Con Dâu Nhà Giàu

Lượt đọc: 6850 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »
Chương 122
giương cung bạt kiếm.

❊ ❊ ❊

Chương 121: Giương cung bạt kiếm

rên người Kiều Tranh có mùi hương thảnnhiên thơm ngát tựa như không khí một buổi sớm mai trong lành. Cái ômnày Chu Thiến từng vô cùng mong nhớ nhưng đến giờ, cô thường xuyên bịanh ôm vào lòng như vậy, chỉ khác là trước kia đều là những cái ôm ấmáp, dịu dàng, lúc này cái ôm này lại quá điên cuồng, liều lĩnh.

Điều này khiến cho Chu Thiến có chút bối rối bất an.

Anh ôm Chu Thiến thật chặt đến nỗi xương sườn cô hơi đau, Chu Thiến định đẩy anh ra nhưng lại càng khiến anh ôm chặt hơn

Có đôi khi có người qua đường nhìn bọn họ nhưng nay xã hội hiện đại, mọi người thấy cũng chẳng trách cứ, xì xào,chỉ mau chóng đi qua

Chu Thiến đột nhiên có chút sợ hãi Kiều Tranh cuồng nhiệt như vậy, cô giãy dụa nói:

- Kiều Tranh, anh đừng như thế, buông em ra

Hai tay Kiều Tranh gắt gao ôm chặt cô, cằm anh cọ lên đỉnh đầu cô, nhẹ nhàng nói vào tai cô:

- Cái gì không nên? Chúng ta trải qua bao đau khổ, bao nhiêu nước mắt, vất vả lắm mới gặp lại em lại hếtlần này đến lần khác bức anh buông tay… nếu Triệu Hi Thành thật sự đốitốt với em thì anh cũng thôi. Thiệu Lâm, việc anh ta làm với em anh đềubiết, anh sẽ không buông tay! Thiệu Lâm, anh sẽ không bao giờ buông taynữa. Em không nhớ chuyện trước kia cũng không sao, chúng ta có thể bắtđầu lại lần nữa, chúng ta sẽ nhanh chóng lại có nhiều những kỉ niệm hạnh phúc

Giọng của anh trầm thấp lộ ra tình cảmsâu sắc và sự đau đớn mơ hồ khiến long Chu Thiến chua xót. Tình cảm củaanh với Thiệu Lâm sâu như vậy nhưng Thiệu Lâm mãi mãi không thể quay vềbên anh… Đó có phải nỗi đau cả đời của anh không?

Chu Thiến thầm thở dài trong lòng, đang chuẩn bị nói chuyện thì đột nhiên từ phía sau vang lên tiếng hét:

- Buông cô ấy ra!

Tiếp sau, một người như gió xoáy tiếnđến, dùng sức kéo Chu Thiến ra khỏi lòng Kiều Tranh, sau đó dùng tốc độsét đánh không kịp bưng tai mà đấm lên mặt Kiều Tranh. Kiều Tranh khôngkịp phản ứng đã bị đánh, khóe miệng chảy máu đỏ tươi

Dưới ánh mặt trời, ánh mắt hung ác củaTriệu Hi Thành nhìn chằm chằm vào Kiều Tranh đang ngã dưới đất, hai taynắm chặt, khớp xương ẩn hiện tơ máu, không biết là máu của anh hay làcủa Kiều Tranh.

Tay kia của anh như kìm sắt mà nắm chặt cổ tay Chu Thiến, gân xanh trên trán nổi rõ biểu lộ sự tức giận của anh

Anh đứng đó, từ cao nhìn xuống KiềuTranh, cả người tản ra hơi thở lạnh băng thấu xương dường như không khíxung quanh cũng bị đông lại. Giọng anh như rít từ kẽ răng, như dùng hếtsức lực mà áp chế lại, khiến người ta có cảm giác kinh hồn táng đởm.

- Kiều Tranh, tôi vẫn nghĩ anh là quân tử, thì ra chỉ là kẻ tiểu nhân đùa giỡn vợ người. Anh dám có ý đồvới vợ tôi. Anh nghĩ Triệu Hi Thành tôi chết rồi sao? Tôi nói cho anh,hôm nay một đòn này là tôi cảnh cáo anh, về sau không cho phép anh tiếpcận Thiệu Lâm nữa, nói cách khác, nếu anh còn dám có ý đồ thì tôi sẽ cho anh phải trả giá đắt

Chu Thiến thấy Kiều Tranh bị đánh ngã thì cũng muốn đỡ anh dậy nhưng nhìn cơn thịnh nộ của Triệu Hi Thành biếtmình làm vậy sẽ càng khiến anh tức giận, đến lúc đó anh có thể làm gìcũng không biết được. Cho nên cô chỉ có thể đứng đó, lo lắng nhìn KiềuTranh. Bất kể thế nào, cô cũng không mong Kiều Tranh vì cô mà bị tổnthương

- Hi Thành, anh bình tĩnh đi đã…

Cô đứng sau anh nhẹ nói, hi vọng có thểtrấn an cảm xúc của anh nhưng còn chưa nói xong, Triệu Hi Thành đã quayđầu lại, hai mắt đỏ ngầu như con mãnh thú bị thương, trong sự âm ngoancó sự thống khổ

- Em im đi, giờ em đừng nói gì cả. Một chữ cũng không cần nói

Anh rống giận, giọng đau đớn. Cho tới giờ anh cũng không thể chấp nhận nổi những gì mình đã nhìn thấy, Thiệu Lâmvà Kiều Tranh gắt gao ôm nhau. Rõ như ban ngày, bao người nhìn thấy. Cứnhư vậy tình cảm không thể khống chế mà không để ý gì sao? Dưới ánh mặttrời, hai người ôm chặt nhau, ngoại hình tương xứng, ai nhìn chẳng thấylà một đôi hoàn mỹ? Ý nghĩ đó khiến tim anh như bị dao cắt

Những lời Văn Phương từng nói lại như cơn ác mộng hiện lên trong đầu anh

- Đây mới là lí do chân chính khiến em không muốn quay lại phải không?

Giọng nói có hơi run run, khí huyết nơi ngực cuồn cuộn, tay anh nắm chặt tay cô khẽ run

Sắc mặt anh tái nhợt, ánh mắt ảm đạm, đau khổ, ẩn chứa ngọn lửa thiêu đốt. Tim Chu Thiến như bị kim đâm, trongnháy mắt, tay chân lạnh toát

- Hi Thành, nếu em nói là hiểu lầm, nếu em nói chuyện không như anh nghĩ thì anh có tin không?

Hai mắt đẹp của Chu Thiến nhìn anh khôngchớp, trước mặt Kiều Tranh cô không thể nói là mình bị ép buộc. Tuy rằng cô biết điều này là khó tin nhưng trong lòng cô, cô vẫn mong anh có thể tin tưởng mình.

Triệu Hi Thành gắt gao mím môi không nói gì. Bên kia, Kiều Tranh thong thả đứng lên

Góc miệng của anh ửng hồng, sơ mi trắngnhư tuyết bị nhiễm bẩn nhưng vẻ mặt anh vẫn thong dong, động tác vẫn tao nhã. Anh lấy khăn tay lau máu ở khóe miệng sau đó vứt khăn xuống đất.Động tác này tuấn nhã vô cùng

Anh nhìn Triệu Hi Thành cười khẽ, trong nụ cười có sự châm chọc vô hạn:

- Triệu Hi Thành, tôi thật sự bội phục anh, bản thân anh làm ra những chuyện không ra gì nhưng còn ra vẻđàng hoàng mà chất vấn Thiệu Lâm. Làm đàn ông mà đến trình độ như anh,đúng là mất mặt đàn ông chúng tôi

Một câu nói lại khiến lửa giận trong lòng Triệu Hi Thành bốc cháy, anh như con mãnh thú nhào tới chỗ Kiều Tranh.Chớp mắt đã vung quyền đánh lên Kiều Tranh.

Lòng Chu Thiến hoảng sợ, thiếu chút nữa kêu lớn

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, KiềuTranh cũng nhanh chóng đón lấy quyền đó, tay kia nắm chặt hung hăng đấmlại, lực mạnh khiến Triệu Hi Thành không đứng nổi, ngã xuống đất

Mọi thứ xảy ra quá nhanh, Chu Thiến ngẩnngơ đứng đó không kịp phản ứng. Đợi khi cô thấy vết thương trên mặt HiThành, tim đau đớn, cô định bước lên xem thì Kiều Tranh lại đi đến trước mặt Triệu Hi Thành.

Kiều Tranh lạnh lùng nhìn anh:

- Anh nghĩ rằng tôi chỉ biết đánh người như anh sao? Một quyền này là đánh vi những gì anh đã làm vớiThiệu Lâm. Thân là đàn ông, anh quá ti tiện. Anh không xứng ở bên ThiệuLâm, tôi sẽ không để Thiệu Lâm ở bên anh. Thiệu Lâm vốn thuộc về tôi,tình cảm của chúng tôi anh vĩnh viễn không thể hiểu được. Giờ tôi sẽkhông nhường bước, Triệu Hi Thành, anh có thủ đoạn gì thì cứ dùng.Chuyện của anh tôi cũng nghe phong thanh không ít, xem xem anh làm đượcgì tôi

Sắc mặt Triệu Hi Thành âm trầm đáng sợ,anh đứng lên, phun ra một búng máu, hung hăng nhìn chằm chằm Kiều Tranh, Người sau cũng lạnh lùng nhìn thẳng lại. Hồi lâu, Triệu Hi Thành độtnhiên cười

- Kiều Tranh, tình cảm của haingười dù sâu thế nào thì cũng đã là chuyện quá khứ. Giờ tình cảm củachúng tôi sớm đã ma sát đi tất cả rồi. Tôi và Thiệu Lâm chỉ là hiểu lầm, anh đừng tưởng rằng anh có thể nhân dịp chen chân. Nói ti tiện, anhcũng chẳng đàng hoàng lắm đâu. Nhưng tôi sẽ không cho anh cơ hội đó đâu

- Đủ rồi, các anh đừng nói nữa

Chu Thiến luôn yên lặng đứng đó đột nhiên mở miệng

Hai người giương cung bạt kiếm không hẹn mà cùng nhìn về phía nàng

Làn da Chu Thiến trong sáng như tuyết, ngũ quan tú lệ, quý khí bức người, đôi mắt như ngọc dưới ánh mặt trời chiếu sáng

Một khắc này, hai người đột nhiên cảm thấy bình tĩnh trở lại

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43. Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47. Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54. Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70. Chương 71 Chương 72 Chương 73. Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133. Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232. Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thập tam xuân