống cuộc sống như tôi thì cô cũng thành kẻ điên mà thôi

- Không, tôi sẽ không sống giống như cô

Cô vĩnh viễn sẽ không đi cướp chồng người khác, sẽ không mang thai với chồng người khác, đường là do tự mìnhchọn, chưa bao giờ có ai ép buộc cô ta hết. Nhưng những lời này ChuThiến sợ sẽ khiến cô ta giận dữ nên cũng không nói ra.

- Đúng, cô ngậm trong miệng khóa vàng, từ nhỏ sống cuộc sống cẩm y ngọc thực, đương nhiên sẽ không đến mức như tôi…

Giọng cô ta đột nhiên hạ thấp lại, giọngnói chất chứa sự hối tiếc, tự thương thân. Bỗng nhiên cô ta lại rùngmình, cả người run run. Cơ mặt cô ta co rúm lại, như quỷ dữ khủng bố.Chu Thiến không biết cô ta thế nào, chỉ đứng đó sợ hãi nhìn cô ta

Văn Phương run run lấy trong túi áo ramột ống tiêm, sau đó cởi áo khoác, vội vã kéo tay áo lên để lộ ra cánhtay xương xẩu đầy gân và mạch máo. Cô ta coi như không thấy gì, chỉ vộivã tiêm vào mạch máu, đẩy chất lỏng bên trong vào thì mới trầm tĩnh lại, tựa vào tường. Dần dần, cô ta hết run, vẻ mặt đầy sự thỏa mãn.

- Văn Phương, cô nghiện thuốc phiện!

Chu Thiến kinh ngạc nhìn cô ta, thực sự không thể tin vào những gì đã thấy

Văn Phương nhắm mắt lại như đang hưởng thụ điều gì đó, vẻ mặt tái xanh, đáng sợ vô cùng

Một lát sau, cô ta mở to mắt, quay đầu nhìn về phía Chu Thiến, ánh mắt trống rỗng:

- Cô biết tôi sống cuộc sống thếnào không? Tôi bị cô cướp đi mọi thứ, hơn nữa sau này cũng không thểsinh con! Tôi có thể làm gì? Tôi chỉ có thể dùng rượu gây mê chính mình, dần dần, tôi quen với một băng đảng, tôi tìm được thứ khiến tôi thoảimái

Cô ta giơ ống tiêm trong tay ra, chất lỏng còn sót lại dưới ánh sáng từ cửa sổ mà lóe ra tia quỷ dị.

- Đó chính là thứ tốt nhất trênđời. Nó giúp ta vượt qua những ngày đau khổ, giúp tôi kiên trì đến bâygiờ, giúp tôi có cơ hội báo thù cô.

Nói xong, mắt cô ta chợt lóe lên đầy sựâm trầm, cô ta chậm rãi đi tới gần Chu Thiến, vừa kéo hai bên tay áo lên để lộ ra hai cánh tay đầy vết tiêm chích:

- Nhìn thấy không, tôi sống những ngày như thế đó. Tôi tiêu hết tiền Hi Thành cho, bất đắc dĩ mà phảilàm việc cho bọn họ. Cô biết tôi đau khổ thế nào không? Cô biết tôi phải khóc bao nhiêu, chịu đựng bao nhiêu không, mà cô thì sao? Cô ở trongbiệt thự hưởng thụ sự yêu chiều của Hi Thành, giúp Hi Thành sinh con.Thiệu Lâm, cô khiến tôi thế này thì bảo tôi sao cam tâm? Đổi lại là cô,cô sẽ bỏ qua cho người đã hủy hoại mình sao?

Chu Thiến nhích đi, cố gắng cách xa cô ta một chút. Giờ cảm xúc của Văn Phương thực không ổn định, tranh cãi vớicô ta là hành động ngu xuẩn nhất, cô dùng giọng nói nhẹ nhàng để tránhkích thích đến cô ta:

- Văn Phương, cô bình tĩnh mộtchút, giờ đâu phải đã hết hi vọng, cô có thể cai nghiện, tôi có thể giúp cô, cô thả tôi ra, nhân lúc chuyện chưa trở nên rắc rối, cô ta tôi ra,tôi giúp cô cai nghiện, tôi đưa cô đến trại cai nghiện tốt nhất, cònsống là còn hi vọng

- Ha ha, hi vọng? Tôi nghiện nặng lắm rồi, hết hi vọng rồi! Thiệu Lâm, tôi nói cho cô, tôi không sợ làmto chuyện, chuyện đến nước này thì tôi sợ gì nào. Chẳng qua chỉ là cáimạng tàn, chỉ cần hại được các người, chỉ cần các người cũng thê thảmnhư tôi thì có gì mà sợ. Chuyện càng lớn càng hay, tôi sợ gì chứ

Chu Thiến nhìn khuôn mặt dị dạng của cô ta mà da đầu run lên:

- Văn Phương, cô bắt tôi đến đây làm gì?

- Tôi bắt cô, hahaha

Văn Phương lại cười như con tâm thần:

- Tôi còn chưa có khả năng đóđâu, là Phong ca của chúng tôi bắt cô đến. Biết đại ca của chúng tôi làm ăn chuyện gì không?

Lòng Chu Thiến toát mồ hôi lạnh cô không đáp mà chỉ cảnh giác nhìn Văn Phương:

- Đại ca mua bán thuốc phiện, làm ăn rất lớn. Chỉ là gần đây cảnh sát quá gắt gao, có một mớ hàng hóakhông thể nào vận ra ngoài

Nói đến đây, Văn Phương cười quỷ dị rồi tiếp:

- Vì thế tôi hiến kế với đại ca,nếu giấu hàng trong kho của Triệu gia thì sẽ dễ dàng vận chuyển rangoài. Đại ca nói, đó là chuyện tốt nhưng sao Triệu gia chịu phối hợp,vốn là không thể nào

Văn Phương thuật lại lời Phong ca, học theo giọng điệu của hắn ta, vẻ mặt âm trầm vô cùng

- Tôi lại nói, nếu anh có thểkhống chế thứ quý nhất của Triệu gia trong tay thì Triệu Hi Thành sẽnghe lời anh. Đại ca lại hỏi: cái gì là quý nhất Triệu gia

Nói đến đây,Văn Phương vươn bàn tay gầy guộc như củi khô mà vuốt mặt Chu Thiến rồi cười khanh khách:

- Tôi vội nói cho đại ca, thứ quý nhất Triệu gia chính là một người phụ nữ có thai. Thiệu Lâm, chẳng phải chính là cô sao! Hahaha…

Tim Chu Thiến như bị kim đâm, cô liều lĩnh kêu:

- Văn Phương, cô bị điên rồi! Cô muốn Hi Thành vận chuyển thuốc phiện? Cô sẽ hại chết Hi Thành!

Văn Phương hung hăng lườm cô một cái:

- Thiệu Lâm, cô nên tự lo chomình đi. Cô cho rằng Hi Thành sẽ thực sự không tiếc bản thân vì cô sao?Cô cho rằng cô thực sự quan trọng thế sao? Tôi sẽ cho cô thấy, tronglòng anh đấy, địa vị của tôi cao hơn cô cỡ nào. Hi Thành sẽ không đồngý. Vận chuyển ma túy là tội lớn, bị bắt nhất định sẽ tử hình, dù có baonhiêu tiền cũng không thể thoát chết. Hi Thành biết rõ điều này, anh ấysẽ không chết vì cô đâu. Cô chờ bị anh ấy vứt bỏ đi, giống tôi này, bịanh ấy vứt bỏ không thương tiếp

Sau đó, cô ta lạnh lùng vuốt bụng cô, cười lạnh:

- Sau đó, tôi sẽ cho cô từ từ hưởng thụ giống tôi. Có phải là rất vui không. Dù sao tôi cũng rất vui, hahaha…

Văn Phương đứng lên, đứng thẳng người nhìn cô, vẻ mặt vô cùng đắc ý:

- Cô cứ từ từ mà đợi vận mệnh bi thảm như tôi đi. Thiệu Lâm, là bạn bè, tôi thực sự cũng không nỡ đâu! Haha…

Cô ta vừa cười vừa đi ra ngoài

Chờ Văn Phương đi rồi, Chu Thiến nhìnquanh phòng, vội suy tính, giờ cô rất lo lắng, ngay cả sự lo lắng chobản thân cũng bị nỗi sợ này áp chế. Không được, nhất định không thể đểbọn họ uy hiếp Hi Thành, mình phải nghĩ cách trốn đi, không thể chờ mọichuyện xảy ra được.

Trước tiên phải cởi trói mới được. Cônhìn trên đất thấy có một miếng sắt, vội nhích ra mà nhặt lên, miếng sắt đầy rỉ sét, cô lau lên quần áo rồi cẩn thận cọ vào dây thừng. Trong tvnhìn người ta cọ lên dây thừng chỉ hai ba lần là đã đứt, không ngờ trong thực tế lại khó khăn đến vậy. Chu Thiến vừa nghĩ vừa cắn răng cọ, tay ở sau lưng mắt không nhìn được, chỉ có thể làm bằng cảm giác. Đến cả nửanày, nghỉ ngơi vài lần mới cọ đứt dây thừng. Chu Thiến toát mồ hôi đầmđìa

Gỡ đứt được dây thừng trên tay, lại tháodây thừng ở chân, xoa xoa cổ tay cổ chân bị trói rồi mới chậm rãi đứngdậy. Cô nhìn xung quanh, phát hiện chỉ có một đường ra duy nhất là cánhcửa lớn kia, cô cẩn thận rón rén đi tới đó

Đi tới cửa, lén nhìn trộm ra bên ngoài,ngoài cửa có mấy kẻ áo đen đứng canh quay lưng lại đây. Văn Phương cùngvài người đang đứng bên ngoài một phòng khác, có lẽ Phong ca nào đó đang ở trong

Từ nơi này trốn ra là không thể! ChuThiến thờ dài, lùi lại về phía sau. Song cửa sổ rất lớn, thủy tinh đã bị đập nát, cô mở cửa sổ ra, nhìn chiếc song sắt rỉ sét mà ngẩn người. Côtừng xem TV thấy có người dùng quần áo cọ đứt song sắt mà chạy trốnnhưng giờ đừng nói cô không có sức, có sức thì … cô cúi đầu nhìn bụngbầu của mình…

Chu Thiến nhìn ra cửa sổ, bốn phía làđồng không mông quạnh, muốn vứt giấy cầu cứu cũng không được. Chỉ có ởphía xa xa có một tòa nhà cao tầng, bên tường sơn chữ “Thiên Hưng” rấtto. Quá xa, dù gọi to cũng chẳng có ai nghe thấy, hơn nữa, người bênngoài sao để cô kêu lớn được được? Nếu lại như lần trước lấy thuốc mêđánh mê cô đi thì càng phiền, chẳng biết gì chỉ đành để bọn họ sắp xếp,hơn nữa thuốc mê sợ còn có ảnh hưởng xấu đến thai nhi

Chu Thiến lòng nóng như lửa đốt, chẳng lẽ mặc kệ bọn họ dùng mình uy hiếp Hi Thành sao? Cô có thể khẳng địnhchắc chắn Hi Thành sẽ rất lo lắng cho mình, nếu đám người này dùng thủđoạn thì chưa biết chừng Hi Thành sẽ đồng ý! Không có lý do gì hết, côtin chắc anh sẽ không buông tay cô

Mà niềm tin này càng khiến cô nóng lòng

Cô ngồi xuống, tự an ủi mình đừng hoảngloạn, có lẽ Hi Thành sẽ tìm được chỗ cô trước mà cứu cô ra, như vậy sẽchẳng sợ bị ức hiếp nữa

Ánh sáng bên ngoài càng lúc càng tối, cũng muộn rồi, nhiệt độ dần lạnh xuống.

Cùng lúc đó, trong căn phòng nhỏ bênngoài xưởng, Phong ca đang cùng vài người thương lượng chuyện này, VănPhương và mấy người phụ nữ khác đang ngồi cùng nhau.

Phong ca nói:

- Ngày mai lại gọi điện cho Triệu gia đi, cứ để bọn họ lo lắng một đêm đã thì mai mới dễ dàng đồng ý

Một người áo đen nói:

- Phong ca nói rất có lý, trongbụng người đàn bà đó là đích tôn nhà Triệu gia, bọn họ vì sự an toàn của hai mẹ con nhất định sẽ đồng ý với mọi chuyện của chúng ta

Phong ca cười đắc ý:

- Có một là có hai, chỉ cần lầnnày bọn họ đồng ý thì chẳng khác nào đã lên thuyền của chúng ta, về sauchúng ta chuyển hàng có Triệu gia làm hậu thuẫn, chuyển ra nước ngoàicũng được

Nói xong nhìn Văn Phương bằng ánh mắt tán thưởng:

- Lần này đều là công của Văn Phương, về sau mọi người buôn bán có lời sẽ không quên phần của cô em

Văn Phương bên ngoài cười ngọt ngào:

- Cảm ơn Phong ca

Nhưng trong lòng lại cười lạnh, mày đừngmơ! Loại người như Triệu Hi Thành sao có thể vì một người đàn bà mà hisinh bản thân mình, cho dù là con thì loại người như anh ta còn sợ thiếu người sinh con cho sao? Để ý mới là lạ! Chẳng qua tao lợi dụng mày đểxử lý Thiệu Lâm thôi, chờ Triệu gia từ chối rồi mày chắc chả giữ ngườilàm gì nữa đâu. Đến lúc đó tao sẽ từ từ xử lý nó để giải hận

Phong ca hoàn toàn không biết tính toánnày của cô ta, hắn ta và đám đàn em thương lượng một hồi, sau đó nghihoặc nhìn về phía nhà xưởng nói:

- Người phụ nữ kia hay thật, tỉnh lại lâu như vậy mà không gây lộn gì, giảm bớt việc cho chúng ta rồi!Xem ra phụ nữ nhà giàu vẫn có sự khác biệt một chút

Ban đầu bọn chúngđã tính nếu con tin gây rối thì sẽ bịt miệng cô lại, hoặc không thì đánh thuốc mê, giờ thấy hẳn là không cần

- Ăn cơm trước đi, Văn Phương, cô ăn xong đưa đồ ăn cho người đàn bà kia, cô ta mang thai, chúng ta cònphải dựa vào cô ta để thương lượng điều kiện với Triệu gia, đừng để côta xảy ra chuyện gì!

Văn Phương không cam lòng nói:

- Biết rồi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân